Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 134495
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/495 lượt.
tức trên giường, càng lúc càng dữ dội ghê gớm, Mạc Úc Hoa mặc áo Blouse trắng toát đứng một bên, dường như đang khuyên giải điều gì, anh chỉ nghe thấy mấy câu, ”Việc riêng của em tôi không tiện nói nhiều, tôi chỉ có thể bảo em là, nếu em cứ thế này thì không có lợi gì cho vết mổ của em đâu, tôi khuyên em nên để ý tới sức khỏe của mình, những việc khác đợi tới lúc xuất viện thì tính sau.”
Trông thấy Kỉ Đình đẩy cửa bước vào, Mạc Úc Hoa như chợt sực tỉnh giữa cơn mơ, cô tiếp tục nói, vẫn quay về hướng cô gái kia, “Những lời của tôi chắc em nghe khó lọt tai, nhưng lời của bác sĩ Kỉ đây chắc em tin hơn chứ?”. Nói rồi cô bước vài bước đến bên Kỉ Đình còn đang đứng ở cửa, lưng quay lại phía cô gái nhăn nhó, ”Giúp tôi dỗ dành cô nàng với”. Trong khoa bọn họ, hình tượng và vị trí của Kỉ Đình trong mắt các nữ bệnh nhân rất vững vàng, bất kể già trẻ gái trai, không ai ghét nổi chàng bác sĩ trẻ tuổi tướng mạo tài năng kiêm toàn, tính cách ôn hòa mà kiên trì nhẫn nại này.
Bình thường cứ gặp phải nữ bệnh nhân nào có vẻ rắc rối, các đồng sự đều nhờ cậy đến Kỉ Đình, chỉ cần anh đứng ở đó, dùng giọng điệu dịu dàng riêng của mình mà từ tốn chỉ bảo, khơi gợi mấy câu, các vấn đề thường được giải quyết đến nơi đến chốn, chí ít cũng tạm thời lắng dịu.
Thế nên sau khi hiểu ám hiệu của Mạc Úc Hoa, Kỉ Đình liền nheo mắt, làm ra vẻ dò hỏi, Mạc Úc Hoa tiếp tục giọng thì thào bảo rằng: ”Chia tay với người yêu”. Anh liền hiểu ngay, thái độ có phần ngần ngại, nhưng cuối cùng vẫn mỉm cười, bước thẳng về phía giường bệnh.
Chừng mười phút đồng hồ sau, anh mới day day trán bước vào phòng nghỉ, Mạc Úc Hoa đã chờ sẵn ở đó, vừa thấy anh ra về đã vội hỏi ngay, “ Thế nào? Khuyên nhủ ổn thỏa rồi chứ?”.
Kì Đình lắc đầu: ”Không rõ nữa, nghe ý tứ trong lời cô nàng thì không phải chuyện dễ giải quyết đâu, có điều rốt cuộc cô nàng cũng không khóc nữa, chịu nghỉ ngơi tử tế rồi, trách nhiệm của bác sĩ chúng ta thì cũng chỉ đến đây thôi”.
“Cậu nói cũng phải, cám ơn nhiều nhé!” Mạc Úc Hoa tiện tay đưa cốc nước cho anh.
Kỉ Đình đón lấy cốc nước, ngồi xuống ghế, ”Cũng đáng thương thật, vừa mới làm phẫu thuật xong, vẫn còn đang nằm liệt trên giường, thế mà người yêu sắp cưới xin đến nơi lại đành đoạn chia tay”.
“Thế đấy, vừa rồi cô bé khóc hỏi tớ, có phải là em có chỗ nào không tốt, thật tình chẳng biết phải trả lời nó ra sao nữa. Có những lời nói ra thật tàn nhẫn, thực ra không yêu là không yêu thôi, anh có tốt ngàn tốt vạn đi chăng nữa cũng chẳng ích gì”. Mạc Úc Hoa nương theo lời anh mà nói một tràng, thần sắc bỗng đổi sang u ám.
“Tớ nghĩ cô nàng cũng hiểu điều này thôi, có điều tình cảnh đâu có cho người ta quyền lực chọn, thế nên mới có biết bao người đau khổ”, Kỉ Đình khẽ khàng nhấp ngụm nước. “Chỉ tiếc là bác sĩ cũng không chữa được vết thương lòng.”
Hai người trò chuyện được mấy câu, rồi ai nấy tự điền sổ ghi công việc trực ban, lát sau, một y tá bỗng hốt hoảng quýnh quáng đẩy cửa vào, “Chết rồi, bác sĩ Mạc, bệnh nhân phòng 302 của chị vừa mới leo lên sân thượng tòa nhà, nói là muốn nhảy xuống! Chị mau đi xem thế nào, chủ nhiệm khoa với viện trưởng đều lên trên ấy rồi đấy!”.
Mạc Úc Hoa và Kỉ Đình đưa mắt nhìn nhau ngơ ngác, rồi vội vàng lao lên sân thượng, thang máy bấm mãi không dừng, đến lúc bọn họ vất vả mò từ tầng ba lên được tầng mười một, sân thượng đã bị cảnh sát 110 nghe tin ấp đến phong tỏa, vòng ngoài lố nhố từ bệnh nhân, người nhà cho đến y bác sĩ, nhân viên bệnh viện tò mò kéo ra xem, hai người không tài nào nhìn thấy tình hình ra sao. Gắng gỏi chen vào sát dải dây cấm, họ liền bị nhân viên 110 duy trì trật tự chặn ngay trước mặt.
“Xin phiền chút, tôi là bác sĩ phụ trách của bệnh nhân, cô ấy vừa mới được phẫu thuật xong hồi sáng, tôi buộc là tôi phải xem tình hình cô ấy thế nào”, Mạc Úc Hoa nói với người nhân viên giữ trật tự kia.
Cô trong thấy người nhân viện giữ trật tự ấy chạy đến chỗ lãnh đạo bệnh viện trao đổi mấy câu, sau đó gật đầu, ra hiệu cho hai người bọn họ vào.
Mạc Úc Hoa và Kỉ Đình leo lên chính giữa sân thượng chẳng mấy chốc đã trông thấy cô gái ấy, lúc này cô ấy đã vượt qua lan can phòng hộ đứng ở phía ngoài rìa sân thượng, gió trên tầng thượng thổi đầu tóc cô rối tung, bộ quần áo bệnh nhân màu trắng cũng phần phật trong gió, cả người lắc lư như muốn ngã nhào, khiến người ngoài nhìn vào mà thót tim kinh hãi.
“Tiểu Lý à, có gì thì từ từ nói, đừng có làm chuyện dại dột”. Mạc Úc Hoa không dám lại gần, sợ làm cô gái sợ hãi, chỉ đứng gào to từ đằng xa.
Cô gái ấy nhìn thấy hai người họ, liền òa khóc nức nở, “Bác sĩ Kỉ, anh đã bảo là, chỉ cần tôi chịu chờ đợi, nhất định hạnh phúc sẽ đến, nhưng cuối cùng cái gì đến đây, anh ta bảo người anh ta yêu không phải là tôi, anh ta không thể quay đầu lại, các người lừa dối tôi hết!”. Cô gái nói, người ngã ra phía ngoài, Kỉ Đình bất giác toát mồ hôi, chỉ đành vớt vát, “Hạnh phúc của cô đâu nhất định phải là người đó mang tới, cô làm thế vì một người không yêu cô có đáng không?”
“Đáng hay không ư?” Cô gái ấy vừa khóc lại vừa cười, “Không đán