Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134541

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/541 lượt.

hỏi thành phố này, người làm cha làm mẹ đương nhiên trong lòng không nỡ dứt, nhất là Từ Thục Vân, con trai là khúc ruột của bà, làm sao bà đành đoạn để anh một thân một mình ở ngoài. Thế nhưng con trai bà đã lớn khôn nhường này rồi, tính cách chín chắn thận trọng, không dễ nghĩ liều làm bậy. Huống hồ như anh nói, cơ hội này quá là hiếm hoi, lại quyết định đến tiền đồ của anh, đúng là không có lí do gì để bỏ qua cả. Quan trọng hơn là, mấy năm gần đây, vợ chồng Từ Thục Vân cũng dần dà phát hiện ra là tính cách của cậu quí tử tuy có vẻ ôn hòa nhưng một khi anh đã quyết định việc gì thì rất khó lay chuyển, cũng giống như lúc này đây, anh lễ phép trịng trọng hỏi ý kiến bố mẹ, thế nhưng họ đều rất rõ rằng, về việc này trong lòng anh sớm đã có chủ ý rồi.
Từ Thục Vân không biết nói gì nữa, chỉ cảm thấy khó chấp nhận, trong lòng thoắt buồn bã lạ lùng, đành đưa mắt cầu khẩn chồng, khuôn mặt Kỉ Bồi Văn chỉ hiện vẻ im ắng như đang suy tư điều gì.
Nụ cười trên gương mặt Cố Duy Trinh và Uông Phàm gằm xuống, không rõ thái độ gì, nhưng có ai hiểu lòng dạ con gái bằng mẹ, tâm tư giây phút này của cô làm gì Uông Phàm không thấu tỏ. Bà định cất lời nói gì đó nhưng cuối cùng cũng kìm lại. Không hiểu sao, không khí nói cười rổn rãng lúc ban đầu giờ đã tan biến.
“Con đã nghĩ kĩ chưa?” Lúc này, Kỉ Bồi Văn mới mở lời.
Kỉ Đình nhìn bố, bình tĩnh đáp: “Con đã nghĩ kĩ rồi ạ, con chỉ áy náy rằng, sau khi con đi rồi, trong nhà chỉ còn lại mỗi bố mẹ”.
“Thôi được... Con sang đó sẽ có một môi trường mà cạnh tranh, phấn đấu hơn”. Trái với dự liệu, Kỉ Bồi Văn tiếp nhận sự việc này dễ dàng hơn Kỉ Đình tưởng tượng rất nhiều.
“Anh... Ơ kìa !” Từ Thục Vân hướng sang chồng, giọng nói đầy lo lắng, nhưng cuối cùng không biết làm sao, lại đành nhìn con, vành mắt đã bắt đầu hoe đỏ. “Nếu có đi thật, thì cũng không phải đi ngay lúc này chứ?”
“Nếu mà mọi việc thuận lợi thì chắc cũng chỉ tháng sau thôi ạ”.
“Nhanh thế kia à?” Từ Thục Vân càng khó chấp nhận.
“Mẹ, mẹ đừng như thế”, nhìn dáng vẻ của mẹ, Kỉ Đình dỗ dành, trong bụng có vài phần áy náy. “Có phải con đi đến tận chân trời góc biển thăm thẳm nào rồi không quay trở về đâu, thành phố G cũng chẳng xa xôi gì, có việc gì con về ngay cũng được, chẳng phải mẹ cũng hay qua trường bên đó công tác rồi gi­ao lưu này nọ sao, nếu mẹ muốn qua thăm con thì cũng dễ thôi mà”.
“Kỉ Đình, con muốn đi thật à?” – Người lên tiếng là Uông Phàm.
Kỉ Đình dường như không ngạc nhiên trước câu hỏi của bà, “Vâng, dì ạ, có điều về sau con không năng qua lại bên đó chăm sóc cho em Chỉ Di như bây giờ được”
Uông Phàm định nói gì lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn bảo, “Chỉ Di thì chú dì có thể chăm sóc được nhưng con mà đi...”
Kỉ Đình nhìn sang Chỉ Di, trên mặt vẫn nở nụ cười thân thiết như bấy nay, “Chỉ Di à, nếu đợt này anh đi về, em mà có bạn trai rồi, nhất định phải giới thiệu cho anh với nhé.”
“Ý của con là...”
“Mẹ !” Chỉ Di cắt ngang lời mẹ, ngẩng đầu lên, cười nói với Kỉ Đình: “Anh sang bên đấy có một thân một mình, nhớ giữ gìn sức khỏe đấy”. Cô cười rạng rỡ nhưng giọt lệ cố kìm nén vẫn lấp lánh trong mắt, ai cũng nhìn ra được.
Cơm nước xong xuôi, Uông Phàm với Từ Thục Vân không biết chuyện trò gì trong bếp, Cố Duy Trinh với Kỉ Bồi Văn lại ngồi đọ cờ với nhau, nhưng trong lòng hai người đều thấp thỏm không yên, khi quân pháo của mình ăn được một con tốt của Kỉ Bồi Văn, Cố Duy Trinh mới đợm giọng bảo, “Bồi Văn à, tính tình Uông Phàm nhà tôi bộc tuệch lắm, nói năng cú ào ào, vợ chồng ông đừng cười nhé”.
Kỉ Bồi Văn cười méo mó, “Sao ông lại nói thế, chúng ta cần gì phải khách khí ? Thực ra tôi hiểu ý tứ của vợ chồng ông, vốn tôi cũng ngỡ là có thể rước con gái nhà ông à về rồi, với quan hệ giữa hai nhà chúng ta, đây vốn là việc không thể tốt hơn, thế nhưng bọn trẻ lớn cả rồi, chúng nó có suy nghĩ riêng, chúng ta là bố mẹ, không thể can dự vào việc này quá nhiều”.
“Nói vậy cũng phải” Cố Duy Trinh thở dài. “ Anh chàng Kỉ Đình này, cái gì cũng tốt, đặc biệt trước nay đều quan tâm đến Chỉ Di. Chắc chút tâm tư nữ nhi của con bé Chỉ Di ngốc nghếch nhà chúng tôi ông bà bên này cũng thấy cả rồi, vốn cứ ngỡ việc sớm muộn gì cũng đến, ai ngờ hóa ra Kỉ Đình... Con cái tự có phúc có phận của con cái, việc đã như thế này, cũng đành chỉ thuận theo lẽ tự nhiên mà thôi”.
Kỉ Đình ngồi bên bàn đoc sách trong phòng mình, anh biết những lời nói của mình bên bàn ăn chắc chắn sẽ khiến mọi người bất ngờ, đây là việc đã nằm trong dự liệu của anh, bàn tay anh cứ vô thức vuốt ve món đồ mà mình nâng niu nhất, anh nhớ lại lần đụng mặt cách đây nữa tháng giữa mình với Trần Lang.
Hai người chuyện trò qua quýt với nhau, chỉ là vài lời khách sáo không nồng nhiệt cũng chẳng lạnh nhạt, sau đó Kỉ Đình tỏ vẻ nuối tiếc bảo có việc, phải cáo từ sớm. Lúc anh vừa nói hẹn gặp lại xong, Trần Lang liền nhìn anh, cười cười “Kỉ Đình, cậu vẫn như thế à, cậu không muốn hỏi tôi xem ở đấy tôi gặp ai hay sao?”
Anh không hỏi, chỉ cười cười đi khỏi, nhưng anh biết, sau câu nói không phải vô tình đó, con tim anh lại đắm