Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 134474
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/474 lượt.
a anh xộc xệch hẳn đi giữa cơ dục vọng, anh run rẩy mãnh liệt giữa cơn khoái lạ. Cùng nỗi bất an mạnh mẽ tới nỗi có thể chon vùi bản thân, cỏ mềm ẩm ướt và lạnh lẽo dưới thân người bỗng nóng ran như thiêu đốt, chỉ thấy dất trời đều đang hỗn độn, giữa khoảnh khắc mông lung ấy, anh ôm chặt lấy cô, “Chỉ An, hãy đưa anh đi với!”.
Hồng nhan đến độ héo tàn
Ngày hôm sau đi làm, mũi Kỉ Đình đặc nghẹt, húng hắng ho lien hồi. Mạc Úc Hoa ở ngay bên cạnh vô tư hỏi một câu, “Bị cảm đấy à?”.
Anh gật đầu, “Chắc bị nhiễm lạnh”.
Cô tỏ vẻ hồ nghi, “mấy hôm nay nhiệt độ ngoài trời thấp nhất cũng chừng hai mươi độ cơ mà”.
Nói xong, cô phát hiện ra, anh chàng Kỉ Đình vốn chỉn chu, thanh bạch, giờ đây lại lúng túng quay lưng lại với cô, vờ xem xét nhật ký trực ban đêm qua, làn da phía sau cổ áo blouse trắng đỏ lựng một cách đáng ngờ.
Kỉ Đình không ngờ chỗ Chỉ An định dắt anh đến lại không cần phải bước ra khỏi cổng bệnh viện, họ vòng qua toà nhà khám bệnh, rồi đi thẳng đến khu điều trị ở phiá sau. Lúc bước vào thang máy, Chỉ an bấm lên tầng năm. Kỉ Đình đã quá thuộc đường đi lối lại ở đây, tầng năm là khu gan phổi nặng của bệnh việ, anh thấy hơi lạ lung, “Chỉ An, em đưa anh đến chỗ này làm gì?”. Chỉ An đứng nghiêng mặt alị với anh, hình như đang chăm chú nhìn vào đèn tín hiệu của thang máy, chẳng đáp lời chi.
Thang máy không dừng lại giữa đường mà chạy thẳng lên tầng năm, họ đi xuyên qua một dãy hành lang âm u, dọc đường chỉ nghe tiếng bước chân hai người. Cùng trong bệnh viện thôi, nhưng chốn này có them vài phần tịch mịch so với những nơi khác.
Kỉ Đình ở bệnh viện này cũng đã lâu, thế nên anh biết, tỷ lệ tử vong của bệnh nhân gan phổi thường khá cao, rất nhiều người nằm ở tầng nàylà bệnh nhân ugn thư giai đoạn cuôi, cơ hồ mỗi nagỳ đều có người chết, sau đó bệnh nhân mới lại thế chỗ, một nơi chẳng mấy sinh khí, đương nhiên mang vẻ âm u rõ rệt.
Anh cứthế theo bước Chỉ An đi về phía trước, mối nghi ngại cùng nỗi thắc thỏm cứ bám riết lấy anh, nhưng cô vẫn chăng nói gì, chỉ im lặng dẫn anh đi. Cuối cùng, lúc bọn họ dừng chân trước cửa phòng bệnh 528, anh cảm thấy bàn tay cô đang nắm tay anh lạnh toát khác thường.
“Chỉ An…” Không hiểu sao, sao anh đã cảm nhận được nỗi hốt hoảng của cô.
Cô cúi đầu nhìn xuống ngón chân mình, dường như đang tự tranh đấu lần cuối cùng, rồi cương quyết đẩy cửa bước vào.
Phòng bệnh trước mắt Kỉ Đình là kiểu phòng dành cho hai người mà Kỉ Đình vốn quen thuộc, có điều ở khoảng trống giữa hai giường lại kê them một tấm bình phong dày, đứng ở vị trí cuả họ hoàn toàn không thể nhìn thấy phía bên kia, giường bệnh còn lại thì bị thay thế bằng một chiếc sofa.
Nếu những thứ này còn chưa đủ khiến Kỉ Đình ngạc nhiên, thì người đang ngồi trên sofa lúc này thực sự khiến anh phải kinh ngạc một phen. Tạ Tư Niên không them để ý tới vẻ ngỡ ngàng tột dộ của Kỉ Đình, trông thấy Chỉ An bước vào, anh ta chỉ chậm rãi nhổm dậy, “Đến rồi à?”.
Chỉ An mím môi gật đầu không nói gì, rồi hướng về phía tấm bình phong, lớn giọng hơn chút bảo rằng, “Uông Minh, con bé đến rồi đây”.
Kỉ Đình đưa mắt liếc nhìn Chỉ An, chẳng nói một lời, chỉ nén lòng chờ đợi phản ứng bình tĩnh đợi chờ phản ứng của phía bên kia, một lúc lâu sau, phía bên kia bình phong vẫn chẳng có chút động tĩnh, đến lúc Tạ Tư Niên lộ rõ nét lo lắng trên mặt, một giọng noi mới cất lên, “Tư Niên, anh giúp tôi gọi y tá với!”. Giọng nói rất khẽ rất chậm, nhưng lời nào cũng rành rọt rõ ràng.
Tạ Tư Niên hiểu ý liền nhấn chiếc đèn ngay bên cạnh sofa, rất nhanh chóng một y tá mới ngoài ba mươi vội vã đi vào, không nói không rằng, bước thẳng ra phía sau bình phong. Bên trong vẫn không hề vang lên lời trao đổi nào, phải vài phút sau, họ mới nghe thấy tiếng giường bệnh kẽo kẹt khe khẽ.
Người y tá đó bước ra bảo với Tạ Tư Niên, “Vào được rồi đấy, thế nhưng với tình trạng bây giờ của bà ấy, tốt nhất là không nên ở lại quá lâu”.
Tạ Tư Niên gật đầu, nhìn sang Chỉ An. Kỉ Đình cảm thấy tay mình bị Chỉ An lặng lẽ siết chặt, rồi anh bị cô lôi tuột vào phía sau tấm bình phong , Tạ Tư Niên không đi theo họ.
Sự bày biện ở phía trong tương đối đơn giản, chỉ có một giường bệnh và một chiếc tủ thấp kê ở đầu giường, rèm cửa được vén lên, ánh mặt trời buổi xế chiều rọi vào người đang ngồi tựa đầu vào giường. Đó là một khuôn mặt quắt queo đến mức không thể tưởng tượng nổi, được phủ một lớpđiểm trang nhàn nhạt, từ xa trông lại , khí sắc vẫn chưa đến nỗi tàn tạ lắm, trên đầu còn đội chiếc mũ khá điệu đàng, nếu nhìn kỹ, không khó xác định ra rằng, ở dưới chiếc mũ ấy chẳng còn lại mấy tóc tai.
Chỉ An bước lên phái trước, tay cô vẫn chưa rời khỏi tay Kỉ Đình, thế nên anh cũng đành bước lên cùng cô. Người ngồi trên giường rõ rang đã rệu rã vô chừng, cơ hồ tư thế này đã là một công trình khó nhọc với bà ta, bà ta đang nhìn Chỉ An đang đứng trước giường, đến tiếng thở thôi cũng khẽ khàng đến mức không thể nghe thấy gì.
Bệnh tật và chết chóc đã chẳng còn là chuyện gì ghê gớ