Tác giả: Phương Tranh
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342550
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2550 lượt.
iết cách để an ủi Giản Minh, “Nếu như nói Đông Đông của mấy ngày trước là một đứa bé một hai tuổi, Đông Đông của mấy ngày hôm nay đã lớn thành ba bốn tuổi rồi, hôm nay có tiến bộ hơn hôm qua, như thế là quá tốt rồi.”
Trước khi Giản Minh thi một ngày, Thế Hoa nhận được thông báo phải đi công tác một thời gian, vốn định không đi, nhưng Giản Minh không đồng ý, dăn dò cô ấy yên tâm công tác. Thế Hoa yêu cầu, mỗi ngày nhất định phải thông báo tình hình của Đông Đông qua điện thoại cho cô, như thế cô mới đi. Kỳ thi của Giản Minh cực kỳ thuận lợi. Vốn dĩ có dự định sau khi thi môn cuối cùng, học viên và thầy cô giáo tập trung với nhau, ăn uống một bữa, chụp ảnh lưu niệm. Lăng Lệ nghe thấy hình như Giản Minh muốn từ chối trong điện thoại, biết cô nhớ Đông Đông liền viết mấy chữ ra giấy, “Anh chăm sóc Đông Đông, em cứ đi chơi, thả lỏng tinh thần, cũng tốt cho em.” Nhìn Lăng Lệ kiên quyết như thế, Giản Minh liền đồng ý.
Thì rằng đã đồng ý rồi, nhưng xét cho cùng, trong lòng vẫn cứ thấp thỏm không yên, một người làm mẹ ăn uống chơi bời ở bên ngoài, lại bắt Lăng Lệ xin nghỉ phép để chăm con mình, làm cách nào cũng cảm thấy không được đúng đắn cho lắm. Giản Minh ăn uống qua loa cho xong, xin phép rời khỏi bữa tiệc trước để ra về, thời gian đó đúng vào giờ cao điểm, giao thông kẹt cứng, trời lại mưa, trên xe buýt và tau điện ngầm người đông như nêm cối, Giản Minh đứng mãi bên đường, dốc hết sức lực mới bắt được một chiếc xe quay về bệnh viện, nửa người ướt lướt thướt, vừa vào phòng đã bị Lăng Lệ trách móc, “Em nói xem em gấp gáp việc gì? Sợ anh ngược đãi con trai em à?”.
Giản Minh thương yêu ôm con trai vào lòng hôn hít, vừa ngọt ngào vừa thân mật, đối xử với ông chú lạc hậu tuyệt nhiên chẳng hề có chút ngọt ngào, thân mật như đối xử với con trai, có điều giọng điệu cũng khá khẩm một chút, “Anh biết là em chẳng có ý đó mà.”
Lăng Lệ đưa cho cô một ly trà nóng, “Ừ, anh biết, em luôn cảm thấy áy náy mà.” Haizzz, xét cho cùng, cô gái này vẫn giữ kẽ với anh, trong lòng vẫn không xem anh là người nhà, biết làm sao được, anh quăng khăn tắm cho Giản Minh, “Nhìn người em ướt đẫm kìa, mau vào tắm nước nóng đi, đừng để bị cảm.” Nói rồi, mở túi xách của Giản Minh ra như mọi khi, cầm lấy Insulin cất vào tủ lạnh, “Đã tiêm thuốc chưa?”.
Trong kỳ nghỉ phép này, Giản Minh cảm thấy… bất mãn, “Lại lục túi của em à?”
Dáng vẻ của Lăng Lệ giống như chủ nhân, “Ừm, sao thế?” rồi mở ống tiêm ra kiểm tra thuốc của Giản Minh.
Giản Minh càng bất mãn, “Không những lục túi của em, mỗi ngày lại còn kiểm tra thuốc của em, anh sợ em làm chuyện ngu ngốc đó sao?”.
Lăng Lệ thật sự chỉ biết ngẩng mặt nhìn trời, thay mũi kim mới cho Giản Minh, “Cô gái này, chúng ta suy nghĩ tích cực chút được không hả? Kim tiêm này vốn dĩ chỉ sử dụng một lần, dùng lần nào vứt lần đó, em lại hay tiếc rẻ, cứ nhất định dùng một mũi kim cho cả bình thuốc. Có một vài bệnh nhân liều lượng sử dụng thuốc quá lớn, hai ba ngày dùng hết một bình thuốc, một bình thuốc của người ta chỉ truyền trong một tiếng đồng hồ là xong, em phải gần mười ngày mới dùng hết một bình, đợi đến khi đổi thuốc mới đổi đầu kim tiêm, cái kim tiêm đó cũng cùn từ lâu rồi, chích vào da không đau sao? Anh đã mang về thêm cho em mấy hộp đầu kim tiêm, em không nhìn thấy sao?”. Thu dọn lại thuốc tiêm, anh vẫn còn không buông tha, “Em cứ nói cho lắm vào, trong túi của em có kẹo không?”.
“Có sao?” Giản Minh vắt óc suy nghĩ, bản thân mình cai kẹo lâu rồi, quả quyết, “Không có.”
“Có.” Lăng Lệ giật lại túi xách của Giản Minh, giở ra cho cô xem, ngăn túi bên trong khóa kéo có mấy cái kẹo Thái Phi, Lăng Lệ trách móc, “Sợ một ngày nào đó em bị hạ đường huyết, cho vào đây phòng hờ, đã từng nói với em rồi, quay đi quay lại là em quên luôn.” Không cam tâm bị ngó lơ, anh vỗ vào đầu Giản Minh, “Tại sao em lại cứ không để tâm về anh thế nhỉ?”.
Vốn dĩ bác sĩ cầm túi xách của Giản Minh bằng cả hai tay, nhưng có một tay lại thả ra để dạy dỗ Giản Minh, chỉ còn lại một tay, không đủ sức xách, tất cả mọi thứ trong túi lần lượt rớt hết ra ngoài, dù che nắng này, túi trang điểm nhỏ xinh này, cả tài liệu thi cử này nọ nữa, vấn đề là băng vệ sinh. Giản Minh đỏ mặt, nét mặt khổ sở nhặt mọi thứ cho vào túi xách, vừa xấu hổ vừa tức giận, không thèm để ý đến Lăng Lệ, cho dù anh rất chu đáo nhưng cũng phải để ý đến sự khác biệt giữa nam và nữ chứ? Nhưng Giản Minh lại quên mất Lăng Lệ làm về ngành gì, cuối cùng bác sĩ cũng phát hiện ra tại sao Giản Minh tự nhiên lại giở chứng, anh giúp Giản Minh nhặt đồ đạc lên, giải thích, “Em quên mất anh là bác sĩ, có cái gì mà chưa từng nhìn thấy đâu? Không cần phải ngại ngùng với anh làm gì.”
Giản Minh dở khóc dở cười, đấm anh, “Anh phiền phức chết đi được…”, rồi vơ vội khăn tắm, trốn đi tắm. Tắm nhanh được bao nhiêu cứ tắm, tắm vội tắm vàng, cũng phải thay cho Lăng Lệ đi ăn cơm chứ. Từ phòng tắm bước ra, nhìn thấy Lăng Lệ đang gấp giấy với Đông Đông, lần này cuối cùng ông chú lạc hậu cũng đã biết được hình dáng con Picachu là như thế nào rồi, nói với Giản Minh, “Nhìn này