Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bị Độc Thân

Bị Độc Thân

Tác giả: Triệu Cách Vũ

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341531

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1531 lượt.

xem đấy, lúc nào anh ấy cũng bận rộn chạy qua chạy lại giữa hai trường học, chẳng bao giờ hỏi han gì đến mọi chuyện trong khoa cả.”
Thật kì lạ, tại sao khi ở trước mặt cô, anh lại nói bản thân kém cỏi như vậy chứ? Đang muốn giở trò gì đây? Thôi bỏ đi, chẳng thèm bận tâm nữa! Đi hay là không đi thì đợi đến lúc đó xem tâm trạng bản thân thế nào đã.
Vào ngày thứ Bảy, giữa hai lựa chọn: Một là đến dự buổi tọa đàm doanh nhân, hai là đi gặp Lưu Hiên, Hiểu Khê đã chọn vế trước. Có lẽ Lưu Hiên cũng chỉ nói tùy tiện vậy thôi, chứ người như anh ấy, có biết bao cô gái chạy theo sau lưng, chắc sẽ không để bụng chuyện cô thất hẹn đâu! Hiểu Khê kiên nghị bước vào khu giảng đường diễn ra buổi tọa đàm.
Một tháng sau, trên dường đi đến căng tin trường, Hiểu Khê nhìn thấy Luu Hiên đi cùng một cô gái mặc chiếc váy dài trông rất dịu dàng. Cô đang định trốn qua một bên thì đã bị Lưu Hiên bắt gặp, anh nhanh chóng bước ra trước mặt cô rồi tức giận nói: “Em đúng là nhẫn tâm, để mặc anh chờ em trước cổng công viên đúng ba tiếng đồng hồ đấy!”
Hiểu Khê chết lặng người một lúc, sau đó mới thốt ra được vài chữ: “Tôi cứ tưởng rằng anh chỉ nói đùa thôi.”
Lưu Hiên nghe xong sắc mặt xanh tím lại, quay đầu rồi bước đi. Cô cứ đứng ngây người ra nhìn anh bước về phía người con gái kia.
“Đỗ Hiểu Khê, anh ấy vốn dĩ không thuộc về mày, cho nên mày không cần phải cảm thấy lạc lõng, thất vọng gì cả. Huống hồ, nếu có hẹn hò yêu đương thì đến khi tốt nghiệp kiểu gì cũng bị thất tình hoặc không thể tốt nghiệp nổi, như vậy thì có ý nghĩa gì chứ?” Cô cố gắng nở nụ cười, tự nhủ với bản thân, sau đó đi vào trong phòng đọc sách, nhấn chìm bản thân trong đống sách dày cộp, to đùng. Chỉ có vùi đầu trong đống sách này thì cô mới cảm thấy an toàn và thiết thực hơn.
...
“Anh hãy nói thật với em đi, ngày xưa, tại sao lại muốn hẹn hò với em? Lúc đó ở trường không phải anh rất được các bạn nữ yêu thích sao? Nghe nói các người đẹp ở mấy trường điện ảnh, ngoại ngữ đều rất hâm mộ anh, tại sao anh lại muốn hẹn hò với em?” Thực ra, từ trước đến nay, Hiểu Khê vẫn luôn tò mò về vấn đề này. Chỉ có điều từ sau lần gặp đó, hai người đã giao ước với nhau, cho dù gặp lại thì cũng không nhắc lại chuyện trước kia nữa, cho nên cô vẫn không có cơ hội để hỏi.
“Về cái này... cái này thì...” Bỗng nhiên lúc đó điện thoại của Lưu Hiên vang lên. “Được, anh sẽ đến đó ngay lập tức.” Nghe xong điện thoại, Lưu Hiên liền đứng dậy khỏi sô pha. “Thật ngại quá, Tư Tư phải nhập viện, mình nói chuyện sau nhé!”
Anh đến và đi tựa như một gió để lại Hiểu Khê một mình đứng bên khung cửa sổ hồi lâu. Lúc này, cô như đang gặp ảo giác, dường như anh chưa từng đến thăm cô bao giờ cả. Nhưng như vậy thì có vấn đề gì chứ?
Chị Tư Tư đó mới là người phụ nữ của anh. Đó chính là ca khúc chủ đề của anh, cô giờ đã trở thành người xưa, chuyện cũ rồi. Không biết vì lí do gì mà trong lòng Hiểu Khê bỗng nhiên dâng trào một cảm giác chua xót. Cô nhớ nhung một con người. Kiêu ngạo thì có gì tốt chứ? Cô đã không nắm bắt lấy người tốt nhất ở thời điểm thích hợp nhất, sau này phải chăng sẽ “Giỏ trúc đựng nước về tay trắng”?






Biển người rộng lớn, chẳng phải vì muốn tìm một người đồng cam cộng khổ sao?
“Chen chúc len lỏi rốt cuộc là vì cái gì? Giữa biển người rộng lớn, chẳng phải vì muốn tìm một người đồng cam cộng khổ sao? Tới cầu vồng rạng rỡ chẳng phải vì muốn tìm một ngọn đèn chỉ thắp sáng cho riêng mình hay sao?
Bạn bè chi giao chính là một kiểu quan hệ mong manh nhất, đặc biệt khi đối diện với đàn ông lại càng chẳng có chút bền bỉ nào hết.”
Những ngày nghỉ Tết Nguyên Đán rốt cuộc cũng đã qua đi, cuối cùng đã có thể quay lại làm việc, bận bịu làm lụng bên cạnh các đồng nghiệp, Hiểu Khê mới cảm giác được mình vẫn còn sống, vẫn còn thở. Các đồng nghiệp ở tỉnh khác đều lũ lượt kéo nhau về Bắc Kinh, bạn bè của Hiểu Khê cũng nô nức quay về thủ đô, trong đó có cả Giai Hân và Trác Nhiên. Còn Lưu Hiên thì đã đi gặp bố mẹ của người yêu, xem ra hỉ sự của hai người này cũng sắp sửa đến nơi rồi.
Cuối tuần, Trác Nhiên kéo Hiểu Khê đi tụ tập ăn uống. “Hiểu Khê, chỉ có tụ tập vui chơi nhiều thì mới đem lại cho bản thân thêm nhiều lựa chọn.” Trác Nhiên khuyên nhủ.
Hiểu Khê đoán chắc anh đã nhận ra cô, vì cô nhìn thấy trong ánh mắt của anh có sự bất ngờ, kinh ngạc, nhưng sau đó ngay lập tức bỗng trở nên dịu dàng. Đàn ông đúng là loài động vật biết cách ngụy trang, diễn xuất tự nhiên đến tài tình.
Khoảng năm phút sau, một phụ nữ trang điểm khá đậm, khoác chiếc áo da màu trắng, mặc chiếc quần bó màu vàng đi vào, nhìn phong cách khá trẻ trung, có điều tuổi tác đã không còn trẻ nữa. Chị ta vừa mới ngồi xuống thì nhân viên phục vụ cùng lúc chạy vào hỏi: “Xin hỏi, các vị ở đây có vị nào đi chiếc BMW biển số Kinh - HXXX, có thể giúp chúng tôi chuyển ra chỗ khác được không?” Ngay lập tức, người phụ nữ này liền đứng dậy.
Xem ra, đây là một bữa tối nhằm phô trương thanh thế. Người cũng đã ngồi hết vào bàn, khăn ăn màu trắn