Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 134558
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/558 lượt.
n dầu trong nước, Chỉ An có thể làm học trò của anh ta, đúng là một việc may mắn hiếm có. Anh chỉ tiếc rằng, mỗi lần cô cần đến một cánh tay nâng đỡ, xưa nay người giúp cô lại không phải anh.
“Chỉ An, anh xin lỗi”. Anh không biết tại sao mình lại nói như vậy.
“Ha!” Quả nhiên cô bật cười chế nhạo, “Đừng có nói với em bằng cái giọng đấy, Kỉ Đình, em thích sống như thế này, và cũng chẳng thấy có gì không ổn, thậm chí, em còn thấy thương hại cho anh”.
“Thế thì em cứ thương hại anh đi.”
Chỉ An ngắm nhìn những ngọn đèn ở phái trước, hồi lâu chẳng nói năng gì.
Xung quanh họ không có lấy một ngọn đèn, chỉ có ánh sáng từ đằng xa cùng ánh trăng mờ tỏ rọi xuống. hai người vẫn ngồi nguyên trên xe, nhìn tứ phía Kỉ Đình, mái tóc ngắn của Chỉ An bị gió lùa rối tung, một cô gai ngạo nghễ như thế mà lại có một mái tóc tơ mềm mại làm vậy.
Anh thấy hơi lơ mơ, suýt nữa không nghe thấy câu cô đột ngột thốt ra.
Cô bảo, “Chị ấy vẫn ổn chứ?”.
Anh nhớ đến người con gái điềm đạm, hiền lành ấy, đôi mắt trống huơ mà bình lặng, cô gái vẫn đưa tay cho anh đầy tin tưởng, bảo rằng, “Có anh bên cạnh thật là may, anh Kỉ Đình ạ”.
“Cô ấy rất ổn… Mắt cô ấy không nhìn thấy gì, nhưng mọi người chăm sóc cô ấy kỹ lắm, thêm nữa, cô ấy cũng là người kiên cường mà.”
Anh ngồi sau lưng Chỉ An, ngắm nhìn cô, không biết cô đang nghĩ gì. “Anh không nên đến đây thì hơn” vẻ ủ rũ này trước nay đâu có thuộc về Cố Chỉ An.
Kỉ Đình bật cười, tiếng cười lạnh lẽo tựa màn đêm, “Em không thể áp đặt cho anh được, Chỉ An ạ”.
Cô cúi đầu mò mẫm một lúc, chẳng mây chốc, những tia sáng từ bật lửa đã loé lên, anh ngửi thấy mùi thuốc lá, cô rít một hơi, rồi gắng sức phả ra, tấm lưng thẳng đơ lúc này biếng nhác tựa về phía sau. Kỉ Đình bị bất ngờ, lưng của cô áp thẳng vào ngực anh, dưới sức nặng của cơ thể cô, người anh hơi ngả về phía sau. Theo bản năng, anh ôm chặt người cô, khói thuốc xanh nhàn nhạt vấn vít ngay trước mắt, lần đầu tiên anh cảm thấy hơi thuốc lá không kinh khủng như mình nghĩ.
Cô không nghĩ gì, cũng không giằng ra, cứ tựa vào ngực anh như thế, đốt thuốc chẳng kiêng nể ai. Lúc điếu thuốc đã cháy quá nửa, Kỉ Đình đưa tay gỡ điếu thuốc khỏi miệng cô, cô ngoái đầu lại, nhìn anh cười cười.
Cô cứ ngỡ rằng, như mọi khi, anh sẽ dập tắt điếu thuốc chẳng hề do dự, sau đó tuôn ra một tràng giáo huấn. Thế nhưng anh chỉ nhìn điếu thuốc trong tay, rồi đưa nó lên miệng mình, điếu thuốc vẫn còn vương chút ẩm ướt nơi môi cô. Lòng anh thoắt xao động, học theo kiểu của cô, cũng hít mạnh một hơi, một luồng khói đột ngột xốc thẳng vào phổi, anh lập tức ho sặc sụa.
Chỉ An cười phá lên. Anh đưa tay bụm miệng, nghiêng đầu ho sù sụ, đến lúc đỡ hơn, gương mặt trắng trẻo của anh đã đỏ lựng, anh bật cười, lắc đầu, rồi lại ngậm chặt điếu thuốc. Cô quay người về phía anh, không nói không rằng đưa kẹp điếu thuốc, gỡ khỏi miệng anh, “Anh không hợp với cái này đâu”.
“Trả lại cho anh”, anh cau mày.
Cô huơ huơ điếu thuôc trước mặt anh, “Dựa vào cái gì chứ?”.
“Nó có vị của em.” Anh cứ như một đứa trẻ, ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của cô.
Chỉ An ngửa đầu cười, lòng bàn tay đang cầm điếu thuốc áp vào khuôn mặt anh, rồi cô lấy đôi môi mình thay thế cho điếu thuốc mà anh đang khát khao kia.
Đốm lửa đỏ nhỏ nhoi ấy khẽ rung rung giữa màn đêm, không biết đã im lìm rơi xuống đất tự khi nào, khẽ loé lên vài tia lửa, cuối cùng hoá ra tàn tro.
Thấp thoáng có tiếng Kỉ Đình thở hổn hển, gần như rên rỉ, “… Không, Chỉ An, thế này không ổn mình đổi chỗ đi...”.
Cô khẽ cười ,vẫn tiếp tục hành động của mình , không thèm để ý đến cái lý trí không thật lòng của anh. Cảm thấy cái xe già lụ khụ không thể chịu nổi động tác của hai người nữa, anh xuống xe, ôm theo cả cô, Chỉ An nằm lên chiếc áo ngoài mỏng manh của anh, cảm thấy làn hơi ẩm ướt rất riêng của sương đêm và cỏ xanh, đầu ngón tay anh lướt tới đâu, cô lại cong gập người cười tới đó, rồi cô gặp ánh mắt mê dại mà ướt sương của anh, “Ngứa!”.
Kỉ Đình luống cuống, căn môi nhìn ngắm thân hình tươi trẻ, rực rỡ bên dưới mình, điều anh khao khát bấy lâu giờ đã ở ngay trước mắt, anh ham muốn cô biết dường nào. Cô choàng hai tay ôm lấy anh, thì thầm bên tai anh, “Nói em nghe, vì mong đợi điều này nên anh mới đến đúng không?”. Anh gật đầu, vẻ hơi lúng túng, áp người vào cô, bảo, “Anh khó chịu quá”. Cô trề môi, lật người đè lên anh, dưới ánh trăng mỏng manh, hai người vấn vít tự dây leo cuốn vào nhau. Cô thoả sức bày trò nghịch ngợm trên thân thể trần trụi của anh, cho đến khi anh không thể chịu đựng nổi, phải ôm lấy eo cô mà rướn mạnh người lên, hai tay cô chống lên ngực anh, cổ lập tức hất mạnh về phái sau, gương mặt đẹp mê hoặc gợn vẻ lạnh lùng không rõ là đớn đau hay vui sướng, bất kể cô có bướng bỉnh đến đâu, giây phút này đây mới thấu hiểu, đàn ông và đàn bà, cứng rắn và mềm mại, khác nhau rõ rệt đến thế.
Cặp đùi thon dài của cô kẹp chặt lấy người của anh, một giọt mồ hôi lăn từ cằm cô xuống ngực, sau đó rớt trên người anh, như thể giọt mưa thấm trên lớp dung nhan, khuôn mặt ôn hoà, tuấn tú củ