Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134493

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/493 lượt.

nét mặt, “ Kỉ Đình, trước giờ biểu hiện của em rất xuất sắc, nhưng chớ có quên, một bác sĩ không cần chỉ giỏi mỗi tay nghề, cái quan trọng là phải chuyên chú, bởi vì nó quyết đinh đến sức khỏe của bệnh nhân không được sơ sểnh lấy một mảy. Trước giờ tôi rất yên tâm về em, nhưng lần này em làm tôi thất vọng quá, lỗi này không phải do kiến thức chuyên môn của em có vấn đề, mà rõ ràng do em bị phân tán tinh thần. Cũng may là em vẫn chưa có quyền kê đơn dộc lập, nếu không đã xảy ra chuyện lớn rồi. tôi sẽ phản ánh chuyện này với thầy Viên chủ nhiệm, còn kết quả thực tập của em, chúng tôi sẽ xem xét lại.”
Kì Đình biết mình có lỗi nên không dám tranh cãi, chỉ cúi đầu cụp mắt, bình tĩnh nghe thầy Ngô nói, việc phải đến thì có tránh cũng chẳng được, dù chỉ là họa do anh gây ra, anh bắt buộc mình phải tự mình gánh chịu.
Buổi chiều, khoa của họ mở cuộc họp, trong thời gi­an thầy Viên không có mặt, mọi việc đều do thầy Ngô phụ trách, thầy Ngô không hề nể tình riêng, đưa ngay vụ việc này ra trước tất cả mọi người, trước là phân tích mức độ nghiêm trọng và rút ra bài học kinh nghiệm, sau là tự nhận mình, với vai trò là đại diện cho giáo viên hướng dẫn của Kì Đình, cũng có chỗ tắc trách, cuối cùng là trưng cầu ý kiến tập thể xử lý vụ việc. Kì Đình thường ngày vẫn khiêm nhường, ôn hòa, lại có ngoại hình ưa nhìn, nên người nào trong khoa cũng có thiện cảm với anh, hơn nữa, biểu hiện thường ngày của anh ai cũng rõ cả, nên thầy Ngô vừa mới dứt lời, tất cả mọi người đều lập tức im phăng phắc.
Đến tối, Kỉ Đình tình cờ chạm mặt Úc Hoa ngay ở đầu cầu thang khu kí túc, cô vẫn hệt như mọi khi, chỉ cười cười gật đầu, rồi đi ngang qua người anh, Kỉ Đình cũng vậy, nhưng lúc đó cô bước qua rồi, anh vội cất lời, “Úc Hoa, cảm ơn cậu”. Trong lòng anh hiểu rất rõ, bất kể mục đích của cô là gì, lần này cô cũng thiệt thòi quá.
Mạc Úc Hoa ngoái đầu nhìn anh, đầu cầu thang tối om, anh không thể nhìn rõ biểu hiện trên gương mặt cô, giọng nói của anh cũng lạnh nhạt, “Cám ơn tớ á? Cậu chớ có lầm, tớ không có ý giúp cậu đâu, tớ chỉ nói sự thật thôi. Hơn nữa, tớ cũng phải nói luôn với cậu, tớ ghét nhất là những người làm việc không chuyên tâm, tuy thế, lần này lại phạm đúng lỗi ấy”.
“Tớ cũng chỉ nói sự thật thôi, rằng bất kể cậu cố ý hay vô ý, kết quả vẫn là vẫn giúp tớ, tớ vẫn nên cám ơn cậu, còn cậu có chập nhận hay không, tớ không để tâm”, Kỉ Đình đáp.
Mạc Úc Hoa ngó anh, “Thế thì tớ lại phải nói thêm rằng, tớ khát khao được giữ lại trong khoa hơn cậu nghĩ rất nhiều, có điều tớ không thèm để cậu thua tớ theo cách này, lần sau cậu không gặp may thế đâu”. Khẩu khí của cô vẫn rắn rỏi, Kỉ Đình mỉm cười , và anh tin cô cũng vậy.
Kỉ Đình không thể không thừa nhận rằng, anh rất có cảm tình với những người con gái có vẻ ngoài bình thường những tính tình khoáng đạt như Mạc Úc Hoa, nếu có rơi vào hoàn cảnh tương tự, anh biết mình không hành xử được như cô. Từ lúc ấy, hai người tuy vẫn ngấm ngầm là đối thủ cạnh tranh của nhau, nhưng mối quan hệ của họ đã dần dà tốt lên, họ thường gặp nhau để bàn bạc về bệnh án, trao đổi những điều tâm đắc, thi thoảng còn cùng dùng bữa ở nhà ăn bệnh viện. Đúng như những gì thầy Viên đã nói, Mạc Úc Hoa tuy không đến mức giỏi gi­ang lắm, nhưng những nỗ lực cùng sự cần cù của cô hoàn toàn có thể bù lấp vào đó, xét về chuyên môn, cô vốn lì lợm kiểu “không giải quyết cho xong quyết không từ bỏ”, cơ hồ tất thảy thời gi­an dạo phố sắm sanh, trang điển ăn diện hay kết bè kết bạn của con gái đều được cô đổ vào công việc hết, chỉ một điểm này thôi cũng đủ để người ta tin rằng cô hoàn toàn có thể trở thành một bác sĩ giỏi. Đến Kỉ Đình cũng tự thừa nhận trong lòng rằng, nếu người được giữ lại trong khoa là Mạc Úc Hoa, anh chắc chắn tâm phục khẩu phục, còn Mạc Úc Hoa cũng dần dần thay đổi ấn tượng xấu về Kỉ Đình như một kẻ xuất thân thuận lợi, vào được bệnh viện nhờ dựa dẫm ”các mối quan hệ” và thứ gì cũng bày ra sẵn sàng.
Trong bệnh viện, đặc biệt khoa của họ, không ít người cảm thấy kinh ngạc trước quan hệ ngày càng tốt đẹp giữa hai người, thi thoảng cũng có người chọc ngoáy vài ba câu, nhưng họ đều không nghĩ ngợi so đo, nghe thấy, cũng chỉ cười cười cho qua. Quan hệ giữa người với người thật kì diệu, có những người, anh hoàn toàn có thể cảm mến, nhưng không đời nào yêu được.
Hôm ấy, sau khi đi xem xét một vòng, Kỉ Đình chuẩn bị về phòng nghỉ, lúc ngang qua khu phòng bệnh, bỗng nghe thấy từ cánh cửa khép hờ của phòng 302 vọng ra tiếng khóc nỉ non. Bệnh nhân phòng 302 là cô gái trẻ bị viêm ruột thừa, điều kiện gia đính có vẻ cũng khá, được ở hẳn một phòng riêng, vừa mới làm phẫu thuật xong hồi sáng. Ca phẫu thuật do Mạc Úc Hoa cầm dao mổ chính, nếu anh nhớ không lầm, toàn bộ ca phẫu thuật diễn ra tương đối thuận lợi, vết mổ cũng nhỏ, không đến nỗi đau đớn gì lắm, cứ theo tình hình này thì mấy hôm nữa cô ấy có thể xuất viện, vậy thì tiếng khóc rấm rứt đớn đau này vì đâu mà ra? Bản năng bác sĩ thôi thúc anh đẩy cánh cửa đang khép, thử ngó vào trong, quả nhiên là cô ấy, vẫn đang mặc bộ đồ phẫu thuật, khóc tấm


The Soda Pop