Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn
Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342287
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2287 lượt.
à một sinh mạng như con người, thế mà lúc này đây lại đang ăn cá ngon lành. Không chỉ dùng đũa gắp rất nhanh, mà còn khen ngợi không ngớt tay nghề nấu nướng của bà cụ, hơn nữa còn tỏ ra hôm nay muốn ăn nhiều hơn nữa mới xứng đáng với con cá này. (Ba chấm!!!)
Canh cá chép rất thơm ngon, canh có màu trắng sữa tản ra hương thơm nồng đậm trong không khí, không có một chút vị tanh nào, uống vào một ngụm cả người đều vô cùng dễ chịu, mùi vị đậm nhạt vừa vặn thích hợp, nhiều hơn một chút thì ngấy, ít đi một chút mùi vị lại không đủ.
Đích thực là món canh vô cùng thơm ngon.
Dương Cẩm Ngưng múc canh bỏ vào bát mình, cũng xúc thêm cơm, đã rất lâu rồi cô chưa được ăn cơm kiểu như vậy, nhưng biểu hiện của cô bây giờ cho thấy cô rất mãn nguyện.
Cố Thừa Đông cũng gắp cá, đương nhiên không phải là gắp hết toàn bộ, con cá chép này vốn không to, xương lại rất nhiều, mà xương lại còn nhỏ nữa, muốn ăn thịt tuyệt đối là một việc tự tự hành hạ chính mình.
Dương Cẩm Ngưng lại vô cùng mãn nguyện, cô ăn no đến mức bụng tròn xoe rồi.
Bà cụ thu bát đem đi rửa, Dương Cẩm Ngưng xoa xoa cái bụng tròn vo của mình, đi ra bên ngoài. Ánh sao trên bầu trời vĩnh viễn luôn đáng yêu. Mặt trăng và các vì sao mãi mãi luôn bên cạnh nhau. Chẳng phải người ta nói trên thế giới này không có thứ gì là không biến đổi sao? Nhưng có lúc nhìn vào mặt trăng trên trời kia, ta sẽ phát hiện ra rằng, thế giới này cuối cùng cũng có thứ mãi mãi không thay đổi.
Rốt cuộc, có hay không, còn phải xem bản thân mình hi vọng có hay không.
Dương Cẩm Ngưng nhìn vào chiếc ghế đẩu không xa ở trước mặt, vốn muốn ngồi, nhưng xem cái bụng của mình, lại không dám ngồi xuống. Ăn no như vậy rất lâu mới tiêu hóa được, thật sự là rất khó coi mà.
Cố Thừa Đông trầm mặc đứng ở đầu bên kia, cô nhìn không rõ được biểu tình trên mặt anh.
Nhưng cô cảm giác được rằng, anh trong giây phút này vô cùng chân thực. Ít nhất còn để cô nhìn thấy được bóng dáng của anh, cảm thấy mình có thể chạm đến được, nhìn thấy được, mà không phải là ảo ảnh.
Cô bước đến chỗ anh, “Em ăn rất là no!” Còn vô cùng hài lòng đánh “ợ” thêm một tiếng, “Anh nói xem, bộ dạng này của em có giống với phụ nữ đang mang thai hay không?”
Nói xong câu này mới phát hiện rằng, vấn đề này căn bản không nên nhắc đến.
Lộ ra sự khó xử gượng gạo vô cùng.
Cố Thừa Đông lại quay người sang, liếc cô nhìn cô, giống như đang suy nghĩ cái gì đó, nhìn chằm chằm vào cô.
Lúc cô cảm thấy chả hiểu ra làm sao cả, anh lại bước tới bên cô, lấy tay sờ vào bụng cô, “Thực sự giống.”
Tim cô thật muốn thổ huyết mà.
Anh diễn quá giống rồi, phối hợp như vậy có tính là có thỏa thuận ngầm hay không?
~~~~
Vài lời của tác giả:
Chương này giải thích một vài chi tiết nhỏ. Lúc trước có viết, lúc Cố Thừa Đông đợi Cố lão gia trong thư phòng, lòng anh có phần không ổn định, anh biết Dương Cẩm Ngưng đem thuốc tránh thai đựng trong lọ thuốc vitamin, biết cô đang tránh thai… chỉ là anh không giống với cô, mọi chuyện cô đều liên tưởng đến ý tứ sâu xa của nó, anh có thể xác định được cũng chỉ là cô tạm thời chưa muốn có con thôi.
Vì thế, Cố Thừa Đông đã đem thuốc đổi lại, cho nên Dương Cẩm Ngưng tại thời khắc này hỏi anh câu đó, anh cũng có suy nghĩ sâu xa là cô mang thai, vẫn là có khả năng này…
Bách niên giai não
Edit: Ý lu bu
Chỉnh dịch: Sahara
Dương Cẩm Ngưng bắt chước cụ bà, ôm củi từ bên ngoài tiến vào, sau đó nhóm lửa, thật ra cũng không khó lắm, cô cũng học được mà. Đầu tiên, châm lửa vào một nắm cỏ dại bén lửa, rồi dùng tới loại củi khô khó bắt lửa nhưng lại cháy lâu kia. Đây là chủ ý của cô, cô muốn cùng Cố Thừa Đông làm một bữa cơm, làm cho hai người lớn vui một tí.
Cố Thừa Đông đã xử lí xong mọi chuyện, lúc đi vào, thấy cô đang thổi lửa, anh cười mỉa mai. Nhưng anh lại hoàn toàn không bất ngờ, anh sớm đã đoán ra tình huống này!
“Gì nào?” Anh liếc nhìn chảo dầu, thấy đã sôi liền lúc thả cá vào, những làn khói bạc bốc lên.
Khói bay đầy nhà bếp.
“Anh còn có thể làm được mấy việc này.. quả thật là bất ngờ.” Cô nói.
Lại thêm một phương diện nữa cô không hiểu rõ anh. Bọn họ là vợ chồng, đã sống với nhau lâu như vậy mà cô không hề biết anh biết nấu cơm.
Hay là, anh vốn dĩ không muốn nấu cho cô ăn?
“Em đâu có hỏi anh?” Cố Thừa Đông thả hết cả vào nồi, rửa tay, rồi lại nhanh chóng lấy những miếng cá đã chín ra.
Được, đúng là cô chưa từng hỏi qua, nhưng tại sao lại có cảm giác không vui? Thật sự rất bất bình.
Thấy anh đem gì đó trộn vào bát, cô nhíu mày: “Anh đang làm gì thế?”.
“Làm gia vị, lẽ nào cứ thế mà ăn?”. Mặt anh bình tĩnh, trái ngược hoàn toàn với vẻ kinh ngạc của cô.
Nhưng ở đây có cái gia vị gì đâu?
Cố Thừa Đông bảo cô không