XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342284

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2284 lượt.

, cũng không cần phải chăm sóc gì hết. Cuộc sống của anh thật sự có rất nhiều điều bất ngờ, mà cô gái này chính là điều bất ngờ nhất trong cuộc đời anh.
(Sah: ui cha sao cái chương này nó ngọt như đường vậy ^_^)
Anh từ trên giường ngồi dậy, Dương Cẩm Ngưng biết ý đến đỡ anh, tay đã vươn ra rồi, chẳng qua cuối cùng lại thu tay lại. Anh nhìn cô một cái, muốn mở miệng nói, nhưng cuối cùng vẫn mím môi im lặng.
“Cái đó, súng của anh em lấy đi rồi…” Cô sờ sờ đầu mình, đem câu chuyện đã được nghe kể lại cho anh, để anh biết cô làm như vậy là có nguyên nhân.
Anh đã mặc xong áo ngoài của mình: “Vậy vẫn còn ở đây cùng với anh.”
“Đó là do em thông minh. Em biết là nếu như em cứu anh, anh nhất định sẽ cảm kích em, sau đó em đương nhiên sẽ càng được nhiều vinh hoa phú quý hơn nữa.” Cô mở miệng cười hơ hớ, chối bỏ những suy nghĩ thực sự trong lòng.
Bà cụ làm cơm xong liền gọi bọn họ ra ăn cùng. Dương Cẩm Ngưng và Cố Thừa Đông ngồi vào bàn rồi vẫn duy trì thái độ trầm mặc, bởi vì ông và bà vẫn đang không ngừng cãi cọ. Cụ ông chê cơm của bà nấu không ngon, bà liền phản kích lại ông có bản lĩnh thì tự đi nấu mà ăn. Do vẫn luôn cãi nhau nhiều năm như vậy, bọn họ đã cùng nhau trải qua những chuyện vặt vãnh không vừa ý, lớn có nhỏ có.
Dương Cẩm Ngưng cúi đầu cố nén cười, quay mặt nhìn sang liền phát hiện đuôi mắt Cố Thừa Đông cũng đang giương lên.
Hạnh phúc có lúc thật sự rất đơn giản, chính là cơm nước đạm bạc như vậy, cũng có thể tạo nên hạnh phúc.
Dương Cẩm Ngưng cúi đầu ăn cơm, bản thân cô cũng có rất nhiều thứ tính toán được mất, chỉ sợ rằng những thứ mình bỏ ra lại không được hồi đáp. Cô vĩnh viễn cho rằng, trước khi người khác từ bỏ mình, thì mình phải từ bỏ trước đối phương. Cô luôn muốn làm người nắm giữ, nhưng đến cuối cùng lại phát hiện, vận mệnh của mình đích thực có thể do mình nắm bắt được, nhưng lại không biết bản thân muốn cái gì, hơn thế nữa, bản thân từ trước đến nay chưa hề đạt được hạnh phúc như mong đợi.
Ngay cả một thời tốt đẹp cô từng có, đều đã có vết nhơ rồi.
Ăn xong cơm, Dương Cẩm Ngưng chủ động rửa bát, bà cụ không cho, nhưng cô cố chấp muốn làm một chút việc, bà cụ liền bảo cô đi quét nhà. Dương Cẩm Ngưng cầm chổi, quét bụi bên trong gian nhà. Mặt đất cũng không nát xi măng, lộ ra sự lồi lõm không cân bằng, giống như lấy bùn nén chặt lên nền đất.
Cố Thừa Đông đang ngồi bên ngoài, xem ông cụ đang bện một chú chim, dùng sợi mảnh của tre biến thành hình dạng con chim, những đứa trẻ gần đó đều chạy đến bắt ông cụ bện chim, mỗi đứa đều muốn có một con, ông cụ đều nhận lời.
Cố Thừa Đông ngồi trên một chiếc ghế đẩu, xem ông cụ đáp ứng hết tất cả yêu cầu của lũ trẻ, biểu tình trên mặt rất dịu dàng.
Dương Cẩm Ngưng cầm chổi đi đến chỗ bên cạnh Cố Thừa Đông, “Dịch sang một chút!”
Cố Thừa Đông dời chân đi.
“Bên này cũng phải dịch một chút.” Dương Cẩm Ngưng cố ý nói.
Cố Thừa Đông làm theo.
Chuyện này cũng không làm anh quay mặt lại, Dương Cẩm Ngưng nhìn theo ánh mắt anh, phát hiện anh đang nhìn ông cụ và lũ trẻ con. Biểu tình của anh rất dịu dàng, cũng rất ấm áp, ít nhất là tốt hơn lúc nhìn cô rất nhiều.
Không nhịn được liền đẩy anh một cái, “Vẻ mặt này của anh, cứ như là thời thơ ấu của anh rất là ảm đạm vậy.”
Con người ai cũng vậy, những thứ mà bản thân trải qua không được tốt đẹp thì sẽ ngưỡng mộ những người may mắn hơn mình, nhưng nếu ngưỡng mộ quá thì sẽ có lúc biến thành đố kị. Xem đi, cái xấu xa mãi mãi vẫn là cái xấu xa.
“Tuổi thơ của anh không thể ảm đạm sao?” Anh mát mẻ nhìn cô một cái, phát hiện cô cười đến mức vui sướng như khi thấy người khác gặp họa, “Có phải là chỉ cần anh không tốt, thì em liền rất vui vẻ hay không?”
“Anh cuối cùng cũng phát hiện ra sự thật này rồi?” Ai bảo anh lúc trước bắt nạt cô.
“Vậy được thôi, anh làm người tốt, để em vui vẻ một chút vậy. Tuổi thơ của anh quả thực rất – không – tốt.” Anh mỉm cười nói ra câu đó, thanh âm truyền đến tai cô lại có cảm giác kì lạ.
Cô chỉ là thuận miệng nói thôi, cũng không muốn biết đó là sự thật. Anh là Tam thiếu gia nhà họ Cố, cuộc sống trong đại gia đình họ Cố như vậy, tuổi thơ nên rất hạnh phúc mới đúng.
“Em chỉ là…” Cô cắn môi, rồi lại cúi đầu tiếp tục cắn môi, “Tại sao? Tại sao tuổi thơ của anh không tốt?”
Cố Thừa Đông quay người, lại không nói gì, ánh mắt chỉ là tiếp tục nhìn những đứa trẻ đó.
Cô nhìn dáng vẻ này của anh, trong tim có chút buồn bã. Cô cất chổi vào góc tường, bê một cái ghế đẩu đến ngồi xuống bên cạnh anh. Bọn họ vậy mà lại ngồi theo hàng giống như hai đứa trẻ, ngoan ngoãn ngồi xem.
Trái tim của Dương Cẩm Ngưng chưa bao giờ bình lặng như vậy, giống như có một dòng nước đang chảy trong cơ thể cô vậy, “Cố Thừa Đông?”
Anh không trả lời.
“Cố Thừa Đông?”
Anh biết, nếu như mình lại không trả lời thì cô sẽ lại tiếp tục kêu như vậy nữa. Anh quay người lại, liếc cô một cái, thật ra anh biết rằng chẳng qua cô là đang nhàm chán, thuận tiện lôi kéo một người khác cũng đang nhàm