Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341795
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1795 lượt.
có nguyên tắc, anh cũng đừng quá đáng”, An Tiểu Ly vẻ mặt lạnh nhạt, thực ra phía sau lưng đã toát mồ hôi lạnh.
Ánh mắt anh quá đáng sợ…
Gió tuyết đập vào cửa sổ, âm thanh “u u” vẳng tới, trong phòng không có máy sưởi, hai người lạnh lẽo im lặng. Trần Ngộ Bạch cuối cùng ý thức được cô ngốc lần này thật sự giận dữ, ánh mắt cô có một sự quyết đoán khiến anh lạnh lòng.
Phải, Trần Ngộ Bạch lần đầu trong đời có cảm giác kinh hoàng. Mà cuộc đời của Trần Ngộ Bạch không bao giờ còn gặp người thứ hai có ánh mắt khiến anh vừa thương xót vừa kinh hoàng như vậy nữa.
“Em muốn thế nào…”, anh thỏa hiệp, nặng nề ngồi xuống, có phần mệt mỏi hỏi An Tiểu Ly. Cô… muốn thế nào thì thế đó, được chưa?
“Trần Ngộ Bạch, em không cần anh nữa”, cô thầm siết bàn tay, vẫn nói ra, “Em muốn rời xa anh, tìm một người hợp với em hơn anh. Không cần đẹp trai như anh, giàu như anh, chỉ cần đối với em tốt hơn anh, khiến em hạnh phúc hơn anh”, cô gắng lấy hết can đảm nói hết.
Trái tim Trần Ngộ Bạch xưa nay tự nhận là đã đóng băng, lúc này bị lời cô nói làm tan chảy thành dòng nước lạnh lẽo nhất, lạnh đến độ tim anh không còn hơi ấm nào.
“Rất tốt, rất tuyệt”, anh vỗ tay. “An Tiểu Ly, em giỏi lắm. Vậy được, em đi tìm hạnh phúc của em đi, anh không ngăn cản”.
Như thể họ chưa từng yêu nhau.
Như thể, anh chưa từng quên cô gái nào tên Tần Tang.
Tần Tang từ lúc thức dậy rất chuyên tâm đợi bên điện thoại.
Có phải là anh đã biết gì không?
Thế lực của Lương Thị đối địch với mấy nhà bên thành Tây, kể cả bố cô trong đó, nếu bố biết được chuyện của cô và Lý Vi Nhiên, liệu có nổi trận lôi đình không?
Trong vòng tay Lý Vi Nhiên có thêm một người, ngỡ là mơ, anh mơ màng cười, xoay người uể oải đè lên.
Một giấc mơ quá chân thực, như thể Tang Tang của anh thực sự ở phía dưới, làn da hơi lạnh, áp vào cơ thể nóng hổi của anh, hơi lạnh tê dại từ chân luồn đến, anh bỗng thấy hưng phấn.
Người trong vòng tay anh rên lên một tiếng, một âm thanh quá thật, anh mới tỉnh ra, chống người lên, kinh ngạc nhìn người bên dưới, “Tang Tang?!”.
Tần Tang gấp chân lại, trượt từ từ lên người anh, “Vi Nhiên, nhanh lên…”.
Anh vẫn đang ngơ ngẩn thì cô đã ôm lấy mông anh, tự động rướn lên chào đón anh. Chăn ở dưới đất, drap giường nhăn nhúm, quấn bừa trên cơ thể hai người. Lý Vi Nhiên điên lên, ấn cô xuống giường, thả lòng chân tay hành hạ cô.
Đêm 30 đổ một trận tuyết nhỏ, nhà cô Trần đêm 30 ăn lẩu.
Đây là lúc An Tiểu Ly thích nhất, cả tối sẽ nghe cô bô lô ba la đấu khẩu với cô Trần, An Bất Tri thỉnh thoảng xen vào mấy câu, lúc nào trước khi “cái gọi là” đã bị cô Trần nạt cho im thin thít.
Trần Ngộ Bạch từ trưa hôm qua đã không nói gì nhiều, sắc mặt còn lạnh hơn thời tiết bên ngoài. An Bất Tri không để tâm đến tiểu tiết đó, cô Trần tuy cảm thấy khá kỳ lạ nhưng do kế thừa truyền thống không nhiều chuyện của nhà họ Trần, cô cũng không hỏi nhiều.
“Nào, phát tiền mừng tuổi!”, lúc đang ăn vui vẻ nhất, cô Trần tươi roi rói móc hai phong bao lì xì ra, đưa con gái và cháu mỗi người một bao.
An Tiểu Ly liếc nhìn phong bao của mình và trong tay Trần Ngộ Bạch, hỏi vẻ không vui: “Tại sao phong bao của anh ta dày hơn?”.
Trần Ngộ Bạch mặc kệ cô, vẻ mặt không cảm xúc đặt phong bao lên bàn, nói: “Cám ơn cô, chú, năm mới vui vẻ”.
Cô Trần cốc đầu Tiểu Ly, “Cũng là do mẹ dạy cả, sao con lại kém đến thế? Cứ như một cô bé ngốc nghếch, qua năm mới là hai mươi ba rồi đấy, nhìn bộ dạng thế này làm sao gả đi đâu được!”.
“Con còn nhỏ!”, An Tiểu Ly bất mãn làu bàu, vẫn để ý đến phong bao của Trần Ngộ Bạch dày hơn.
“Hai mươi ba mà còn nhỏ? Mẹ nói con biết, dì Trương kia đã sắp xếp con xem mắt cháu dì ấy, là quản lý cao cấp một công ty địa ốc, qua Tết rồi sắp xếp cho hai đứa, con cẩn thận giùm mẹ! Nếu người ta chê bai con, xem mẹ xử con thế nào nhé!”, cô Trần nói với con gái, ánh mắt như vô ý liếc sang đứa cháu.
Trần Ngộ Bạch ung dung ăn cơm, như không để ý đến cuộc đối thoại của họ.
An Tiểu Ly giả giọng cự nự: “Con không muốn xem mắt…”
Cô Trần nhấn mạnh: “Con yên tâm, người ta chưa chắc sẽ chê bai con đâu mà lo”.
An Bất Tri cảm thấy chuyện tiếu lâm của vợ thật buồn cười, đưa tay vỗ vai con gái tỏ ý tán đồng. Thậm chí cả khóe môi Trần Ngộ Bạch cũng nhếch lên.
Rõ ràng là không khí ấm áp, nhưng không biết dây đàn nào trong lòng bị chạm vào, nước mắt rơi xuống. An Tiểu Ly giống như lúc này mới chậm chạp nhận ra mình đã thất tình, phải đau lòng rồi.
An Bất Tri và cô Trần đều không hiểu, còn tưởng con gái đang nhõng nhẽo. Trần Ngộ Bạch im lặng hồi lâu, đưa phong bao của mình sang đổi với cô, “Đừng khóc nữa”. Anh nói gọn, thật giống một người anh họ khách sáo.
An Tiểu Ly túm chặt phong bao lì xì, đầu móng tay bấm mạnh lên đó, trong lòng càng buồn hơn.
“Ngộ Bạch, qua năm con cũng hai mươi chín rồi nhỉ? Trần Thế Cương nhà con đã chỉ hôn chưa?”, cô Trần lại chĩa mũi dùi sang cháu.
Trần Ngộ Bạch cười cười với ý định không mấy tốt đẹp của cô Trần, “Chuyện c