Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134501

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/501 lượt.

chìm vào vũng lầy. Anh không ngờ Trần Lang lại dùng cách này để khiêu khích anh, anh vẫn ngỡ bản thân mình giấu diếm rất giỏi, hóa ra không phải vậy
Anh quay lưng lại phía cửa ra vào, nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng mà chậm rãi, “Chỉ Di” … Anh ngóai đầu lại, nhổm dậy dìu cô, để cô ngồi xuống cái ghế anh vừa mới ngồi, còn mình thì ngồi sang mép giường, “Có việc gì thế em?”
“Không có gì, anh sắp đi xa rồi, nên em muốn tranh thủ thời gi­an nói chuyên với anh một chút thôi” cô nói, cười cười vẻ bướng bỉnh.
Kỉ Đình xoa đầu cô, “Lúc anh không ở nhà, em phải tự chăm sóc mình cho cẩn thận nhé”
“Từ bé đến giờ hình như lúc nào em cũng được chăm lo nên em rất muốn xem thế giới bên ngoài ra sao. Anh Kỉ Đình à, anh biết không, em rất ngưỡng mộ Chỉ An, ngưỡng mộ cả anh nữa”. Bàn tay cô bất giác chạm vào thứ đồ vật đang để trên bàn, có vẻ là một tò giấy dày, sờ vào thấy lồi lõm và có cả những vết chi chít liền nhau hình như là ráp nối.
“Một bức tranh à?” Cô buột miệng hỏi.
“Ừ, một bức tranh”.
Khoảng khắc bước ra khỏi sân bay thành phố G, Kỉ Đình dừng chân, tựa hồ đang tự mình cảm nhận cái không khí của thành phố phương Nam sầm uất đang ùa tới trước mặt. Cảm giác của con người quả thật là thứ cực kì vi diệu, rõ ràng là một nơi lạ lẫm đến vậy, thế mà chỉ vì sự tồn tại của một người hay một phần quá khứ nào đó, thoắt tràn ngập hơi hướng thân thuộc và bí ẩn.
Anh nhắm mắt lại, phập phồng hít thứ không khí ẩm ướt đặc trưng của thành phố ven biển này, nở nụ cười khẽ khàng sau đó vẫy tay bắt xe. Không phải anh không nhớ vẻ bịn rịn của mẹ, những lời ân cần của cha, cả nước mắt hòa trong nụ cười của Chỉ Di khi anh vẫy tay tạm biệt, nhưng anh không dám quay đầu, hay đúng hơn, không thể quay đầu lại.
Việc đăng ký vào bệnh viện thuộc đại học G diễn ra tương đối suôn sẻ, thủ tục làm xong đâu đấy rồi, bệnh viện tạm thời phân anh về khoa Ngoại, lại còn bố trí cho anh một phòng đơn trong tập thể nghiên cứu sinh cách đó không xa. Chỗ ở tuy hơi nhỏ, nhưng trang thiết bị cơ bản đều đầy đủ, Kỉ Đình lại là người dễ thích nghi nên thấy mọi thứ đều ổn cả.
Khoa Ngoại, nếu tính cả Kỉ Đình thì có tất cả 02 thực tập sinh, người kia là nữ, họ Mạc, nghe nói là sinh viên chính quy của Đại học Y thành phố G, cô đăng kí vào đây trước Kỉ Đình một tuần, giáo viên hướng dẫn của cô là thầy Ngô Gi­ang , vốn tiếng tăm lẫy lừng khắp cả nước trong lĩnh vực khoa Ngoại. Thầy Ngô ngày xưa cũng tốt nghiệp Đại học Y thành phố G, về sau đi Mỹ du học rồi lấy bằng tiến sĩ trở về, là thành phố cốt cán trong tập thể bác sĩ trẻ tuổi ở bệnh viện, kĩ thuật nghiệp vụ rất tinh thông, tính cách cũng hòa đồng thoải mái, hòa đồng, trở thành học trò của thầy là việc khá may mắn; tất nhiên, Kỉ Đình vốn là một sinh viên tuổi trẻ tài cao được trường của anh tiến cử, nên bệnh viện cũng khá ưu đãi anh, giáo viên hướng dẫn của anh chính là thầy Viên – đương kim chủ nhiệm khoa Ngoại ở đây. Thầy Viên vốn xưa nay qua lại thân thiết với thầy Tiền - vị ân sư của Kỉ Đình, vậy nên càng quan tâm đặc biệt tới anh, có điều thầy Viên đức cao vọng trọng, lại kiêm nhiệm nhiều chức vụ, nên ngoại trừ thứ Ba, thứ Bảy chuyên tâm chẩn đoán, hội chẩn ở khoa, thầy còn phải lên lớp giảng bài, giải quyết các công việc hành chính giấy tờ của khoa, bình thường lại có các cơ quan nào là các cuộc hội nghị trao đổi học thuật cùng nhiệm vụ đi hội chẩn ở các nơi, một thân ví xẻ làm năm bảy, thế nên cũng rất khó để tâm đến Kỉ Đình, anh chỉ đành cố gắng hết sức mà dò dẫm tìm hiểu và chịu khó học hỏi các bác sĩ khác, cũng may là bác sĩ Ngô Gi­ang, trong khi hướng dẫn tỉ mỉ học trò của mình, cũng rất quan tâm đến Kỉ Đình, thế nên có thể nói, Kỉ Đình cũng hệt như cô bạn kia, đều là học trò dưới trướng thầy Ngô.
Lần đầu tiên tiếp xúc với Mạc Úc Hoa. Kỉ Đình chỉ cảm thấy đó là một người con gái trầm tư hướng nội, chẳng xinh đẹp cũng không hẳn là xấu xí, nhưng có thể thấy cô là người cần cù, chịu khó, làm nhiều hơn nói, không hay qua lại gi­ao lưu với người khác, cho dù thực tập cùng khoa với Kỉ Đình, lại ở cùng một khu tập thể nhưng ngoài việc trao đổi một số thứ liên quan đến công việc, bình thường chạm mặt họ cũng chỉ cười lấy lệ, chứ chưa từng nói với nhau một lời. Kỉ Đình cũng chẳng để tâm, tuy từ trước đến nay anh ứng xử rất khéo trong các mối quan hệ cá nhân, nhưng thực ra đối với hầu hết mọi người, mọi việc, anh đều chỉ có thái độ “thuận theo lẽ tự nhiên”, có cũng được, không có cũng chẳng sao, chứ chẳng bao giờ gặng hỏi làm gì. Hơn nữa, anh hiểu rất rõ, với các thiết bị cùng điều kiện của bệnh viện, về cơ bản mỗi thực tập sinh đều trông đợi rằng, sau khi kỳ thực tập kết thúc sẽ được chính thức kí hợp đồng, thế nhưng số suất giữ thực tập sinh lại trường cực kì ít, vậy nên ở một mức độ nào đó, có thể nói, Kỉ Đình và Mạc Úc Hoa đang ở vị thế cạnh tranh khá căng thẳng, quan hệ sơ sài cũng là việc hoàn toàn bình thường.
Vì việc ở lại – ra đi sau kì thực tập, thầy Viên cũng từng gặp riêng Kỉ Đình, thầy bảo, “Thi thoảng mấy người trong bệnh viện bọn tôi cũng bàn luận với nhau, đều