Tác giả: Triệu Cách Vũ
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341388
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1388 lượt.
một tương lai tươi sáng, tuyệt đẹp. Chẳng hạn như sau này mình sẽ gặp người đàn ông như thế nào, sẽ đi du lịch đến những chân trời hùng vĩ, tráng lệ ra sao. Thần tượng lúc đó của cô chính là Trương Quốc Vinh, không ai có thể đẹp trai, tinh tế mà lại có khí chất như anh được. Chỉ cần một cái xoay người, một ánh mắt của anh là có thể khiến cho trái tim của biết bao cô gái run lên vì sung sướng.
Mười rưỡi tối, đã đến giờ về ký túc xá xem chương trình thời trang. Hồi còn học đại học, mỗi sáng thức dậy hay trước khi đi ngủ, cô thường tưởng tượng mình sẽ hẹn hò yêu đương cùng anh, sau này cô mới biết được hành động đó bị gọi là “ý dâm”. Sau khi biết Trương Quốc Vinh là người đồng tính, Hiểu Khê đã khóc lóc mất một thời gian dài, khó khăn lắm cô mới thần tượng một ai đó, không ngờ người ta lại chỉ thích đàn ông.
“Tỉnh lại đi, đó chỉ là hoang tưởng, người ta cách cậu xa vời lắm, cậu có thể với tới được không?” Các bạn học ở cùng trong kí túc xá vẫn hay châm chọc Hiểu Khê như vậy. Đúng vậy, dù sao thì cô vẫn giữ vững được lí trí, tốt xấu gì cô cũng tốt nghiệp ngành kinh tế học ra. Cô chẳng thể nào làm được những chuyện điên cuồng như Dương Lệ Quyên khi cuồng nhiệt hâm mộ Lưu Đức Hoa được. [Dương Lệ Quyên: một cô gái ở tỉnh Cam Túc của Trung Quốc, từ năm 16 tuổi đã hâm mộ diễn viên, ca sĩ Lưu Đức Hoa cuồng nhiệt tới mức không đi học, không đi làm, không kết giao bạn bè, tất cả thế giới của cô chỉ có Lưu Đức Hoa mà thôi.'>
Nhưng Hiểu Khê vẫn cứ yêu thích người đàn ông xa tận chân trời đó. hoặc là thích những người mà không thể nào đến bên nhau được. Hoàng tử của cô luôn luôn ở một nơi xa xăm, ở một tòa lâu đài rất lớn, rất nguy nga, tráng lệ và ở một nơi chân trời nào đó. Chỉ có điều là nếu cô muốn tới đó cô sẽ phải đi một con đường rất dài, rất vất vả.
Khi đi qua sân trường, cô bỗng nghe tiếng người hò hét vang trời, có vẻ gần như toàn bộ sinh viên nữ trong trường đều tập trung ra đây hết vậy. Có người ngồi, có người đứng, cũng có người ở trên ban công thò đầu ra vỗ tay cổ vũ. Trông cũng có chút dáng dấp của một buổi biểu diễn ca nhạc chuyên nghiệp, chẳng khác nào không khí của chương trình “Siêu cấp nữ thanh”. Cuộc thi đấu ca nhạc này hình như diễn ra lâu hơn so với thường lệ, Hiểu Khê cảm thấy thật nghi hoặc.
Hơn nữa, cô chỉ toàn nghe thấy tiếng hét hò của các nữ sinh, sau đó là một tràng pháo tay vang rộ lên, cô vẫn còn chưa hiểu ở đây đang xảy ra chuyện gì liền nghe thấy tiếng các bạn nữ xuýt xoa: “Mình thích anh ấy quá đi, trông còn đẹp trai hơn cả Lê Minh.” [Lê Minh: Một thành viên trong nhóm Tứ đại Thiên vương nổi tiếng một thời của Hồng Kông (ngoài ra còn có Trương Học Hữu, Lưu Đức Hoa và Quách Phú Thành).'>
“Mọi người có biết không, nghe nói bố anh ấy là một họa sĩ vô cùng nổi tiếng, còn mẹ là tiểu thư khuê các trong một gia đình quyền thế.” Các sinh viên nữ nô nức, liên tục bàn tán ca tụng. Người nào có thể khiến cho tất cả các sinh viên mê say đến mức này nhỉ? Cô phải nhìn xem anh ta đẹp trai đến mức nào, hát hay đến mức nào mới được!
Tiếng vỗ tay thưa dần, lúc ấy, Hiểu Khê chỉ nhìn thấy một sinh viên nam ngồi trước cây đàn piano. Khoảng cách quá xa, ánh sáng quá mờ ảo, cô chỉ nhìn thấy mỗi cái đầu, không nhìn rõ tướng mạo ra sao. Cô khoanh hai tay trước ngực, chờ đợi nghe tiếng đàn và giọng hát của anh.
“She calls out to the man on the Street
"Sir, can you help me?
It’s cold and I’ve nowhere to sleep,
Is there somewhere you can tell me?”
He walks on, doesn’t look back
He pretends he cant hear her
Starts to whistle as he crosses the street
Seems embarrassed to be there
Oh think twice,
It’s another day for you and me in paradise
Oh think twice,
It’s just another day for you,
You and me in paradise
Just think about it.”
Another day in paradise! Bài hát của Phil Collins!
Một cô gái lang bạt khắp nơi, không có chỗ ngủ qua đêm, cô cầu cứu những người qua dường nhưng lại bị từ chối. Bạn có thể nhìn thấy nếp nhăn trên khuôn mặt của cô gái ấy, bạn có thể tưởng tượng cô gái đó đã ở đó bao lâu, có lẽ cô ấy buộc phải lưu lạc, bởi vì cô chẳng thể tìm được một chốn bình yên... Lúc này, Hiểu Khê chẳng biết mình bị cảm động trước lời hát hay xúc động trước tiếng giọng hát truyền cảm kia nữa. Cô bất giác cũng vỗ tay cổ vũ theo mọi người.
Bài hát còn chưa kết thúc nhưng đã có rất nhiều sinh viên nữ tặng hoa tươi cùng những nụ hôn gió hoặc những chiếc ôm cho anh chàng đó. Xem ra anh vừa mới cất tiếng hát thì đã có vô số các sinh viên nữ tình nguyện hiến thân rồi!
Tiếng vỗ tay ầm vang, không khí huyên náo, nhộn nhịp, Hiểu Khê cuối cùng cũng chen ra khỏi được đám người đông đúc đó. Những nơi náo dộng thế này thực sự không thích hợp với cô. Hiểu Khê luôn tỉnh táo, đứng bên cạnh ngắm dòng đời thị phi, nhìn những đôi nam nữ bên cạnh mình hợp rồi lại tan, tan rồi lại hợp. Nhịp sống đó không thích hợp với cô, cô chỉ thích làm quần chúng mà thôi.
Kì cuối năm thứ hai, Hiểu Khê bắt đầu học luật ở một trường đại học khác, chuẩn bị lấy hai bằng cùng một lúc. C