Tác giả: Phương Tranh
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342315
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2315 lượt.
ấy, không có Picachu, nhưng nghe thấy ông chú lạc hậu kia vẫn đang rất say sưa, “Picachu anh không biết, nhưng anh biết vẽ Đôrêmon.” Tiếp tục khoe khoang với Giản Minh, vỗ vỗ vào thùng giấy, “Thế nào, đều do anh xếp đấy, có được không?”.
Giản Minh kinh ngạc, “Hả? Đều do anh xếp đó hả? Sở thích nghiệp dư rất phong phú đó nha.”
Lăng Lệ dương dương tự đắc, nói luôn, “Đương nhiên rồi, khoảng thời gian không tìm thấy em và Đông Đông, mỗi lần nhớ, anh lại gấp một cái cho vào thùng giấy, hy vọng một ngày nào đó gặp được Đông Đông, anh có thể đưa cho Đông Đông xem. Bây giờ, ước mơ trở thành hiện thực rồi.”
Giản Minh ngẩn ngơ trước thùng giấy, nếu như muốn biết trong khoảng thời gian cô mất tích, Lăng Lệ nhớ cô bao nhiêu lần, cô có thể đem thùng giấy này ra đếm, màu sắc rực rỡ, nếp gấp chắc chắn, tình cảm sâu đậm như thế, cô dám đếm cho rõ ràng hay không?
Nhìn thấy Giản Minh ngẩn ngơ, Lăng Lệ huơ huơ tay trước mắt cô, “Này, quay về đây.”
Giản Minh bừng tỉnh, “Ồ, muộn quá rồi, anh về đi, cảm ơn anh đã chăm sóc Đông Đông.”
Lăng Lệ không nhúc nhích, hỏi, “Nghe cha mẹ em nói, bởi vì mấy ngày nữa đến kỳ thi của em, cho nên em mới gọi cha mẹ đến giúp đỡ phải không?”.
“Đúng thế.” Giản Minh không muốn nói về chuyện này lắm.
“Em bảo cha mẹ về quê rồi, bây giờ em tính thế nào?”.
Giản Minh thật sự chẳng muốn nói nhiều hơn về vấn đề này, trả lời đơn giản, “Tìm một y tá chăm sóc thôi.” Cô đứng dậy, chuẩn bị lên tiếng tiễn khách.
“Chi bằng tìm anh đi.” Lăng Lệ cũng đứng dậy chuẩn bị cáo từ, “Anh đã xin nghỉ phép rồi.”
Giản Minh giương to đôi mắt, “Anh xin nghỉ phép rồi sao?”.
“Đúng thế, anh xin nghỉ phép có vẻ dễ hơn, nói một tiếng với giám đốc bệnh viện và chị Đường là xong.” Lăng Lệ cầm lấy túi xách của Giản Minh, tìm thuốc tiêm Insulin, cho vào tủ lạnh, dặn dò, “ Thời tiết ấm hơn rồi, túi trữ lạnh không giữ được lạnh quá lâu, nên thường xuyên cho thuốc vào tủ lạnh sẽ tốt hơn. Đúng rồi, em đã ăn cơm tối chưa?”.
Giản Minh lẩm bẩm, “Dạ chưa.”
“Tiêm thuốc xong, ăn chút gì đó rồi ngủ sớm đi.” Lăng Lệ lôi sữa và bánh sandwich trong tủ lạnh ra cho Giản Minh, “Này, bỏ ra ngoài một chút cho bớt lạnh, đợi em tắm xong ra ăn sẽ bớt lạnh đi nhiều. Ồ, còn nữa, Đông Đông chỉ còn hơi sốt một chút thôi, việc hôm nay nó chủ động gấp giấy, sáng sớm ngày mai phải nói với…”.
“Anh không được nghỉ phép vì kỳ thi của em.” Giản Minh cắt ngang lời anh, “Anh hủy phép đi.”
“Cứ coi như anh bồi thường đi.” Lăng Lệ cho hai tay vào túi quần, đứng dưới ánh đèn, “Xem ra việc mời cha mẹ em ăn cơm là một chủ ý tồi, làm cho em rất khó xử, cứ coi như anh bồi thường cho em được không?”. Ánh mắt anh tìm ánh mắt của Giản Minh.
Giản Minh né tránh, cảm giác dòng máu sục sôi trong người kia khó khăn lắm mới đè nén lại được, bây giờ lại ồ ạt kéo đến, giọng nói của Lăng Lệ vô cùng dịu dàng, “Anh nghĩ rằng anh vội vàng quá, làm em cảm thấy khó chịu, đừng giận anh nhé.”
Giản Minh cảm thấy, hôm nay cô chịu đựng như thế đã đủ lắm rồi, ít nhất là bây giờ, cô không thể nào nói chuyện với Lăng Lệ về bất cứ việc gì nữa. Miễn cưỡng gật gật đầu, “Tùy anh thôi, trễ lắm rồi, anh cứ về trước đi, em tiễn anh.”
Lăng Lệ ra khỏi cửa, “Được, ngủ ngon, anh ngủ ở phòng nghỉ của khoa, Đông Đông có việc gì thì gọi vào di động của anh, hoặc nhờ y tá bấm vào số nội bộ cho anh cũng được, anh sẽ qua ngay lập tức…”.
Ngủ ở phòng nghỉ? Giản Minh không còn gì để nói, cảm thấy thất bại thảm hại trước vị bác sĩ này, vẫn cố trả lời, “Dạ vâng, em biết rồi.”
Nghe thấy phòng bệnh sau lưng đã đóng cửa, bước chân của Lăng Lệ dừng lại, dựa vào tường, gục đầu xuống, không còn sức lực nữa. Nhìn nước mắt của Giản Minh như chực rơi xuống bất kỳ lúc nào, làm anh suýt nữa không kìm chế được, đến khi hiểu ra, Giản Minh vì không muốn để anh bị tủi thân, cho nên mới tiễn cha mẹ về thì đã không kịp nữa rồi…
Giản Minh ngồi xuống trước giường Đông Đông, nhìn dáng vẻ ngủ say của con trai, khẽ nói, “Xin lỗi, mẹ sẽ không giày vò con nữa, ngày mai, sẽ ở đây với con suốt cả ngày…”. Không cách nào che giấu thêm được nữa, thực tế là, đối với bản thân mình, cô không hài lòng, vô cùng không hài lòng, cho dù với thân phận làm mẹ của người ta hay thân phận làm con của người ta, cô đều không hoàn thành trách nhiệm, chỉ vì nhất thời tức giận, trước mặt cha mẹ nói những lời như thế, dù ít dù nhiều cũng có chút vô liêm sỉ.
Chỉ là, nếu sự vô liêm sỉ của cô có thể đổi lấy sự hồi phục của Đông Đông, cô cũng sẽ chẳng để ý, đáng tiếc là không biết đứa con này có bình phục lại hay không. Đặc biệt khi Giản Minh nhớ ra, bản thân mình còn mắc bệnh mãn tính, cô còn sống, sẽ còn chăm sóc cho con cái được, nếu như có một ngày, cô bị bội nhiễm, bị biến chứng, không sống lâu trên cõi đời này nữa, Đông Đông rồi sẽ ra sao? La Thế Triết làm người ta không yên tâm đến mức ấy, La Thế Hoa sau này thế nào cũng lấy chồng, chồng tương lai của cô Đông Đông có chịu đón nhận Đông Đông không? Còn cả cha mẹ mình, chỉ sợ cũng là như thế… Tôi phải sống lâu hơn một chút, Giản Minh nói với bản thân m