Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342077

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2077 lượt.

n lỗi. Tôi tình nguyện mà, những gì tôi có thể làm được chỉ có như vậy thôi”.
Người nói vô tư, người nghe lại để tâm, Tô Tiểu Lương bỗng hoang mang.
Trong màn đêm tối đen như mực, nhìn ngang thấy sắc mặt người đàn ông đang miệt mài tập trung vào lái xe này vẫn bình thản như thường, nhưng anh ấy lại là người luôn xuất hiện khi mình cần, không cần lý do, không cần biết kết quả, không cần biết được, mất ra sao, giống hệt như cơn mưa đêm triền miên, thầm lặng trong ướt át. Thực sự Tô Tiểu Lương rất muốn thể hiện sự cảm kích và biết ơn chân thành của mình đối với tình bạn vô cùng đáng quý này, thế nhưng cách nói lời cảm ơn của cô sao nhẹ quá, nhẹ đến mức không đủ để bày tỏ sự cảm kích nữa.
Vừa buột miệng đáp lại câu nói đầy ẩn ý, Hạ Thần nhận ra sự bốc đồng của mình, anh vội vàng nói:
“Ý của tôi là tôi cũng không giúp được gì nhiều cho cô, cô không cần phải nói lời cảm ơn như vậy. Tiểu Lãng là học sinh của tôi nên tôi cũng rất lo lắng cho an nguy của nó”.
“Tôi hiểu”.
Cảm giác rất rõ rằng hình như có thứ gì đó đang dần dần biến đổi, thực sự Tô Tiểu Lương không muốn nghĩ nhiều nữa.
Bất giác cô mím môi tạo ra một nụ cười gượng gạo, bỗng đâu cô lại nhớ tới cuộc gặp gỡ với Anna lúc chiều: Gặp cô ấy, Tô Tiểu Lương tưởng mình được gặp chính bản thân mình trong một giai đoạn nào đấy.
Điều khác biệt là năm đó cô không có ôn hòa mềm mỏng như Anna, lúc nào cũng ào ào dữ dội, hệt như một trận gió.
“Nghĩ gì vậy?” – Giọng nói Hạ Thần bình lặng và hiền hòa như chính con người anh.
“Đang nghĩ xem có phải mình đã già rồi không. Quay đi quay lại, thế mà giờ Tiểu Lãng đã 18 tuổi rồi”.
“Cô mới 27 tuổi, đây là quãng thời gian đẹp nhất của người phụ nữ, lại nói là già như thế, giữa cô với từ già này chẳng có chút quan hệ nào cả”.
“Quãng thời gian đẹp nhất…”. Nhìn vào ánh mắt dịu dàng đi mấy phần của người đàn ông ngồi trước mặt mình, Tô Tiểu Lương khẽ than vãn: “Quãng thời gian đẹp nhất của người phụ nữ chẳng phải là thời mười bảy, mười tám sao? Hai mươi bảy bị coi là già rồi, sao tôi cứ thấy hình như mình đã sống mấy thế kỷ rồi ấy”.
“Mấy thế kỷ? Câu này nghe văn vẻ hơn ngôn ngữ thường ngày cô hay nói bao nhiêu. Thôi đừng nghĩ nhiều nữa, cô chợp mắt nghỉ ngơi một lát đi, khi nào tới tôi sẽ gọi”.
Hạ Thần tiện tay cho một đĩa nhạc vào máy hát, tiếng nhạc du dương trong vắt bắt đầu ngân nga, tiếng nhạc mộng mộng ảo ảo có sức lôi kéo tâm hồn con người rất lớn. Tiếng nhạc chầm chậm đi vào trái tim đầy âu lo, mệt mỏi rã rời của Tô Tiểu Lương, giúp thần kinh của cô dãn ra dần dần, cô từ từ nhắm mắt lại, tưởng tượng ra mình đang ngồi dưới ánh mặt trời ấm áp trong một chiều xuân, nơi có thảm cỏ xanh mướt, trăm hoa đua nở, ở đó, có Tô Tiểu Lãng, Dương Duệ và những người cô yêu thương nhất…
“Tiểu Lương, dậy đi!”
Đang mơ mơ màng màng, có tiếng ai léo réo gọi mình bên tai. Tô Tiểu Lương dụi dụi đôi mắt, giật mình tỉnh dậy, khuôn mặt mệt mỏi của Hạ Thần lù lù trước mặt, cô nói:
“Xin lỗi, thì ra tôi ngủ quên mất. Đến rồi phải không?”. Đã là 12 giờ rưỡi rồi, thế là đã đi được 2 tiếng đồng hồ.
“Ừ, con đường trước mặt chính là Vĩnh An rồi. Bây giờ đã muộn lắm rồi, chúng ta đi đâu tìm Tiểu Lãng đây?”
Xe đang đỗ lại bên vệ đường, hai bóng đèn pha ô tô lập lòe trong màn đêm tăm tối.
Vừa dứt khỏi cơn mơ, Tô Tiểu Lương lập tức tỉnh táo hoàn toàn. Cô ngồi chỉnh lại tư thế ngồi cho thẳng, suy nghĩ một hai giây rồi nói ngay: “Đến nghĩa trang đi, có lẽ nó đã đến đấy”.
Nghĩ trang nằm về phía tây của trấn Vĩnh An, hai người giơ điện thoại di động lên để soi đường, lần mò từng bước từng bước đến mộ. Bóng cây cối đã nhuốm màu đêm, hai rừng cây sâu thẳm lừ lừ đứng canh gác hai bên đường vào nghĩa địa. Lại được đám cỏ dại um tùm phía dưới cọ vào phần da thịt hở ra dưới chân tạo ra cảm giác buồn buồn ngưa ngứa. Tô Tiểu Lương không nhớ được là mình đã không đến chốn này bao lâu rồi, không phải là cô không muốn đến cúng bái, mà vì năm đó, khi chôn cất cho bố mẹ, chẳng hiểu thế nào mà cả ba ngôi mộ lại được xây cạnh sát nhau. Mỗi lần đến thăm bố mẹ, cô lại bắt gặp mộ phần của Lý Y Nhân. Sự tồn tại của bà ta là nỗi khó xử vô cùng lớn của cô. Tiết thanh minh hàng năm cô đều không đi tảo mộ hay cúng bái gì, hình như Tô Tiểu Lãng cũng hiểu tâm sự này của chị, nên chưa một lần nó nhắc đến chuyện này.
Theo những tiếng động loạt soạt hai người tạo ra, đâu đó vang lên tiếng quạ kêu xé toang màn đêm, thật ghê rợn.
Khu vực quanh mộ phần không có ai, hai người đành quay trở ra, quay lại con đường cũ đi tìm một nhà nghỉ trong thị trấn nhỏ bé này. Hai con người vừa đói vừa khát vừa mệt mỏi ăn hết một bát cháo rồi phòng ai người nấy về nghỉ.
Đêm đó, Tô Tiểu Lương lại nằm mơ, cô mơ thấy Tô Tiểu Lãng lạnh nhạt như băng với mình, như thể hai người chưa bao giờ là chị em…
Theo phong tục thì buổi sáng không nên đi thăm mộ.
Thế nhưng, mới sáng sớm Tô Tiểu Lương và Hạ Thần vẫn mò ra nghĩa trang, ngồi ở đó quan sát cả một buổi sáng chẳng thấy ai, lại quay trở về thị trấn ăn trưa. Đến lúc này, Dương Duệ gọi điện nói