Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342078
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2078 lượt.
mỗi ngày như thế, bỗng nhiên cô thấy trái tim mình quặn thắt.
Dương Duệ nói cô ấy mắc một căn bệnh lạ về máu, mỗi khi phát bệnh thì toàn thân lạnh toát, khó thở, tay chân rã rời, trong trường hợp nghiêm trọng cần phải truyền máu mới cứu được. Sau một thời gian, các tế bào máu trong cơ thể cô ấy sẽ bị lão hóa, triệu chứng giống như một loại bệnh hiểm nghèo có tính chất di truyền nhưng lại có chỗ không giống.
Mặc dù y học đang thay đổi từng ngày, nhưng vì tính chất phức tạp và hiếm gặp của căn bệnh này mà hiện thời vẫn chưa tìm được cách chữa trị tận gốc, chỉ có thể uống thuốc để ngăn không cho tế bào bệnh biến đổi, duy trì trạng thái bình thường của dòng máu trong cơ thể. Nếu không phải gia đình Anna vốn giàu có, thì cô ấy không thể sống lâu được.
Nếu là một người nào khác, thì vừa mắc phải một căn bệnh nan y khó chữa nào đó chắc hẳn đều đau khổ khóc lóc kêu gào thảm thiết lắm.
Nhưng, cô ấy thì không.
Cảm nhận được cái nhìn buồn thảm trong đôi mắt mềm mại của Tô Tiểu Lương, Anna mấp môi, phán một câu sâu sắc như dao:
“Thấy tôi đáng thương lắm phải không? Thương hại hả?”
“Không, tôi…” Tô Tiểu Lương biết, bất kỳ là ai đi nữa, nói đến từ thương hại này chắc chắn họ không thích và Anna cũng không phải ngoại lệ.
“Cô nói dối chẳng ăn khớp chút nào cả, Tô tiểu thư ạ”. Gạt chỗ tóc đang xõa trước ngực ra phía sau, Anna trùng mắt xuống, điềm tĩnh nói tiếp: “Không cần giải thích, tôi không để tâm đâu. Thực ra tôi cũng cảm thấy mình đáng thương và cũng thương hại bản thân mình. Có thể sống được đến bây giờ, tôi phải cảm ơn lòng nhân từ của thượng đế và nỗi vất vả của ba tôi. Nói thật lòng, có một thời gian rất dài tôi đã cảm thấy mình sống trên đời này thật lãng phí, lãng phí tiền của, lãng phí sự quan tâm của người khác. Quãng thời gian đó, hpặc có thể gọi là… quãng thời gian bỏ mặc bản thân đi, sau đó, cho đến khi, tôi…”
“Sau đó, cho đến khi cô gặp Dương Duệ”.
Tô Tiểu Lương ngoảnh ra ngoài của sổ nhìn về bầu trời xanh thăm thẳm xa xa.
Nụ cười cứng ngắc khó xử trên khuôn mặt xinh xắn của Anna dãn ra thoải mái, ánh mắt cô lấp lánh, toàn bộ biểu cảm ngọt ngào như vừa nếm hương vị của mật ong vậy.
Tiếng điện thoại rung lên ù ù làm đứt đoạn mạch hồi ức của Anna, Tô Tiểu Lương vội vàng xin lỗi, lấy điện thoại ra xem thì thấy Hạ Thần đang gọi mình. Thì ra đã có kết quả thi đấu bóng đá giải toàn quốc, Tô Tiểu Lãng đã bị trượt. Biết được kết quả, nó xuống tinh thần ghê lắm, có đến tìm gặp Hạ Thần nói mấy câu kỳ quái gì mà muốn lặng lẽ bỏ đi. Hạ Thần thấy không yên tâm nên gọi điện hỏi xem nó về nhà chưa. Biết rõ em trai mình coi trọng bóng đá lắm, nhớ trước kia lúc nào nó cũng nhắc đi nhắc lại sẽ quyết tâm rinh giải về nhà, Tô Tiểu Lương quyết định phải về nhà gấp:
“Tiểu thư Anna, nhà tôi có việc gấp nên câu chuyện ngày hôm nay có thể kết thúc ở đây được không?”
“Được!”
Khuôn mặt trắng muốt như tuyết của Anna ngây ra, cô nhận ra cuộc trò chuyện vui vẻ thân tình giữa hai người đã kết thúc.
Đôi mắt cong hình trăng lưỡi liềm trùng xuống, cô đứng lên, nghiêm túc nói: “Cuối cùng tôi muốn nói với cô rằng, trừ khi tôi chết, nếu không thì đơn ky hôn…”
Đồng thời Tô Tiểu Lương cũng nhận ra cuộc nói chuyện vui vẻ vừa rồi chỉ là tạm thời và ngẫu nhiên mà có thôi và cô cũng khó chấp nhận được kiểu uy hiếp như thế này của Anna. Một nụ cười lãnh đạm lộ ra nơi chân mày, Tô Tiểu Lương xách túi nói: “Tiểu thư Anna, sinh mạng mỗi người chỉ có một, nếu vì một người đàn ông mà kết thúc nó thì thật lãng phí. Tôi tin là với sự thông minh của cô, chắc chắn đạo lý này rất dễ hiểu. Tạm biệt, tôi xin phép đi trước”.
Vì đang lo lắng cho em trai nên Tô Tiểu Lương nhanh chóng đi khỏi quán cà phê. Làm sao cô có thể biết được, thực ra kiểu ăn nói của Anna là ngôn tại ý ngoại.
Những điều đó mới là bắt đầu thôi và cũng đã kết thúc rồi.
Tô Tiểu Lãng đã mất tích. Tô Tiểu Lương vội vã chạy về nhà, không thấy bóng dáng cậu em đâu, điện thoại thì tắt máy, sốt ruột quá, cô liền gọi điện cho Hạ Thần.
Hạ Thần cấp tốc lái xe đến, hai người lùng sục khắp mọi nơi Tiểu Lãng có thể lui tới ở thành phố Y này, nhưng vẫn chẳng thấy tăm tích đâu. Ruột nóng như thiêu như đốt, hai người tìm đi, tìm lại, suy ra, tính vào vẫn không ra được chút manh mối nào, chỉ biết lái xe lòng vòng khắp nơi. Tiếp tục tìm kiếm không có địa điểm mục đích cụ thể như thế này không phải là phương án hay, cô cố gắng bình tĩnh, kiềm chế trái tim đang hoang mang một cách bất thường của mình lại để phán đoán cho chuẩn xác, đang mơ hồ sắp nghĩ ra điều gì đó thì Dương Duệ gọi điện:
“Nhóc, hôm nay có bận không? Việc đàm phán hợp đồng của anh bên này thuận lợi lắm, chắc ngày mai, ngày kia là về được thôi”.
“Em đang cùng Hạ Thần chạy khắp nơi để tìm Tô Tiểu Lãng, chẳng thấy nó đâu nữa rồi”.
Giống như lần bị bắt cóc trước, nghe được giọng nói thân quen này, bỗng Tô Tiểu Lương thấy sống mũi cay cay, khóe mắt nóng bừng.
“Đừng nói ngại ngần gì ở đây, cũng không phải nói xi