pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134499

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/499 lượt.

ng đi ạ”
“Bố định bảo là Chỉ Di tuy không nhìn thấy gì, nhưng xảy ra chuyện này, đúng chẳng ai mong cả,” Kỉ Bồi Văn trầm ngâm một lát rồi nói tiếp, “Gia đình ta cũng không phải nhà thiên kiến gì, nếu con thực lòng thấy em nó tốt..”
“Bố, bố mẹ nghĩ quá rồi đấy ạ”Kỉ đình rất hiếm khi chủ động cắt ngang lời người lớn, giọng của anh không lớn nhưng lại nhuốm chút lạnh lùng. Suốt bao nhiêu năm nay, rất nhiều người xung quanh anh đã mặc định anh với Chỉ Di là một đôi không phải bàn cãi gì, sau khi Chỉ Di không nhìn thấy gì nữa, anh chăm chút tỉ mẩn cho cô,hết thảy mọi người đều cho là như vậy. Đối với việc này, anh trước sau đều im ắng chẳng nói năng gì, bởi anh biết rõ tâm tư của Chỉ Di đối với mình,anh không muốn phải biện bạch này kia, một phần không muốn làm tổn thương đền lòng tự trọng của Chỉ Di, một phần vì nghĩ chẳng liên can gì đến người khác, không nhất thiết phải phân bua giải thích trước mặt những người không cần thiết. Quan trọng hơn là, anh biết rằng có một số việc dù không nói ra nhưng Chỉ Di đều hiểu rõ.
Nghe câu nói của Kỉ Đình, Kỉ Bồi Văn thoáng vẻ kinh ngạc “Con với Chỉ Di...”
“Chỉ Di cũng giống như người thân của con vậy, con rất quý em ấy, cũng rất hối hận là buổi tối hôm ấy đã không để tâm cẩn thận đến em, vì chuyện này mà con nguyện làm hết sức để giú em ấy được thoải mái vui vẻ, nhưng có những thứ đến ngay bản thân con cũng không có, vậy thì làm sao con trao tặng cho em ấy được. Thêm nữa, con cũng không nghĩ rằng trao tặng cho em ấy một cuộc hôn nhân để chăm sóc em ấy cả đời là một việc hay ho gì, ngược lại, như vậy, đối với em ấy lại không công bằng” Kỉ Đình nhấp một ngụm trà, vị Thiết Quan Âm thơm nồng mà đắng đót sao thân quen đến kì lạ, khiến anh nhớ đến buổi trưa hôm nọ, anh ôm chặt người con gái kia trong vòng tay mình, hơi thở nóng bỏng của cô phả vào cổ anh, ngọt ngào mà tuyệt vọng.
Kỉ Bồi Văn không ngời mọi sự lại như thế này, ông ngần ngừ “Chỉ Di là đứa con gái rất tốt, thêm nữa hai đứa ở bên cạnh nhau chẳng phải rất vui hay sao, con bé đâu phải không hợp với con”.
“Chỉ Di là một người con gái rất, rất tốt. Thế nhưng,..” Kỉ Đình đột ngột chuyển đề tài “Bố, bố đã từng yêu bao giờ chưa ạ?”
Kỉ Bồi Văn ngẩn ra một hồi, ông im lặng nhấp trà, nóng quá, sau đó ông ngó về phía nhà bếp, “Tất nhiên rồi, có mấy ai thời trai trẻ chẳng yêu lần nào,thế nhưng tình yêu của bố..., Kỉ Đình, đôi lúc con người ta có nhiều dục vọng lắm, những dục vọng ấy cứ như là thuốc độc vậy,trông thì có vẻ đẹp đẽ ngọt ngào, nhưng uống vào là mất mạng như chơi, lúc ấy cần đến lí trí của chúng ta kiềm chế lại, bố cảm thấy vì bố có lí trí, con là con trai của bố, con cũng nên…”
Kỉ Đình buông ly trà xuống, “Vâng, con là con trai của bố, nhưng con hận lí trí của mình!”.






Sẽ có một ngày anh ấy tìm thấy cô ấy
Kỉ Đình sinh vào tháng chín, lúc ấy vẫn là tiết nắng nung đổ lửa ở phương Nam, sinh nhật Kỉ Đình vừa hay cách sinh nhật Chỉ Di đúng hai tháng, thế là cũng rất gần với sinh nhật “người ấy” – không rõ vì đâu Kỉ Đình không muốn nghĩ tới người ấy, tất cả những kí ức về cô giống như một bức tranh hoàng hôn đã phai màu, nhưng không thể nào xóa đi được, cũng giống như việc cô chưa bao giờ hứa hẹn gì với anh, thế nhưng việc cô ra đi, bấy nay anh vẫn oán hận trong lòng, không có cách nào buông xuôi.
Anh không thích thú gì sinh nhật, anh vốn là đứa sơ sinh đẻ non, ngày anh chào đời cũng là ngày vượt cạn gi­an nan của mẹ, tương tự như thế, anh cũng không quên nổi, chính buổi tụ họp hai năm về trước đã trở thành một trong những bước ngoặt ghê gớm nhất trong cuộc đời anh. Những ngày sinh nhật hồi trước, bố mẹ nhất quyết phải tổ chức tiệc mừng cho anh, chẳng qua cũng chỉ là cả nhà cùng ăn một bữa thịnh soạn, thế nhưng lần này, đúng một ngày trước sinh nhật hai mươi ba, anh chủ động nói với bố mẹ, “Hôm nay con đã gọi điện sang nhà chú Cố, mời cả nhà bên đó cùng sang đây ăn một bữa cơm”, Kỉ Bồi Văn hơi bất ngờ nhưng cũng không nói gì, chỉ bàn với vợ việc chuẩn bị cho buổi tối hôm sau.
Không khí trong bữa tối hôm ấy khá vui vẻ, chủ khách đều hết mình, Kỉ Bồi Văn và Cố Duy Trinh chuốc qua chuốc lại vài chén, bắt đầu nói đủ chuyện trên trời dưới biển, giữa Uông Phàm và Từ Thục Vân tất nhiên cũng cơ man là chuyện đàn bà con gái. Kỉ Đình không uống rượu, từ lâu anh đã biết tửu lượng của mình không ra gì, nên kiên quyết không nhấp một giọt, thế nhưng tối nay gương mặt anh phảng phất vẻ say sỉn, tuy không nói gì nhiều nhưng đôi mắt sáng bất ngờ. Trước nay anh vẫn là người không thể hiện cảm xúc ra ngoài, dáng vẻ của anh thường chỉ toát lên sự ôn hòa trầm lặng, thế nên, đến cả Chỉ Di dù mắt không nhìn thấy được, cơ hồ qua những lời lẽ anh nói cũng phát hiện ra tâm tư khác thường của anh.
“Chỉ Di, con ăn ít cá đi”, Từ Thục Vân dịu dàng gắp thức ăn vào bát của Chỉ Di. “Con cứ ăn thoải mái, bác đã gỡ xương cá cho con rồi đấy”.
Từ thuở bé đến giờ anh rất ít khi rời xa bố mẹ, bố mẹ anh xưa nay trưa từng nghĩ đến việc anh sẽ rời k