The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342289

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2289 lượt.

ột lát từ rất lâu trong quá khứ, cũng như Tô Tiểu Lãng mới sinh ra đã được số phận an bài là em trai của Tô Tiểu Lương vậy.
m thầm ngẫm nghĩ về câu nói vừa rồi của Tiểu Lãng, Hạ Thần đưa ánh mắt thương tiếc nhìn về phía cậu bé đang khóc lóc nức nở, trong lòng anh dấy lên một nỗi buồn khó gọi tên.
Nếu dựa theo câu này thì quả thật cuộc đời Tô Tiểu Lãng có quá nhiều khúc mắc. Và cũng chính là câu này, rốt cuộc trên hành trình cảm xúc của cậu phải xuất hiện bao nhiêu con người? Bản thân không được yêu, không được hận, không được mất đi và cũng không được không mất đi? Hoặc có thể khi đã yêu đến cùng cực, đau cũng đến cùng cực thì khoảng cách về tuổi tác cũng chẳng còn, cảm xúc đều đã bị đồng nhất hết cả rồi.
“Con chỉ ước sao mình không phải là Tô Tiểu Lãng, ước sao mẹ đừng có trở về Vĩnh An. Nếu vậy mẹ sẽ không gặp được bố của cô ấy, đã không phải chết cháy, con đã không bị nhận về nuôi và lại càng không phải đau khổ yêu thầm mà không bao giờ được nói ra thế này. Cô ấy lúc nào cũng coi con là em trai, vẫn cứ coi con như đứa trẻ mới mười hai tuổi đầu, bởi vì cô ấy nuôi nấng con trưởng thành. Mẹ, mẹ biết không? Cuộc sống này của con có khác nào đang khiêu vũ trên những lưỡi dao nhọn đâu, mặt ngoài thì cố tỏ ra cái gì cũng ổn, cái gì cũng tốt, nhưng kỳ thực gót chân con đã đẫm máu rồi”.
Hoàn toàn chết lặng trong sự chấn động mạnh, Tô Tiểu Lương ngẩn ngẩn ngơ ngơ hệt như một khúc gỗ.
Cuối cùng thì những phán đoán táo bạo quanh quẩn trong đầu bao nhiêu ngày nay đã được chứng minh, Dương Duệ và Hạ Thần chỉ có thể thở dài.
Quỳ dưới đất khá lâu rồi, hai đầu gối Hạ Thần đã tê cứng, anh định ngồi bệt xuống để duỗi chân ra, chẳng may tiếng chân giẫm lên cỏ lại tạo ra âm thanh.
Mặc dù tinh thần không được tốt, nhưng Tô Tiểu Lãng vẫn nhạy cảm và tinh như một con mèo, cậu ta lau nước mắt đứng dậy, cảnh giác cất tiếng hỏi: “Ai đấy?”
“Tiểu Lãng, là thầy”.
“Thầy Hạ, Dương Duệ, chị...”
Tiếng chị cuối cùng chỉ kịp tới đầu lưỡi thôi, chưa kịp thốt ra thành tiếng cụ thể, Tô Tiểu Lãng đớ người đứng một lúc lâu há miệng trợn mắt trân trân nhìn vào ba con người từ từ nhổm dậy khỏi đám cỏ rậm rạp. Lúc sau, cậu ta lùi về sau mấy bước, hai con mắt vẫn mở to, hoảng loạn cho tay lên bứt tóc, sắc mặt cậu sa sầm tím tái giống hệt như màu sắc của đám mây đen nào đó trên trời: “Anh chị, làm thế nào mà anh chị lại đến được đây? Anh chị nghe thấy hết rồi phải không?”
Trọng tâm của câu hỏi đương nhiên không phải đặt vào Dương Duệ hay Hạ Thần, những gì mà cậu ta quan tâm hoàn toàn là Tô Tiểu Lương đã nghe thấy hay chưa. Từ đầu đến cuối, ánh mắt vừa sợ hãi vừa đau buồn của cậu chỉ chăm chăm nhìn vào con người mặt cắt không một giọt máy của Tô Tiểu Lương. Chưa bao giờ cậu nghĩ tới sẽ có ngày chính miệng mình lại nói trắng ra những điều này để chị nghe được, tâm tư rối bời của cậu bây giờ đã không thể biểu hiện được qua sắc mặt sỡ hãi hay rối loạn thông thường nữa, cậu chỉ cảm thấy bầu trời vốn đang tối dần đi bởi những đám mây đen ngòm trên kia sẽ mãi mãi tối tăm. Không thể hiện chút giận dữ nào, Tô Tiểu Lương đứng sát bên Dương Duệ, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt cô sâu thăm thẳm nhưng lại trống rỗng đến độ đáng sợ.
Có trận gió tru tréo thổi đến rừng cây bãi cỏ, đến tới nơi còn thổi tung chỗ cát vàng trên nóc các phần mộ bay bụi tung.
“Tiểu Lãng, cậu bỏ nhà đi mà không nói lại một câu làm chị gái cậu lo lắng quá nên mới tìm đến đây, may mà gặp được cậu ở đây, không thì…”.






Dương Duệ chủ động phá vỡ sự im lặng vô nghĩa này trước, Hạ Thần lập tức gật đầu theo: “Nửa đêm qua thầy đã đưa chị em đến đây rồi, đợi cũng lâu rồi đấy, Tiểu Lãng, nếu vì thất bại của trận đấu bóng mà em thấy khó chịu thì hoàn toàn có thể nói ra, thầy và mọi người đều tin em đã dốc toàn tâm toàn lực rồi, tại sao lại bỏ đi không nói một lời vậy? Từ sau đừng hành động giống như trẻ con thế nữa, có được không? Em là cậu bé hiểu chuyện, thầy tin là sau này em sẽ không phạm lại sai lầm nữa. Bây giờ chúng ta về nhà thôi, được chứ?”
“Về nhà” – hai tiếng “về nhà” đồng thời xộc thẳng vào đầu óc rối loạn của hai chị em, kéo hồn vía cả hai trở lại, Tô Tiểu Lãng rầu rĩ cúi đầu xuống, mơ hồ nói: “Bây giờ em còn có nhà nữa không?”.
Đầu óc Tô Tiểu Lương đau đớn như bị kim đâm, nỗi đau bắt đầu lan tỏa khắp mọi nơi trong cơ thể, cô gượng gạo nở một nụ cười, mệt mỏi nói:
“Nói cái gì ngốc nghếch thế? Chẳng lẽ đến người chị này em cũng không thèm nhận à? Chỗ nào có chị thì chỗ đó chính là nhà của em”.
Hình như không ngờ Tiểu Lương lại nói ra câu này, Tô Tiểu Lãng chỉ biết cúi đầu, ánh mắt cậu hiện lên vẻ mơ hồ hết sức phức tạp mà kín đáo. Thờ ơ trước sự lôi kéo ngược gió của chị, cậu chỉ cảm thấy trong lòng mình đang ẩn giấu một con thú hoang, nó đang điên cuồng cắn xé tim gan cậu ra thành từng mảnh, máu tươi cứ âm thầm chảy, đau đớn đến nỗi không muốn sống nữa. Cậu hiểu rõ con người Tô Tiểu Lương, chị là một Cự Giải điển hình, mỗi khi gặp phải đau khổ tận cùng, thường có xu hướng ẩ