Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bệnh Tình Yêu

Bệnh Tình Yêu

Tác giả: Phương Tranh

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342543

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2543 lượt.

ình, đặc biệt là bây giờ, không được khóc, không được buông xuôi. Có điều không thể chịu đựng hơn được nữa, Giản Minh ôm lấy ngực, lao vào phòng tắm, nôn thốc nôn tháo trong bồn rửa mặt, nôn ra cả mật xanh mật vàng, lúc này trong người mới đỡ hơn đôi chút. Cô rửa mặt, cầm lấy khăn bông lau khô, nào ngờ càng lau nước mắt càng tuôn ra nhiều hơn, lau rồi ướt lại, lau đi lau mãi. Giản Minh không muốn mình lại mềm yếu như thế này, không kiềm chế nổi, cho mình một bạt tai, rất đau, nhưng cảm giác đỡ hơn rất nhiều, thế nên tát mạnh thêm mấy cái nữa, cảm thấy trên khuôn mặt vừa đau vừa rát, cô hít thở sâu, bây giờ khá hơn nhiều rồi… Cửa phòng tắm mở ra không hề báo trước, Lăng Lệ đứng ở cửa, xét cho cùng, mọi thất bại, đau khổ, thảm thương đến tội nghiệp của cô lần nữa bày ra trước mắt anh, không nơi nào ẩn trốn, đây là số phận, phải chấp nhận thôi.
Cứ đứng ngây ngốc như thế, Lăng Lệ và Giản Minh mặt đối mặt nhìn nhau. Trên khuôn mặt của Giản Minh, vết lằn của từng ngón tay đập ngay vào mắt, khóe mắt của Lăng Lệ dần dần đỏ hoe. Anh nhẹ nhàng đóng cửa phòng tắm lại, trong căn phòng rộng khoảng một mét vuông, giang đôi tay ra, nói như dỗ dành em bé, “Nào, Giản Minh, lại đây nào.” Giản Minh cũng không biết đã lao vào trong lòng anh như thế nào, dán tai vào ngực anh, lần nữa, cô lại nghe thấy nhịp tim của anh, nước mắt rơi trên chiếc áo khoác màu xanh xám của anh. Giản Minh khóc, ôm lấy anh như thể muốn ôm anh như thế này lâu lắm rồi, dốc hết tâm huyết ra để ôm lấy anh, khuôn mặt cô giấu trong vòm ngực Lăng Lệ, từng tiếng từng tiếng khóc nấc nghẹn, đè nén, rất dài, rất dài, mỗi một tiếng khóc đều khóc đến kiệt sức, đứt hơi.
Nước mắt của Lăng Lệ, cũng thánh thót rơi xuống, ngoài việc cứ ôm Giản Minh như thế này, những việc khác, anh không cách nào làm nổi. Cuối cùng, trong tiếng khóc nức nở của Giản Minh, anh chỉ có thể chậm rãi líu ríu, thổ lộ, “Không khóc, không khóc, không sao đâu, còn có anh, anh ở đây mà, không phải chỉ có một mình em. Giản Minh, anh biết cảm giác của em, anh đều biết cả, bởi vì, anh và em giống nhau.”
“Đúng là không thể nào tưởng tượng ra được, để đuổi theo cái thời đại thương mại bùng phát này, dần dà, những người xung quanh mình đều đang thay đổi, bao gồm cả anh trai anh, bạn bè của anh, toàn dân kinh doanh, mọi người đều nói có lãi, còn anh, mãi mãi là dạng người không thể nào trở thành thương nhân được, ở cái thời đại này, không có đầu óc kinh doanh thì chẳng khác gì tay không tấc sắt. Giản Minh, em đúng là như thế, mà anh cũng như thế.
Em biết không? Anh cũng đã từng giống như em bây giờ, đứng trước tấm gương trong phòng tắm, tát cho mình một cái bạt tai thật mạnh. Em còn nhớ không, anh đã từng nói với em, có một lần, bởi vì anh bỏ đi cơ hội tranh chức trưởng khoa, xin nghỉ phép đưa Phương Nam đi Tây Tạng chơi. Cô ấy nói với anh, cô ấy đã có thai, hai tháng rồi, anh đứng bên bờ hồ vui đến nỗi nhảy cẫng lên, đến tận bây giờ mỗi khi nhớ về Trari Namco[1'>, ấn tượng đầu tiên vẫn là sinh mạng, thứ hai mới là bầu trời bao la và xanh thẳm ở đó. Giấu giếm Phương Nam nguyện ước ban đầu, cũng chỉ vì hy vọng bọn anh có thể tạm thời quên đi công việc đời thường, thả lỏng tinh thần để hưởng thụ. Đợi đến khi từ Tây Tạng trở về, sau khi cô ấy biết được việc này, phát hiện ra vị trí trưởng khoa đã được định đoạt, không thể nào vãn hồi lại được, trong cơn tức giận, đã đến khoa Sản làm thủ tục phá thai.
[1'> Hồ Trari Namco: ở miền Nam Tây Tạng.
Cô ấy giấu anh, còn tìm đủ các kiểu lý do thuyết phục đồng nghiệp của anh làm cho cô ấy, cũng may đồng nghiệp của anh vô cùng hiểu anh, có người thông báo cho anh ngay, đợi đến khi anh chạy đến phòng phẫu thuật của khoa Sản thì đã không kịp nữa rồi, anh giương mắt nhìn đứa con của mình bị hút ra khỏi ống hút, nhuyễn như một cục máu, nếu như anh không phải là bác sĩ, cái gì cũng không biết, có thể anh sẽ cảm thấy thoải mái hơn một chút, nhưng chuyên ngành của anh nói với anh rằng, hậu quả sinh ra sau mỗi bước thủ tục, cho dù chỉ là phôi thai, cũng sẽ đau. Phương Nam nằm trên bàn phẫu thuật, cười lạnh lùng với anh, giống như một nữ thần đã trả thù thành công. Ngày đó, anh không thể nào chịu đựng nổi, trốn vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo, tát cho mình vài bạt tai. Anh hiểu cảm giác đó, không trách ai được, cũng không cách nào làm tổn thương người khác, chỉ có thể hận bản thân mình. Nếu như anh biết Phương Nam để ý đến cái chức vị đó đến như vậy, đến nỗi không thương tiếc hủy hoại luôn đứa con của anh và cô ấy, cô ấy cần gì, anh đều có thể tặng cho cô ấy, nhưng mà mọi thứ đã quá muộn. Là bởi vì anh cứ nghĩ rằng mình làm đúng, là chính anh hại chết con của mình. Đã từng có một khoảng thời gian rất dài, anh không cách nào đi qua khoa Sản hội chẩn được, vừa bước vào đó, sẽ nghe thấy tiếng khóc nỉ non, yếu ớt của trẻ con, thê lương và cô đơn…”.
Chuyện kể của Lăng Lệ không làm cho Giản Minh khá lên nổi, cô ấy khóc còn dữ dội hơn, không theo một nguyên tắc nào cả, rút ruột rút gan, Lăng lệ ôm chặt cơ thế đang run rẩy vào lòng, nói trong nước mắt, “Giản Minh,


Duck hunt