Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342290
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2290 lượt.
“Mẹ, con đến thăm mẹ đây. Lâu lắm rồi không đến, con xin lỗi”.
Giọng điệu âm trầm như thầm chứa đựng nỗi đau thương bên trong, biểu cảm trầm ngâm như thể không phải của một cậu thanh niên mười tám tuổi.
Qua hai ngày đi với nhau, con người thông minh như Tô Tiểu Lương thực sự cảm nhận được tình ý âm thầm lặng lẽ mà biết khắc chế kịp thời của Hạ Thần. Lúc này này, cảm tình về con người nhiệt tình hết mình của Hạ Thần trong Tô Tiểu Lương trào dâng, cô đang định quay sang mỉm cười đầy thiện ý với anh, chợt sắc mặt cô cứng đơ lại, bởi vì cô vừa nghe thấy Tiểu Lãng thở dài và khẽ nói: “Mẹ, con rất nhớ mẹ, nhưng con cũng rất hận mẹ”.
“Mẹ biết không, Tô Tiểu Lương là cô gái rất tuyệt vời, cô ấy đối xử với con rất tốt. Thế nhưng, cô ấy đối với con càng tốt, con lại càng sợ. Mẹ, mẹ biết con đang sợ điều gì không?” Tô Tiểu Lãng xoay người lại, không tựa vào thành mộ nữa, cậu trừng mắt nhìn vào tấm bia vô tri vô giác và cũng không biết nổi giận, cái nhìn như thể mẹ cậu đang thực sự hiện hữu trước mặt, cậu muốn chiếu cái nhìn bi thương này đâm thật sâu vào trong đáy lòng mẹ mình, cậu tiếp tục: “Con sợ mất, thật sự con rất sợ mất!”
Khi nói được ra những tình cảm ẩn giấu trong lòng, khuôn mặt lãnh đạm ban đầu của Tô Tiểu Lãng đã bắt đầu bị kích động, cậu nhăn mày thật chặt, vừa nhăn mày vừa nói:
“Mẹ cướp về cho con một ông bố, đã làm hại đến mẹ cô ấy và chính bản thân cô ấy, phá vỡ hạnh phúc gia đình của cô ấy nữa, đáng ra cô ấy nên hận con mới phải. Thế nhưng mẹ cô ấy lại đem mẹ và ông ấy đi mất, làm người thân cuối cùng của con trên đời này cũng không còn, con phải hận cô ấy mới phải. Được rồi, coi như thù hận có thể xí xóa lẫn nhau được, nhưng mẹ ơi, mẹ có biết con đau khổ thế nào khi phải mang trên mình thân phận là em trai Tô Tiểu Lương để sống không? Bởi vì con yêu cô ấy! Con yêu cô ấy, nhưng con không thể, không chỉ vì có sự tồn tại của Dương Duệ ở trên đời này, mà cũng vì con là em trai của cô ấy. Mẹ, khi mẹ quyết định để con làm Tô Tiểu Lãng, có nghĩ tới những chuyện như thế này bao giờ không?”
Toàn bộ hơi ấm trên cơ thể Tô Tiểu Lương đều bay hơi hết, mắt cô mở to, nhìn không chớp mắt về bóng người mặc áo xanh quỳ trước nấm mộ cách mình không xa cũng chẳng gần kia.
Mẹ cướp về cho con một ông bố, con yêu cô ấy, quyết định để con làm Tô Tiểu Lãng…
Những cụm từ lạ lẫm ấy cứ lật qua lật lại đâm sầm vào nhau trong đầu Tô Tiểu Lương, cô tưởng mình nghe nhầm, nắm chặt tay, mấy ngón giữa đâm sâu vào lòng bàn tay cô.
Dương Duệ và Hạ Thần đưa mắt nhìn nhau, nghe những gì cậu ta nói có thể hiểu là Lý Y Nhân vốn đã sớm xác định Tiểu Lãng không phải là cốt nhục của Tô Mộc, rồi đợi đến khi Tiểu Lãng dần hiểu chuyện, bà mới kể chuyện này cho cậu ta biết. Thế nhưng, tại sao Tô Tiểu Lãng lại giấu giếm thân phận lâu vậy? Là sợ Tô Tiểu Lương biết chuyện rồi sẽ ruồng bỏ cậu, hay là còn có ẩn tình nào khác? Nếu như tình cảm giữa hai người mãi mãi chỉ là sự quan tâm săn sóc lẫn nhau như chị em thì có lẽ Tiểu Lãng sẽ mãi mãi không bao giờ nói ra bí mật này đâu.
Vô tình đưa ánh mắt lệch sang bên trái một chút, trên nấm mộ bên cạnh, bất giác Tô Tiểu Lương như thấy bóng dáng người mẹ dịu hiền của mình đang đứng đó, vẻ mặt chứa đầy căm hận:
Mẹ, mẹ vẫn cho rằng Tô Tiểu Lãng là con ruột của bố con và Lý Y Nhân, nên trước khi qua đời mẹ đã dặn dò con không được thù hận đứa trẻ vô tội đó. Còn nếu như vốn dĩ Tiểu Lãng đâu phải như vậy, lòng nhân từ của mẹ há chẳng phải là nực cười sao? Còn nữa, nếu như ngay từ đầu bố con đã biết chuyện này, và đồng ý cùng Lý Y Nhân lừa dối mẹ con ta, như vậy chẳng phải lại là một sự châm biếm hơn nữa đối với tấm lòng lương thiện của mẹ sao?
Gió cuốn mây trôi, chim chóc bay tán loạn, kêu gọi nhau chí chóe, dường như chúng đang sợ trời sắp đổ mưa to.
Trong bụi cỏ lùm xùm, không khí đang nóng đến mức ngột ngạt, tim mỗi người đều đang nặng trịch như hòn đá, thở không ra hơi nữa. Một tay Dương Duệ nắm chặt mấy ngón tay lạnh cóng của Tô Tiểu Lương, một tay đặt lên vai cô. Động tác này của anh làm Tô Tiểu Lương ngoảnh đầu lại. Ánh mắt sắc sảo linh hoạt thường ngày của cô chẳng thấy đâu nữa, bây giò trở nên thẫn thờ, vô hồn, ngoài ra còn có nỗi hoảng loạn và bất lực mà chính Dương Duệ cũng thấy khó hiểu. Năm đó, khi một mình đối mặt với bi kịch ập đến liên tiếp, phải chăng ánh mắt và tinh thần của cô cũng như thế này?
Nghĩ đến đây, trái tim Dương Duệ lại nhói đau.
“Mẹ, nói cho con biết, con nên làm thế nào bây giờ? Yêu không được, hận không được, mất đi cũng càng không thể, thế nhưng cũng không thể không bị mất được, thật sự là rất khó chịu!”
Nước mắt phủ kín gương mặt Tô Tiểu Lãng, cậu đưa tay ra ôm chầm lấy tấm bia như thể đang ôm lấy ngọn cỏ cứu sinh cuối cùng của cuộc đời mình. Tiếc là tấm bia mộ lạnh lẽo ấy không phải là Lý Y Nhân sống động của năm xưa, không thể sắp đặt cách giải quyết khó khăn nào ưu việt cho cậu con trai của bà. Kể cả Lý Y Nhân có ở đây, thấy tình cảnh này, bà ta có thể nói được gì nữa đây? Rất nhiều sự việc đã được quyết định chỉ trong một chốc m