Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342251

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2251 lượt.

, lại phải chăm sóc cho người mẹ vừa mới sẩy thai xong. Ban ngày còn phải đến trường, ban đêm lại sắc thuốc cho mẹ.
Lúc cô đi bốc thuốc thường thiếu tiền. Gã đàn ông bốn mươi tuổi đó còn sờ mông cô, gương mặt gã nhìn cô một cách dung tục, “Có thể cấp thuốc miễn phí, chỉ cần…”
Cô trực tiếp đẩy lão già đó ra, chạy một mạch về nhà, nhưng đón tiếp cô lại là gương mặt nhợt nhạt xanh xao trên giường của mẹ.
Ngày thứ hai ở trường, cô chấp nhận lời theo đuổi của một thiếu gia, nghe nói cha cậu ta là quan chức chính phủ, nắm trong tay không ít quyền lực.
Cậu nam sinh đó đối xử với cô rất tốt, cô bảo gì nghe nấy, dựa vào bản thân mình, cô thuận lợi đạt được tiền chạy chữa thuốc thang như mong muốn. Cô bắt đầu đối với người khác cười tươi như hoa, cũng biết sức hấp dẫn của bản thân, bất kể những cô gái khác nói những điều bản thân không chịu nổi, thì vẫn có nhiều nam sinh tranh nhau theo đuổi cô.
Cô giao du qua lại giữa những nam sinh khác nhau, nhìn các cậu tranh giành cô như những đứa trẻ tranh quà không bỏ, khuôn mặt xấu hổ đứng trước cô, cô chỉ cảm thấy buồn cười. Trong đó không thiếu những đứa con cưng “con ngoan trò giỏi” trong mắt của thầy cô, nhưng khi đứng trước cô vẫn y nguyên bộ dáng xấu hổ, một mạch ngớ ngẩn ra.
Cô càng ngày càng hiểu rõ xinh đẹp là như thế nào, hơn nữa còn cố gắng lợi dụng nó. Cô từng gặp nhiều nam sinh khác nhau, biết được đối với người nào thì nên nói những gì, biết những dạng người nào hay làm bộ làm tịch, dạng người nào thuộc loại thâm sâu khó đoán, dạng nào tình nguyện tiêu tiền vì mình. Cô càng ngày càng quen thuộc kiểu sống như vậy, hơn nữa, chứng kiến bọn họ đấu đá tranh giành mình, trong lòng lại có một loại cảm giác vui vẻ mơ hồ lướt qua.
Dương Cẩm Ngưng cô không yêu ai, muốn yêu cũng chỉ có yêu bản thân mình và duy nhất mẹ mình.
Thành tích càng lúc càng không tốt, giáo viên nhiều lần gọi cô đến văn phòng, cô đều chỉ trầm mặc, lại tiếp tục hành động xưa nay. Đi bar uống rượu vui vẻ, cùng với mọi người hưởng thụ cuộc sống về đêm không thuộc lứa tuổi của cô.
Cô ban ngày tươi tắn xinh đẹp, buổi tối trở về nhà thì sẽ chấp nhận trận đánh của mẹ. Cô từ trước tới nay không biết né tránh, thậm chí lúc những cơn đau ập xuống cơ thể, cô cảm thấy đó là một lời nhắc nhở, nhắc nhở bản thân không được quên tại sao mình lại biến thành bộ dạng như ngày hôm nay, cô nhất định phải vì cuộc sống của mình mà nỗ lực.
Cô giống như chia thành hai phần, hưởng thụ cuộc sống được theo đuổi tôn sùng ở trường, đồng thời cũng chấp nhận sự la mắng của mẹ. Có lúc không chịu nổi nữa thì chạy ra ngoài tìm chỗ trốn.
Cô nghĩ có một ngày, cô nhất định sẽ dành đủ tiền để đưa mẹ đến bệnh viện điều trị, cô đã nỗ lực lắm rồi, cho dù cách thức không dễ gì chấp nhận được. Cuối cùng cũng có một ngày, số tiền cô để dành đã đạt đến một con số nhất định, cô vui vẻ chuẩn bị nhân ngày nghỉ sẽ đưa mẹ đến bệnh viện khám bệnh. Sau đó cô và mẹ có thể dựa vào nhau mà sống, mẹ có thể có một cơ thể khỏe mạnh, ít nhất không cần uống thuốc nữa.
Ý nghĩ của cô còn chưa bắt đầu thực hiện thì cái đợi cô lại là tin mẹ mất.
Cho nên cô mới hận tên con trai ấy, mới không biết phân biệt phải trái đúng sai mà đi oán hận cậu ta.
Nhưng cũng chính cậu ta lại giải thoát cho cô hoàn toàn, đưa cô ra khỏi cuộc sống trong quá khứ.
Cô sẽ không dựa vào gương mặt thanh xuân của mình đi mê hoặc những nam sinh chưa hiểu sự đời. Cũng sẽ không đi chơi ở những quán bar hộp đêm, nói chuyện một cách chậm rãi đường hoàng, từ từ học hỏi kinh nghiệm từ cuộc sống chân thực.
Mỗi ngày cô đều tự nói với bản thân rằng: cần phải cố gắng sống tốt.
Nhưng cuộc đời không như ý muốn, ông trời thật biết trêu ngươi. Quá khứ của cô thực không thể chấp nhận nổi, thế nên ông trời mới trừng phạt cô.
Cô chấp nhận, vẫn nỗ lực sống như cũ.
Cô là Dương Cẩm Ngưng, vĩnh viễn chỉ vì bản thân Dương Cẩm Ngưng mà sống tiếp, ai cũng đều không thể quyết định cuộc sống của cô, ngoại trừ bản thân cô!






Đạt được ý nguyện (p1)
Dịch: Cà Chua Ép
Chỉnh dịch: Sahara

Dương Cẩm Ngưng liếc mắt nhìn Cố Thừa Đông rời giường đúng sáu giờ năm mươi phút, dành thời gian hai phút mặc quần áo, sau đó đánh răng rửa mặt, đúng bảy giờ xuống lầu ăn cơm, bảy giờ ba mươi đi làm, quy tắc làm việc và nghỉ ngơi giống như đã lắp đặt sẵn đồng hồ thời gian trong cơ thể, thời gian cố định, làm việc cố định, dường như không có ngoại lệ nào.
“Hôm nay về nhà sớm một chút!” Cô nhìn anh một lúc lâu mới trở mình sang bên kia.
Cố Thừa Đông liếc mắt nhìn cô, vừa lúc thấy cô trở mình qua, “Có việc?”
“Chỉ là nghĩ, cô thư kí xinh đẹp hay trợ lí đặc biệt nếu mà đảm đương những việc này, có phải là nên đặc biệt tăng thêm tiền lương hay không?”
“Ý kiến này rất đáng để suy nghĩ.”
Thông tin mà cô muốn biết vẫn chưa đạt được, cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Ngoài cửa sổ xe, những cây dương không ngừng chạy lùi về phía s


Pair of Vintage Old School Fru