Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134559

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/559 lượt.

m với Kỉ Đình, ngay từ giây phút bước vào đây, từ đôi mắt mờ đục kia, anh đã đoán được tình hình, người phụ nữ ở trên giường bệnh tên gọi Uông Minh ấy, như Kỉ Đình biết- có thể chính là mẹ ruột của Chỉ An – giờ đã bước vào giai đoạn cuối cùng của sự sống. Lớp phấn son khéo léo cũng không che giấu nổi hơi hướm chết chóc trước kỳ mê sảng. Anh đã gặp vô số bệnh nhân, trong đó không ít ngườiđã cận kề cái chết, thế nhưng trước nay anh chưa từng trông thấy cảnh tựơng nào giống như ở trước mặt, đôi môi đỏ tươi càng tôn thêm gương mặt khô héo, một thứ tương phản về thị giác mạnh mẽ đến tuyệt vọng, đây chẳng phải “hồng nhan đến độ héo tàn” đó sao? Đây đang ra phải là một cảnh đáng sợ, kỳ dị thế nhưng vẻ bình tĩnh sáng suốt của chủ nhân gương mặt ấy khiến người ta có cảm giác rằng, cho dù người trước mặt có hư nhược tới mức hít thở cũng khó khăn, cốt cách ngạo nghễ toát ra từ xương tuỷ của bà ta vẫn sẽ còn mãi.
Việc nhổm dậy và điểm trang vừa rồi dường như đã tiêu hao hết thảy sức lực của Uông Minh, lúc này bà ta chỉ tựa vào đầu giường, đăm đăm bất động nhìn Chỉ An, rồi đột nhiên khẽ mấp máy môi, mỉm cười.
Chỉ An cứ ngây ra nhìn gương mặt ấy, cho đến lúc người nằm trên giường cất tiềng, giọng bà nhỏ xíu tưởng chừng không thể nghe thấy được, “Con là Chỉ An”.
Bà ta không hỏi, chỉ lấy giọng bình tĩnh đến lạnh lẽo mà nói ra một sự thật, Chỉ An cũng không đáp lời, cô đứng một bên, cứng cỏi đến mức gần như vô tình. Kỉ Đình cảm thấy tay mình khẽ đau nhói, móng tay Chỉ An hình như đã chọc cả vào da thịt anh
.
Uông Minh hoàn toàn không để ý gì, bà ta nhìn Chỉ An, nhưng cứ như đang đắm chìm trong thế giới riêng, “Con là con gái của ta, thế nhưng trước nay ta chưa từng yêu thương con”. Kỉ Đình không ngờ bà ta sẽ nói những lời thế này, anh bỗng nhiên cảm thấy trong lòng đau đớn, đau đớn thay cho Chỉ An.
Giọng nói Chỉ An cũng đượm vẻ u ám, “Tốt quá, tôi cũng chưa từng coi bà là cái quái gì của tôi hết”.
Uông Minh nghe thấy lại mỉm cười, đôi môi đỏ càng thêm phần rực rỡ, “Bất kể thế nào, trông con cũng giống ta quá!” .Ánh mắt bà bắt đầu rời khỏi Chỉ An, hướng vào Kỉ Đình đang dứng ngay bên cạnh cô, hình như có đôi chút kích động.
Trước ánh nhìn chăm chăm của bà ta, Kỉ Đình hơi bối rối sau đó anh nghe thấy Chỉ anđột ngột nói một câu, “anh ấy họ Kỉ”.
Uông Minh chẳng phản ứng gì, chút kích động ấy cũng tan dần, chỉ còn lại vẻ lạnh lẽo, bà ta cũng không nói them, đôi mắt bắt đầu chuyển sang trạng thái nửa khép nửa mở, cuối cùn đến cái phập phồng trên lồng ngực cũng chẳng còn thấy nữa. Chỉ An sợ hãi nhìn sang Kỉ Đình, Kỉ Đình bước tới xem xét tình hình của Uông Minh, sau đó kéo Chỉ An sang một bên, khẽ giọng bảo, “Tạm thời không sao, chỉ là yếu quá thôi.. Có điều, chắc cũng chỉ được vài ngày”. Lúc nói câu cuối cùng ấy, anh có vẻ rất thận trọng, sợ rằng sẽ nhìn thấy vẻ đau đớn ở cô, thế nhưng cô ấy chỉ cúi đầu, sau đó bảo, “Chúng mình đi thôi”.
Lúc hai người bước đến chỗ bình phong, họ nghe thấy từ giường bệnh phát ra tiếg nói thì thào cực khó nghe, “Cảm ơn con…”.
Chỉ An không ngoái đầu lại, bước chân hơi chững, nhưng cuối cùng cũng vẫn cứ cùng Kỉ Đình bước ra khỏi tấm bình phong
Tạ Tư Niên vẫn ngồi trên sofa hệt như lúc bọn họ vừa đến, không rõ rang nghĩ ngợi gì.
“Thế nào rồi?” Anh ta hỏi Chỉ An.
“Còn thế nào được nữa”, Chỉ An mặt mũi lạnh tanh. “Đến thì đã đến rồi, em phải về đây.”
Tạ Tư Niên thở dài một tiếng , nhổm dậy tiễn họ đến cửa, lúc họ mở cửa ra, vừa hay đụng phải một đám người lao xao lố nhố. Kỉ Đình nhận ra người dẫn đầu chính là Chủ nhiệm khoa gan phổi, ở bên cạnh ông chính là phó viện trưởng Triệu, đằng sau còn có vài ba người hình như là bác sĩ điều trị chính và y tá trưởng, bọn họ đều vây quanh một người đàn ông trẻ tuổi đang bước vào. Người đàn ông đó mới ngoài ba mươi, đeo kính, mặc một chiếc sơmi trắng tinh không vướng chút bụi bặm, trông vừa nho nhã vừa cao sang, đằng sau anh ta còn có một ông trung niên vận cả bộ complet, trên tay ôm một bó hoa bách hợp.
Kỉ Đình không quen người này, nhưng nhìn thái độ cẩn thận mang chút xun xoe của Phó Viện trưởng Triệu và đám bác sĩ, y sĩ khoa gan phổi, không khó đoán ra người này vai vế không nhỏ. Anh chàng đó chạm mặt với ba người bọn họ, liền mỉm cười rất thoải mái, “Cố tiểu thư ở đây đấy à? Lại còn cả thầy Tạ nữa, xem ra tôi đến không đúng lúc rồi, hy vọng không làm phiền các vị tâm sự thân tình”. Nụ cười của anh ta ung dung, dáng bộ , cử chỉ toát lên vẻ được học hành tử tế và cả nét ưu nhã không phô trương. Tạ Tư Niên nhìn người vừa đến, chẳng biểu lộ gì, còn trên gương mặt Chỉ An lại mang vẻ cười cợt khinh bỉ.
“Có việc gì khiến Lục tiên sinh phải “rồng” đến nhà “tôm” thế này?”
Người đàn ông được Chỉ An kêu bằng “Lục tiên sinh” đưa mắt nhìn người ôm hoa đứng phía sau rồi bảo, “Nói gì thì nói, Uông nữ sĩ là bạn cũ của ba tôi, giờ đây ba tôi không còn nữa, Uông nữ sĩ đột ngột mắc bệnh hiểm nghèo, tôi đến thăm hỏi cũng là việc nên làm”.
Tạ Tư Niên cười nhạt, “bà ấy sống chẳng được bao lâu nữa đâu, anh việc gì phải giả vờ


The Soda Pop