Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi
Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342282
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2282 lượt.
Lẽ nào đó là áo chống đạn?
Đưa con dao cho Cố Thừa Đông, cô nhịn không được tò mò, anh muốn làm gì?
Cố Thừa Đông liếc mắt nhìn cô, cô cũng nhìn anh không hề kiêng nể. Thấy anh như vậy, cô liền ngồi xuống, tay tùy tiện sờ soạng, đột nhiên phát hiện cái gì cứng cứng, cô cầm lấy, không ngờ là một khẩu súng.
“Anh …” Cô nhìn thẳng anh.
Cố Thừa Đông ngay cả mở miệng cũng lười biếng.
Cô buông khẩu súng trong tay, mắt nhìn anh dùng dao rạch vết thương lấy viên đạn ra, rồi lại tự xé áo băng bó vết thương.
Cô gần như sợ đến mức choáng váng, chỉ nhìn chằm chằm cảnh tượng trước mắt mãi đến khi Cố Thừa Đông hoàn tất.
Rốt cuộc là cô vữa trải qua chuyện gì? Bắn nhau? Đại nạn không chết?
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:
Có lẽ có người nghĩ rằng, mạch truyện chuyển biến quá nhanh, nhưng đây là cốt truyện tôi muốn viết. Tôi cảm thấy, khi cái chết ở trước mặt, rất nhiều chuyện người ta sẽ không cần phải so đo tính toán nữa.
Biểu tượng của hạnh phúc
Dịch: Cà Chua Ép
Chỉnh dịch: Sahara
Gian nhà này rất đặc biệt, toàn bộ bề mặt đều được trát bằng bùn đất, nhưng bên trong lớp bùn đó lại là tre, đan xen cùng với một lớp rơm rạ. Mái ngói màu xanh, mái hiên không cao, nơi cao nhất của mái nhà là một ống khói dài, mỗi khi nấu cơm thì sẽ có một làn khói vấn vít bay lên. Thảo nào trong thơ ca cổ, người ta thường dùng hình ảnh làn khói vướn vít lượn lờ để đại biểu cho gia đình, đại biểu cho sự tình thân. Gian nhà chỉ có một tầng, rất nhiều lớp bùn đất bên ngoài cũng đã tróc ra rồi, lộ ra một lớp tường lồi lõm không bằng phẳng.
Dương Cẩm Ngưng trông bộ dạng gian nhà này thì sớm đã nghĩ nó có thể trở thành đồ cổ rồi, nhưng ở đây vậy mà vẫn còn có người sống.
Dương Cẩm Ngưng cuối cùng cũng tìm ra được khẩu súng, lại chọn một nơi thật tốt, âm thầm giấu nó đi.
Bà cụ sắc thuốc xong, đi vào gọi Dương Cẩm Ngưng đến bưng. Dương Cẩm Ngưng nói một chút tình trạng của Cố Thừa Đông, đương nhiên chỉ nói là anh sinh bệnh, bà cụ thuận miệng nói cho cô biết một vài loại thuốc có tác dụng tiêu viêm rất tốt, còn chủ động đi tìm nữa. Dương Cẩm Ngưng không tiện từ chối, chỉ có thể cầu khấn cho Cố Thừa Đông sau khi uống vào tình trạng vết thương sẽ không nặng thêm.
Cô đi bưng thuốc vào, là một bát nước đen lòm, xem chừng rất là đắng.
Cô đặt bát xuống rồi liền đến lay lay vai anh, “Dậy uống thuốc nào!”
Cố Thừa Đông nhìn liếc qua cô, “Em tự mình uống đi!”. Anh cũng không bắt cô đi lo cho anh.
Cô ngồi xuống bên cạnh giường, xem gương mặt không có chút biểu tình nào của anh, vậy mà lại vươn tay ra nhéo nhéo vào mặt anh, đây là việc mà trước đây cô đã sớm muốn làm: “Anh uống thì hơn, nó có lợi cho tình trạng vết thương của anh, cho dù không có lợi đối với vết thương thì đối với cơ thể cũng có lợi.” Nhân tiện còn kèm theo một nụ cười: “Anh nhất định phải uống, uống rồi thì cơ thể mới tốt được, cơ thể mà tốt thì mới có công cuộc cách mạng của đồng tiền, mới có thể sống tốt, mới có thể có tương lai tốt đẹp…” (dựa theo câu “sức khỏe là công cuộc cách mạng của đồng tiền” nha!)
Bà cụ lúc này lại đẩy cửa đi vào, nhìn thuốc trong bát vẫn chưa được uống, không giấu nổi kinh ngạc kêu lên. “Làm sao vậy?”
“Tâm tình anh ấy không được tốt.” Dương Cẩm Ngưng chỉ chỉ Cố Thừa Đông, “Cháu đang dỗ đây!”
“Thuốc vẫn là phải uống, đừng cho rằng bản thân bây giờ trẻ trung mà chủ quan. Không biết lo cho sức khỏe cũng thành chuyện đấy.”
“Đúng vậy, anh phải uống thuốc đi.” Dương Cẩm Ngưng mỉm cười nhìn biểu tình không chịu nổi của Cố Thừa Đông, cảm thấy quả là một loại hưởng thụ. Dưới sự chứng kiến của bà cụ, cô bưng bát thuốc đưa đến bên miệng Cố Thừa Đông, “Anh uống xong bát thuốc này rồi, em liền hứa với anh về sau sẽ không cãi nhau với mẹ anh nữa… sẽ trở thành một cô con dâu nhỏ ngoan ngoãn nghe lời người nhà anh.”
Bà cụ nghe xong thì lắc lắc đầu, cười tít mắt đi ra ngoài.
Dù sao thì bọn họ cũng tưởng cô và anh là một đôi uyên ương đang chạy trốn, vậy thì cứ như ý họ đi.
Cố Thừa Đông xem bộ dạng vô cùng vui vẻ đó của cô, không nhịn được mở miệng nói, “Anh như thế nào lại không nhìn ra em còn có bộ mặt này nữa?”
“Có gì mới mẻ sao, em cũng không phát hiện ra anh cũng có mặt này?” còn có súng, còn có thể ở trong hoàn cảnh như vậy mà bình tĩnh như không, anh mới khiến cho cô kinh ngạc.
Cố Thừa Đông lấy bát thuốc từ trong tay cô, một chốc liền uống hết, “Không được có lần sau nữa!”
Cô còn cho rằng anh mẫn cảm với loại thuốc này, hóa ra cái bộ dạng không thích này thì ra chỉ là không muốn uống mà thôi.
“Em chỉ là vì tốt cho sức khỏe của anh thôi!” Có lòng tốt mà không được báo đáp.
“Cảm ơn đã quan tâm.”
“Không cần khách sáo, em là người vợ tốt của anh mà.”
Khóe miệng Cố Thừa Đông chậm rãi vẽ nên nét cười, “Đây là tự em không muốn đi.”
“Anh cảm động rồi?” Dương Cẩm Ngưng lấy bát thuốc đặt xuống.
Anh bị thương cũng không nặng