Tác giả: Triệu Cách Vũ
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341395
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1395 lượt.
ho nên, cuộc sống mỗi ngày của cô chính là chạy qua chạy lại giữa hai ngôi trường, lúc nào cũng bận rộn ngập đầu.
Có một hôm, vừa sáng sớm, Hiểu Khê đã ra khỏi trường để đi học môn Luật, đường đi tắc do đông đúc quá đỗi, lúc quay lại trường học để vào lớp Tiền tệ quốc tế thì mọi người đã vào lớp từ lâu. Từ trước đến nay, cô chưa bao giờ đi học muộn, lúc nào cũng ngồi ở ba dãy ghế đầu của giảng đường, giờ đành phải lặng lẽ, lén lút đi vào dãy ghế cuối cùng ngồi.
Thông thường, những sinh viên ngồi ở dãy bàn cuối cùng không phải ngủ gật thì sẽ là tán tỉnh yêu đương, nói tóm lại, không có bất cứ ai học hành tử tế, nghiêm túc cả. Những người ngồi ở ba dãy bàn đầu tiên thì rất ít, nhưng còn ở ba dãy cuối cùng thì đông nghịt, chen chúc nhau, khó khăn lắm cô mới tìm được một chỗ ở góc trong của dãy ghế cuối cùng.
Lấy vở và bút ra, Hiểu Khê bắt đầu ghi chép nghiêm chỉnh lại những kiến thức trên bảng, còn những kiến thức đã bị xóa mất trước đó, có lẽ phải mượn vở của người khác chép bù! Nhìn ngó xung quanh, cô chẳng tìm thấy bất cứ một ai ghi chép ra hồn cả. Rốt cuộc là do sinh viên không yêu thích học hành hay do thầy cô đứng trên bục giảng đã quá thất bại? Đành vậy, chắc phải quay về kí túc xá mượn các bạn cùng phòng chép bù. Cô lắc đầu ngao ngán, than thở không ngừng.
“Hi, có thể cho anh mượn vở ghi của em một tối được không?” Bỗng cô nghe thấy một giọng nói bên tai mình.
Hiểu Khê quay đầu sang theo phản xạ tự nhiên, lúc này mới phát hiện ngồi bên cạnh cô là một nam sinh viên, mắt to, lông mày đậm, gương mặt cân đối, rất có khí chất của một đại minh tinh, nhưng cô lại chẳng thể nói rõ là giống minh tinh nào.
“Cho anh mượn để làm gì chứ?” Cô biết rõ rồi nhưng vẫn cố tình hỏi.
“Để cho anh được làm sinh viên ngoan một đêm, có thể thỏa mãn mong muốn này của anh được không?” Nói rồi anh giơ tay ra định cầm lấy cuốn vở, Hiểu Khê liền gạt vở sang một bên, quyết không để cho anh lấy được.
Đồ dùng của con gái là những đồ vật riêng tư, làm sao có thể nói mượn là cho mượn được chứ? “Đương nhiên, cho mượn không phải là vấn đề, nhưng tôi phải kiểm tra xem cuốn vở này có ghi nhật kí hay tùy bút tâm sự gì không đã.” Cô nói. Dù gì cũng ngồi ở bàn cuối cùng, ngại gì mà không đùa nghịch một phen.
“Mà cơn gió nào thổi anh qua đây vậy, sao tự nhiên anh lại muốn thành sinh viên ngoan?” Hiểu Khê mỉm cười hỏi tiếp. Nói cho cùng đây cũng là giảng đường lớn, thầy giáo chẳng thể nào nghe thấy họ đang nói chuyện gì.
“Coi như nhất thời muốn ăn chay niệm Phật, anh không muốn môn nào cũng phải thi lại.” Anh chàng đó trầm tư nói. Xem ra đã quen làm sinh viên hư lâu rồi nên cũng chẳng biết ngượng ngùng là gì nữa.
“Hi hi, vẫn còn tốt hơn là quay cóp bài khi đi thi. Được thôi, để tôi chép nốt bài giảng hôm nay thì sẽ cho anh mượn.” Hiểu Khê cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.
Sau khi hết tiết, nam sinh viên đó cẩn thận ôm cuốn vở ghi của Hiểu Khê trong lòng rồi nói: “Được rồi, để đến giờ tự học tốì mai, anh sẽ trả lại vở cho em nhé.” Sau đó anh chàng chạy đi. Thân hình cao to ấy nhanh chóng biến mất, phải chăng đang vội vã đi tới căng tin của trường để ăn tối?
Ngày hôm sau, khi Hiểu Khê đi tới khu giảng đường lớn này thì nam sinh viên đó đã ngồi ở trong phòng, vừa nhìn thấy cô bước vào giảng đường, anh chàng liền lấy cuốn vở ghi ra, trân trọng nói lời cảm ơn.
“Chương cuối cùng trong vở ghi của em hình như bị thiếu. Em hãy đọc kĩ lại đi nhé!”
Làm sao lại có thể thiếu được chứ? Tiết học nào mà cô chẳng ghi chép kĩ càng, cẩn thận? Hiểu Khê nhìn sinh viên nam đó với ánh mắt đầy nghi hoặc.
“Dù gì thì em cứ đọc kĩ lại xem.” Nam sinh viên đó để cuốn vở lên mặt bàn, sau đó lại chạy một hơi mất tăm.
Hiểu Khê vẫn ngồi lại đó, từ từ lật giở và phát hiện trang vở bị gấp đánh dấu, trên đó có một dòng chữ: “Thứ bảy này, hai giờ chiều, hẹn gặp em ở cổng vào công viên Ngọc Uyên Đàm, không gặp không về. Lưu Hiên.”
Thì ra... thì ra là vậy, thảo nào anh ta lại chạy nhanh đến thế, chắc hẳn là sợ bị từ chối đây. Hiểu Khê không có chút hứng thú nào với những sinh viên nam trong trường, nhưng cô cũng không ghét bỏ anh chàng này chút nào. Vì thế cô thoáng do dự.
Lúc Hiểu Khê hỏi thăm các bạn cùng học về cái tên này, liền nghe thấy mấy tiếng hò hét: “Lưu Hiên, đó không phải là quán quân văn nghệ của chúng ta sao? Sao thế? Cậu cũng là người hâm mộ anh ấy sao?”
Quán quân văn nghệ? Người đã hát bài Another day in paradise ư? Đêm đó, hai người ở cách nhau khá xa, làm sao anh chàng trông như minh tinh đó với anh chàng sinh viên hư đốn lại có liên quan đến nhau chứ?
“À, không phải, chẳng qua là anh ta mượn vở ghi của mình thôi.”
“Làm sao mà anh ấy lại mượn vở ghi của cậu được nhỉ? Tại sao mình lại không gặp được chuyện tốt như thế chứ? Thật quá kì lạ, anh ấy là một thiên tài đấy! Không chỉ đẹp trai, hát hay mà còn luôn giành được học bổng của trường nữa.” Các bạn học tiếp tục tuôn ra một tràng, vẻ mặt vô cùng hứng thú.
“Có thật không?” Hiểu Khê dường như đã đoán ra được điều gì đó.
“Đương nhiên là thật rồi. Cậu