XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134491

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/491 lượt.

cho là thế này – trong lứa thực tập sinh năm nay, cả hai nhân vật xuất xắc nhất vừa hay vào khoa Ngoại của tôi. Kỉ Đình, em với Mạc Úc Hoa quả thật đều rất ưu tú, nhưng em cũng biết rồi đáy, cứ mỗi cuối năm, người được ở lại kí hợp đồng không hẳn là thành phần xuất xắc nhất, ý tứ trong đó ra sao chắc tôi không cần phải nói nhiều, thế nên, có khả năng chúng tôi không thể giữ cả hai em lại. Thực sự tôi thấy rất tiếc, nhưng cũng đành chịu vậy. Mạc Úc Hoa là sinh viên của trường chúng tôi, em thì lại là trò cưng của thầy Tiền, về mặt tình cảm tôi hoàn toàn công tâm với cả hai em, thật lòng, nếu nói về tư chất, Úc Hoa không bằng em, nhưng về mặt chuyên tâm, em lại không bằng bạn ấy”.
Lời thầy Viên ân cần tận tình. Kỉ Đình yên lặng một hồi, anh hỏi: “Thầy ạ, có phải bình thường em không đủ nỗ lực không?”.
“Không, em rất nỗ lực, cũng rất chỉn chu cẩn thận, nhưng em không thực sự tập trung, đây chính là vấn đề vướng mắt lớn nhất của em”.
Thầy Viên rốt cuộc vẫn là người tinh ý. Kỉ Đình nghĩ bụng, có lẽ thầy nói đúng. Rất nhiều việc anh chỉ làm tốt hết mức theo bản năng, chứ không hẳn là thích thú gì lắm, vậy nên khi đầu óc anh thực hiện một công việc gì đó một cách bình tĩnh và trọn vẹn thì lòng dạ anh lại bay biến đâu đâu. Ngược lại, càng là việc anh ưa thích bao nhiêu, anh lại càng không thể làm tốt bấy nhiêu, càng là người anh yêu bao nhiêu, anh lại càng không biết đối mặt với người ta ra sao cho phải.
Đối với anh, nếu như cuối cùng có thể kí hợp đồng ở lại thì đương nhiên là việc tốt , thế nhưng nếu không được giữ lại thì anh cũng không cố kiết làm gì, anh không muốn vì một suất công việc mà phải trầy vi tróc vảy, đằng nào chẳng kiếm được một bệnh viện nào đó làm chốn dung thân. Trong thành phố này, còn có một thứ quan trọng hơn nhiều lần so với cái bệnh viện nổi tiếng toàn quốc này.
Anh cảm thấy mình là một thằng ngốc, bất kể lí do anh tới thành phố này có đàng hoàng, đứng đắn đến đâu, trên thực tế chỉ một mình anh hiểu rõ rằng anh vội vã đưa ra quyết định này chẳng quan chỉ vì một câu nói không đầu không cuối đầy ẩn ý của Trần Lang mà bản thân anh cứ bướng bỉnh cho là thật.
Thành phố này sao mà rộng lớn, đèn đuốc đỏ xanh, phồn hoa sầm uất, muốn nhấn chìm một con người sao dễ dàng đến vậy. Cô ấy ở đâu? Anh phải tìm cô ấy ra sao? Anh không có câu trả lời, cũng hoàn toàn không có chút manh mối nào. Có lẽ Trần Lang biết rõ mọi chuyện, thế nhưng anh biết anh ta sẽ chẳng nói cho anh, anh cũng chẳng ngu ngốc mà van vỉ Trần Lang. Anh cũng có niềm kiêu hãnh sâu kín trong lòng chứ. Buổi hoàng hôn ấy, nụ cười khiêu khich của Trần Lang đã khắc sâu vào trong anh, có lẽ, anh căm ghét con người cao ngạo ấy còn hơn cả Lưu Lý Lâm.
Ngoài thời gi­an trực và nghỉ ngơi, phần lớn thời gi­an còn lại của anh đều xông xáo khắp các ngóc ngách của thành phố này, như tìm kim đáy bể, ngu ngốc đến nực cười, thậm chí anh còn không xác định được cô ấy có sống ở đây hay không nữa. Thế nhưng, anh bắt buộc phải làm thế này, bởi anh đã quá sợ hãi việc đứng một chỗ chờ đợi, suốt hai năm qua, anh cảm thấy mình như một hòn đảo cô độc giữa biển khơi, im lìm tuyệt vọng,đợi chờ thứ gì đó có lẽ vĩnh viễn không bao giờ ghé lại, nước biển lạnh lẽo cứ dần dà nhấn chìm anh, nuốt chửng anh, từng tấc, từng tấc một... Anh đã sắp trôi tuột vào trong đó, thế mà phía chân trời kia đến cả một chiếc bóng xa xăm cũng chẳng thấy được
Anh phải tìm cô ! Chỉ cần cô ở đây, sẽ có ngày anh tìm thấy cô ! Một tháng không xong thì một năm, một năm không được thì cả đời, nếu số mệnh đã an bài không cho anh tìm được cô, vậy thì cùng ở dưới một bầy trời với cô, hít thở một bầu không khí với cô, đã đủ mãn nguyện rồi. Trong giấc mơ, anh đã tình cờ gặp gỡ cô ở khắp nơi, anh chỉ có một câu muốn hỏi cô cho rõ, rằng rốt cuộc cô đã dùng thứ bùa phép gì khiến anh yêu cô điên cuồng đến vậy?






Bác sĩ cũng không chữa được vết thương lòng
Người học y sợ nhất là bị phân tâm, mỗi sai lầm đều có thể gây chết người, Kì Đình hiểu rõ điều này, vậy nên anh luôn gắng sức cẩn thận. Sau gần một năm ở thành phố G, anh vẫn không có một chút tin tức nào cảu Chỉ An.Trong thời gi­an đó, anh chỉ về nhà hai lần, chủ yếu là liên lạc với gia đình và Chỉ Di qua điện thoại. Họ nói chuyện thời tiết ở hai nơi, kể những chuyện xảy ra xung quanh mình, bàn tán những tin tức hay ho trên tivi, báo đài, nhưng không bao giờ nhắc đến Chi An, dường như con người ấy đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gi­an. Đôi lúc trong nỗi tuyệt vọng, anh còn tự hỏi liệu con người ấy có tồn tại trên cõi đời này không, hay tất cả chỉ là một cơn mộng mị. Anh có thể chờ đợi, nhưng không tài nào nén nổi bồn chồn. Cuối cùng , sự bồn chồn này đã gây rắc rối cho anh.
Đó là một ngày cuối tuần, người đến khám bệnh rất đông, ca buổi chiều vừa mới bắt đầu, bác sĩ Ngô đã gọi anh qua một bên, đưa anh xem một tờ đơn thuốc mà anh kê. Đó là tờ đơn thuốc kê cho một nữ bệnh nhân mắc viêm dạ dày cấp tính. Đến bác sĩ Ngô xưa nay vốn dễ tính cũng phải nghiêm