Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134477

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/477 lượt.

ếc Hon­da hạ cửa kính xuống, chửi bới một tràng bằng tiếng địa phương, Chỉ An dùng một tay đẩy kính chắn gió của chiếc mũ bảo hiểm, rồi mỉm cười, đọ với người kia bằng động tác tay còn đơn giản dễ hiểu hơn. Trước nụ cười cùng cử chỉ lay động lòng người của Chỉ An, người đàn ông trung niên ấy sững sờ ngơ ngác mất mấy giây, cô không thèm để ý nữa, tiếp tục phóng xe đi thẳng.
Biến cố vừa xong khiến Kỉ Đình kinh hãi toát mồ hôi lạnh, khoảnh khắc chiếc xe Hon­da kia trờ tới, anh nghĩ rằng mình sắp trở thành vong hồn dưới bánh xe đến nơi rồi. Xưa nay anh đi lại cẩn thận, tự giác tuân thủ luật lệ gi­ao thông, kể cả đi đến chỗ tứ phía không một bóng người, anh cũng không vượt đèn đỏ bao giờ, thói ngỗ ngược cùng thái độ không thèm đếm xỉa đến cái gì của Chỉ An khiến anh bực tức, nghĩ đến phen hú vía vừa rồi, anh bất giác vừa lo vừa giận, lại thấy cô tiếp tục tăng tốc, làm sao chịu đựng nổi.
“Cố Chỉ An, em còn muốn sống không thế, dừng lại ngay! Tôi bảo em dừng lại ngay em nghe thấy chưa?” Kỉ Đình cuống cuồng, thấy cô nàng không nghe thấy gì, liền xiết chặt lấy vai cô đầy lo lắng, cô không thèm để ý, còn cố tình bày trò đảo đầu xe, thân xe đang chạy tốc độ cao liền lảo đảo đầy nguy hiểm, Kỉ Đình lại cảm thấy trong người nôn nao.
Biết là không cản nổi cô nên dần dà anh cũng mặc kệ không ngăn nữa, xe cộ, hàng quán, đèn đường hai bên thân xe…
Tất cả đều vụt qua như điện xẹt, biến thành một màn mờ ảo, cứ như một bộ phim bị tua nhanh vậy, chẳng còn thấy rõ thứ gì, chỉ có thể cảm nhận được chút điên rồ cùng con người mà anh ôm thật chặt trong vòng tay này thôi. Có một số thứ, một khi đã được số mệnh định đoạt, muốn chống đỡ cũng chẳng được, chi bằng cứ đón nhận nó, cái kết cục cần đến rồi sẽ đến. Khi cơn khiếp sợ qua đi, thế chỗ cho nó là thứ khoái cảm mãnh liệt đến mức khiến máu nóng trong người anh dâng lên, tựa hồ đây mới là cảm giác anh khao khát suốt cuộc đời này, cảm giác sung sướng điên cuồng, bất chấp tất thảy của bản năng. Thậm chí anh còn mong cô sẽ không bao giờ dừng lại, nếu có thể như thế này mãi, xung quanh đều mờ nhoà hư thực, rũ bỏ hết những vướng bận, lao về nơi vô định không có điểm tận cùng, chẳng phải đó chính là vĩnh cửu sao?
Anh không biết đã theo chiếc xe của cô luồn lách qua bao nhiêu con phố, dần dà càng đi càng xa, dường như họ đang men theo một con đường núi quanh co. Đường núi càng lúc càng heo hút, người đi mỗi lúc một thưa thớt, đến lúc Chỉ An dừng xe, lòng Kỉ Đình thoắt trống rỗng.
Cô chống một chân xuống, bỏ mũ bảo hiểm ra, ngoái đầu lại nhìn anh, “Sao rồi, tỉnh rượu chưa?”.
Anh cười nhăn nhó, nhìn bốn bề, hình như đây là khoảng bằng phẳng nằm ở vị trí cao nhất trên một quả núi ở rìa thành phố, phía trước, ánh đèn nhà cửa lung linh. Anh bỗng nghe thấy tiếng côn trùng rỉ rả đã lâu không gặp, âm thanh này thật thân thuộc, dặt dìu bay bổng, khơi gợi trong anh hết thảy ký ức xa xăm.
“Tạ Tư Niên từng dẫn em đến chỗ này, nhữ lúc thấy chán nản em đều đến đây hóng gió. Đứng ở nơi này nhìn xuống, lúc nào thành phố cũng sáng trưng.”
Kỉ Đình cố gắng ngăn bản thân không nghĩ đến đủ chuyện nọ kia dính dáng đến Tạ Tư Niên, anh chỉ hỏi, “Chỉ An, hai năm vừa rồi em sống ổn không?”.
“Chẳng tốt, cũng chẳn đến nỗi không tốt, rốt cuộc cũng sống được”, cô tiện miệng đáp bừa.
Kỉ Đình biết cô chỉ nói vậy thôi, chứ lặn lội đến đây, làm gì mà không nếm đủ nhọc nhằn, “Em là con gái một thân một mình, biết xoay xở thế nào?”.
Chỉ An quay lưng lại cười, “Kỉ Đình, em biết anh định nói gì, chẳng qua anh muốn biết có phải em dựa dẫm vào người đàn ông nào đó nên mới sống được tử tế đến bây giờ, ví dụ, Tạ Tư Niên chẳng hạn, đúng không?”.
Anh không hề phủ nhận, “Hôm ấy…”.
“Hôm ấy những gì anh nhìn thấy là sự thật đấy.”
“Tại sao?” Anh biết câu hỏi này rất ngu ngốc, nhưng cuối cùng vẫn cứ hỏi.
Anh không ngờ cô lại trả lời.
“Tạ Tư Niên… Anh ta rất đặc biệt đối với em, có điều anh cũng không cần biết làm gì.”
“Việc của anh ta đương nhiên anh không cần biết làm gì, cái anh cần biết là vì sao em lại đến đây.” Anh ý thức được vẻ phật ý trong lời nói của mình, nhưng cũng chẳng định giấu giếm.
“Để kiếm tiền nuôi sống bản thân có ai không phải nếm trải nọ kia cơ chứ. Việc gì cũng đã làm qua, phục vụ, pha chế rượu, đổi hết chỗ này đến chỗ khác, về sau vào được Tả Ngạn, mới gọi là ổn định một chút.”
Anh bỗng thấy buồn khôn xiết, tuy biết rõ cô đã trải qua nhiều cay đắng, nhưng đến khi nghe chính miệng cô nói ra, anh lại có cảm giác khác, “Em đã từng nghĩ đến việc… học tiếp chưa?”. Đáng lẽ anh không nên hỏi câu này, nhưng Chỉ An đã từng có thành tích đáng tự hào đến thế, anh thấy tiếc thay cho cô.
Quả nhiên cô chỉ lắc đầu, “Lúc đầu em nghĩ là ổn định cuộc sống rồi mới dần dà tính tiếp, về sau Tạ Tư Niên giới thiệu em với ông thầy hồi trước của anh ta, cũng là kiểu thầy trò thân thiết hiếm hoi đấy. Bấy lâu em chỉ nghĩ vẽ vời là thú vui thôi, ai ngờ nó lại trở thành công cụ mưu sinh”.
Anh cũng biết vị ân sư của Tạ Tư Niên, nhân vật đáng xếp vào hàng đại sư torng giới tranh sơ