Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342286
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2286 lượt.
kiểu học sinh ngang tàn coi lời của thầy cô ba mẹ không ra gì hay sao? Cả ngày chỉ biết hưởng thụ ăn chơi nhảy múa hay sao? Còn thêm chút cãi cọ đánh nhau nữa chứ!”
Như thế nào lại không có, bản thân cô chính là một trong số những người ngang tàn bướng bỉnh đó.
“Cố Thừa Đông, lời anh nói không phải là bản thân anh chứ?” Phát hiện này đả kích cô rất lớn, khiến hai mắt cô đều mở to hết cỡ.
Cố Thừa Đông dừng lại nhìn cô mấy giây, “Lừa em thôi, còn tin là thật?”
Dương Cẩm Ngưng cau mày, bước lên phía trước kéo lấy tay áo anh, “Cuối cùng là giả hay thật?”
“Là thật! Chỉ nói một lần này thôi.”
“Thật muốn xem bộ dạng của anh lúc đó.” Dương Cẩm Ngưng tràn đầy khao khát, “Sau đó em sẽ xuất hiện để cứu vớt đứa trẻ hư hỏng như anh, để anh biết quay đầu là bờ, anh liền sẽ yêu em muốn chết luôn!”
(Sah: anh chị thật là ba chấm quá đi!!!)
Cố Thừa Đông nhẹ nhàng lắc đầu, tận đáy lòng mình đang thở dài với suy nghĩ của cô: Muộn rồi!
Chuyện như vậy đã được một cô gái khác làm rồi.
(Sah: hic. Phải xem ai là người cuối cùng ở bên anh đã anh Thừa Đông ạ)
~~~
Sau khi ăn cơm xong, Cố Thừa Đông liền đi xử lí chỗ cá đó. Bà cụ nói rằng, buổi tối ăn chút canh cá chép đối với người bệnh sẽ rất tốt, rất nhiều người có tiền nguyện ý bỏ ra một số tiền lớn để được ăn loại cá này. Được rồi, Dương Cẩm Ngưng cô đích thực không phát hiện ra được loại cá này có chỗ nào tốt, nhìn còn thấy nhỏ hơn mấy loại các khác, lớn lên rồi chắc cũng không có đẹp đẽ gì cho cam! (Cà Chua: buồn cười đến méo miệng với chị này! :v)
Những con cá chép đó toàn bộ đều được đặt vào trong một cái hộp nhỏ, đương nhiên không biết rằng bản thân mình sắp chết, chơi đến vô cùng vui vẻ (!!^^!!). Cố Thừa Đông xắn tay áo lên, tay phải cầm con dao, tay trái nắm lấy con cá.
Động tác của anh rất nhanh, bắt lấy một con cá đặt lên trên một phiến đá bằng phẳng đã được chuẩn bị từ trước, tay trái giữ chặt con cá. Trực tiếp dùng dao trượt xuống, lập tức dùng tay móc lấy mấy thứ trong ruột cá ra ngoài, bên cạnh có một con mèo kêu “meo meo” đã chờ rất lâu rồi, trong nháy mắt khi anh móc ruột cá vứt ra ngoài, nó ba chân bốn cẳng chộp lấy. Cố Thừa Đông cầm cái bàn chải bên cạnh, đánh sạch vẩy cá.
Dương Cẩm Ngưng ngẩn người ngồi bên cạnh nhìn động tác của anh, “Thứ trong tay anh là cá…”
Cố Thừa Đông liếc cô một cái, “Em cảm thấy là anh không nhận ra hả?”
“Đó là một sinh mệnh.”
Cố Thừa Đông đem con cá đã xử lý xong đặt vào cái bát đất sét bên cạnh, “Là ai ở trong đó náo loạn bảo nhất định phaỉ thử cảm giác uống canh cá chép? Nếu hôm nay không uống, ngay cả ngày mai cũng không đợi được?”
Miệng của anh đang nói, động tác trong tay vẫn không ngừng.
Con mèo ở bên cạnh cũng vô cùng khó chịu, không biết từ đâu kéo tới đồng bọn của nó, cùng nhau chia sẻ bữa đại tiệc này. Cố Thừa Đông vẫn chưa ném ra thì chúng nó đã nhìn hau háu rồi. Dương Cẩm Ngưng sợ con mèo quá nóng ruột mà ngoặm lấy tay Cố Thừa Đông, ở một bên dùng chân đá đá mấy con mèo đó, đương nhiên là “cáo mượn oai hùm” mà thôi, cô khua khua chân vào không khí, chẳng qua đối phó với mấy con mèo như vậy là quá đủ rồi.
(Sah: đùa chứ sao cái chương này nó bùn cười thế???)
Dương Cẩm Ngưng phát hiện, trong cái bát sắt lớn có một con cá vẫn đang còn ngáp ngáp thở, vậy mà vẫn còn chưa có chết, thật sự là loài vật thần kì mà. Một con khác lại còn nhảy ra khỏi bát, chúng nó nên biết là trong bụng chúng đã không còn gì cả nữa rồi.
Đợi đến lúc cô quay đầu lại thì bắt gặp Cố Thừa Đông vươn tay lấy ra con cá màu hồng duy nhất trong cái hộp.
Lấy những vật quý hiếm thì luôn trở thành đồ quý giá. Cô cho rằng con cá này là con cá đẹp nhất trong đó, cũng là con có tính thưởng thức nhất.
Thấy nó có điểm đặc biệt như vậy, cô định cứu lấy mạng nó, “Anh có thể nhẫn tâm giết nó sao?” Dương Cẩm Ngưng chỉ vào con cá đó, “Anh không cảm thấy là nó đang nhìn anh, muốn anh tha mạng cho nó hay sao?”
“Vậy em nhẫn tâm để nó trơ mắt nhìn bạn bè đều bị giết hết rồi mà nó lại một mình sống sót sao?” Anh một dao liền giải quyết xong, “Nó sống tiếp sẽ rất đau khổ.”
Dương Cẩm Ngưng mím môi, “Anh cũng biết cơ à!”
“Vậy em có biết là nó mở trừng mắt không phải là muốn anh cho nó sự thoải mái, mà là để nó cùng đi làm bạn với người thân của nó không?”
“Anh tàn nhẫn thì cứ thừa nhận đi, cần gì nói có nói không nhiều như vậy.”
Cố Thừa Đông đem con cá vừa xử lí xong, ném vào trong bát.
Thật ra loại cá nhỏ bị mắc câu này một nửa đã sống không được bao lâu nữa, sẽ chết dần dần thôi, cũng nên cho chúng sự thoải mái, anh còn cảm thấy như thế sẽ tốt hơn.
Sau khi xử lí xong chỗ cá đó, liền mang đến cho bà nấu canh.
Chỉ là tùy ý thêm vào một chút muối và bột ngọt, còn cho thêm một chút rau chua nữa, những gia vị khác đều không có, nhưng từ xa đã có thể ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt của nó.
Cố Thừa Đông đang ngồi bên kia, mắt cứ nhìn thẳng vào Dương Cẩm Ngưng.
Cô gái lương thiện kia vừa rồi còn nói rằng cá cũng được coi l