Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134494

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/494 lượt.

n cũng có thể lo liệu được, Cố Duy Trinh mời một giáo viên dạy chữ nổi về cho con gái, một phụ nữ ngoại tứ tuần, giàu kinh nghiệm, tính tình cũng nền nã.
Chiều nào bà ta cũng đến nhà dạy cho Chỉ Di, Chỉ Di cũng học cách dùng đôi tay thay cho đôi mắt để tiễp xúc với con chữ. Lúc này, cô nhất thiết không để mẹ phải liên tục xin nghỉ ở nhà để chăm sóc cho mình nữa.Thấy con gái cương quyết như thế, Uông Phàm không biết làm thế nào đành quay lại làm việc như bình thường, cũng may đúng như lời Chỉ Di đã hứa hẹn, cô đã học cách tự chăm sóc mình, một thân một mình nhưng vẫn yên ổn vô sự.
Dạo này, người thường xuyên bầu bạn bên Chỉ Di lại chính là Kỉ Đình, hai nhà vốn rất gần nhau,vô cùng thân thiết, Kỉ Đình lại là sinh viên y khoa, ngoài thời gi­an học tập sinh hoạt bình thường, phần lớn thời gi­an rảnh rỗi cậu đều ở bên cạnh và chăm sóc Chỉ Di. Hồi đầu Cố Duy Trinh cũngcảm thấy hơi áy náy vì thấy phiền cho Kỉ Đình quá, tận đến một hôm, Uông Phàmkéo chồng lại chỗ bậu cửa thư phòng, rồi im lặng ra hiệu cho chồng xem hai đứa đang lui cui học chữ nổi. Chỉ Di ngồi bên cạnh Kỉ Đình,nụ cười nhẹ nhàng, nhẹ nhõm mà ngọt ngào, gương mặt ốm bệnh lâu ngày lại tràn trề khí sắc, dáng vẻ vui tươi như thế cho dù là khi có bố mẹ ở bên cung không sánh nổi, nỗi lòng người con gái đã hiển hiện rõ ràng.
Lúc này Cố Duy Trinh mới thốt nhiên hiểu ra.
Hoàng hôn buông xuống, Kỉ đình cùng Chỉ Di lại dạo bước trên con đường nhỏ trong trường mà thời thơ bé mà bọn họ đã từng đi biết bao nhiêu lần, Cố Chỉ Di ở tuổi hai mươi đã có thể dùng cây gậy dò đường đi lại thoải mái trên lối về quen thuộc, hai người họ chẳng trò chuyện gì nhiều, thi thoảng đến chỗ đường xá không được tốt lắm, Kỉ Đình lại kéo tay Chỉ Di rất tự nhiên, Chỉ Di cũng yên tâm đi theo hương mà Kỉ Đình dẫn dắt, vượt qua đoạn đó rồi, anh mới thả tay ra, hai người lại tiếp tục kề vai sánh bước, cả hai quấn quýt tựa hồ một cặp song sinh.
Đôi lúc, Kỉ Đình cảm thấy có lẽ kiếp trước anh đã quen biết với Chỉ Di, thế nên những lúc bên cạnh cô, anh mới có vẻ tự nhiên và thân thiết đến vậy, điều này cũng lý giải cho việc ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy cô khóc, anh đã thấy hết sức đau lòng. Anh cảm thấy đương nhiên mình phải chăm sóc cho người con gái này, cô là người bạn thân nhất từ tấm bé của anhlà em gái an­htrước nay anh luôn quả quyết là phải chăm chút, bảo vệ cô cẩn thận, những lời nói đầu tiên giữa hai đứa trẻ không ngờ đã thành lời thề nguyện. Anh không muốn suy xét xem sự tận tụy này­của anh có bao hàm cả những nguyên cớ khác không, sự việc xảy ra tối hôm ấy, anh không làm sai, cũng chưa từng hối hận, thế nhưng từ đó cảm giác tội lỗi cùng nỗi áy náy cứ liên tục giày vò anh.
Mải suy nghĩ mông lung, anh chẳng để ý gì đến vũng nước mưa trên đường, anh đi né qua nó theo bản năng, rồi mới sực nhớ ra Chỉ Di chẳng nhìn thấy được, đến lúc mở miệng định nhắc, cô đã đạp trúng vũng nước rồi. Nước làm ướt hết giày cô, vấy bẩn lên cả vạt váy sáng màu, đến lúc cô phản ứng, khẽ kêu lên kinh ngạc, Kỉ Đình mới lật đật nắm tay cô dẫn ra xa khỏi vũng nước, nhìn thấy chiếc váy bị vấy bẩn của Chỉ Di, anh vừa thấy có lỗi vừa thấy tiếc, Chỉ Di lắc đầu bảo không sao. “Không nhìn thấy gì cũng có cái hay, chỗ nào cũng dám xông vào”, cô cười nói.
Kỉ Đình ngồi xuống, dùng khăn giấy lau vết bẩn trên vạt váy của Chỉ Di, nghe cô nói câu ấy, anh ngẩng đầu lên mỉm cười, anh biết cô không nhìn thấy nụ cười của anh, nhưng anh luôn nghĩ rằng cô có thể cảm nhận được nó, trước đây cô vẫn luôn thấu hiêu người khác.
Có người đi ngang qua, trông thấy hai người một ngồi một đứng nhìn nhau mỉm cười như thế, bất thần nổi hứng “Nhìn đôi trẻ này,…”.
Chỉ Di mặt mũi thoắt ửng hồng, “Dì Chu đấy ạ?” Giờ đây về cơ bản cô có thể nghe tiếng mà nhận ra người, thậm chí với người thân quen thì chỉ bước chân là đủ.
“Chỉ Di ơi cái anh Kỉ Đình này khá lắm nhé, từ lúc hai đứa còn bé gì đã thấy hai đứa xứng đôi vừa lứa lắm rồi”. Dì Chu nhìn đôi trai gái trước mặt mình đầy thiện ý, bà thật lòng quý mến Chỉ Di.
Kỉ Đình cũng nhận ra dì Chu, mẹ của Trần Lang, ở ngay gần nhà anh, bà là phó chủ tịch công đoàn trường, làm công tác nữ công ở trường tự quản. Anh nhổm dậy: “Dì Chu cứ đùa tụi cháu. Chỉ Di, giày em lấm lem hết cả rồi, chúng mình về thôi!”.
“Cháu chào dì” Chỉ Di ngoan ngoãn tạm biệt dì Chu, sau đó theo Kỉ Đình về nhà.
“Con về đi” Dì Chu cũng mỉm cười, đột nhiên như thể nhớ ra việc gì đó, liền nói theo bóng Kỉ Đình, “À, phải rồi Kỉ đình ơi, Trần Lang nhà gì mấy hôm trước về nhà nghỉ ngơi, tụi con là bạn học chung cấp ba còn gì, lúc nào rảnh qua nhà dì chơi nhé”.
Kỉ Đình đi thêm vài bước mới quay lại mỉm cười với dì Chu “Vâng ạ, khi nào có thời gi­an nhất định cháu sẽ qua đó chơi”.
Trần Lang-​nếu như dì Chu không nhắc đến có lẽ chỉ là một cái tên xa xôi từ kiếp trước, Kỉ Đình không phải người gi­ao thiệp rộng cho lắm, rất nhiều bạn học ngày xưa dần dà đã thưa nhặt quan hệ, thảng hoặc lắm anh chàng Lưu Lý Lâm tự xưng là ông trùm tình báo mới nghe ngóng được chỗ nọ chỗ kia về tung tích cua các bạn


XtGem Forum catalog