Tam Sinh Tam Thế - Thập Lý Đào Hoa
Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341801
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1801 lượt.
ữ nghĩa, An Tiểu Ly như thể rất bình tĩnh, Trần Ngộ Bạch lại im lặng rất lâu. Mãi sau cuối cùng anh vẫn nhắn tin, sáu chữ ngắn gọn – “chuyện chúng ta sắp kết hôn”.
An Tiểu Ly không hề có cảm giác vui mừng, ngược lại cô càng thấy mệt mỏi. “Không, đừng để họ biết chuyện chúng ta. Em buồn ngủ rồi, ngày mai tính sau. Chúc ngủ ngon”. Cô lập tức tắt máy.
Tần Tang nghe tiếng nhạc tắt máy, hỏi trong bóng đêm: “Nghĩ xong chưa?”.
“Đang nghĩ”.
“Từ từ nghĩ”.
“Ừ”.
Con đường tuyết bị dồn ép lại thành vụn băng nên rất trơn, Lý Vi Nhiên phóng xe như bay.
Về đến thành phố C là đã nửa đêm. Đèn đóm của vạn nhà đã tắt hết, chỉ có anh vẫn đang trên đường mưa gió ào ào, vì người con gái mà đến giờ anh mới biết đại khái lai lịch, quay về giải thích với anh Cả.
Giải thích gì đây? Anh Hai nói trong điện thoại, anh Cả đã liên hệ chuyện này với sự thay đổi gần đây của bên thành Tây, và cả chuyện bố anh sắp lên chức lại với nhau. Nhưng anh có thể nói gì?
…Tang Tang… không phải dạng người đó?
Nhưng hiện giờ anh cũng không biết Tang Tang của anh là người thế nào.
Cô Ba nhà họ Tần ở thành Tây, ha ha, bạn gái bí ẩn trong truyền thuyết của con trai một nhà Trình. Lý Vi Nhiên châm điếu thuốc, hít một hơi thật sâu, lại dập tắt, vẻ mặt không cảm xúc búng ra ngoài cửa sổ.
Tần Tang, Tần Tang, Tần Tang…
Trong phòng khách nhà họ Lương, Tần Tống và Kỷ Nam đều uống say, một người nằm bò ra trên sofa, người kia gục lên vai Dung Nham ngủ ngon lành. Lý Vi Nhiên bụi bặm từ ngoài đi vào, Dung Nham vội ra dấu đừng nói gì, chầm chậm đặt Tiểu Tứ đã bắt đầu chảy nước dãi xuống sofa, đặt gối ôm và đắp chăn cho cô xong mới nhẹ nhàng đứng lên, ra hiệu cho Lý Vi Nhiên theo anh.
Hai người đi lên thư phòng ở trên lầu, Lương Phi Phàm đang đợi ở đó, thấy hai người vào thì ra hiệu họ ngồi xuống.
Lý Vi Nhiên hỏi, vẻ mặt u ám: “Tin tức có chính xác chưa?”.
Lương Phi Phàm không nói, Dung Nham gật đầu, “Đã xác định, Tần Tang là con gái thứ ba của Tần Uy, nhưng không phải do bà Tần sinh ra mà là con gái riêng của Tần Uy. Mẹ Tần Tang…”
“Em biết rồi”, Lý Vi Nhiên không nghe nổi nữa, cắt lời Dung Nham, “Tiểu Lục biết rồi?”.
Lương Phi Phàm gật đầu, Tần Tống tối nay cũng không chịu nổi cú sốc đó, uống đến say khướt, phá nát buổi tiệc. Dung Nham cả buổi tối rất buồn bực, đầu tiên là anh Cả quá mềm lòng trước mặt mọi người trong buổi tiệc, sau là Tiểu Lục mượn rượu xả stress, buổi tiệc anh cất công tổ chức đã hạ màn một cách thảm hại như vậy.
“Các anh đừng nghĩ nhiều, em đảm bảo Tần Tang không phải cố ý tiếp cận em và Tiểu Lục. Cô ấy… là một cô gái tốt”, Lý Vi Nhiên tự cảm giác lời nói của mình quá thảm hại.
“Mùng Ba nhà Tần Uy có tiệc, Tần Dương mời chúng ta xem như đáp lễ, chú Ba không có, anh không rảnh, bốn đứa đi với nhau”, Lương Phi Phàm nhanh gọn, đưa thiệp mời cho Lý Vi Nhiên, mọi thứ đều do anh tự giải quyết.
Sắc mặt Lý Vi Nhiên xám ngoét, Dung Nham lặng lẽ vỗ vai anh.
“Ba chúng ta đi”, Lý Vi Nhiên vẫn bảo vệ Tần Tống, “Không liên quan gì đến Tiểu Lục, đừng kéo nó vào nữa”.
“Vi Nhiên, nếu chuyện chú và Tần Tang không xử lý tốt, người bị kéo vào không chỉ có Tiểu Lục”. Lương Phi Phàm nói với anh, “Bố của chú sắp lên chức, đây không phải chuyện gì tốt với mấy nhà phía Tây. Chuyện chú và Tần Tang nếu có gì bất ổn, đối với mấy nhà bên đó thì chính là một cơ hội tốt để phá vỡ cục diện xác lập bấy lâu ở thành phố C, đặc biệt là nhà họ Trình”.
Dung Nham gật đầu, nghiêm túc hiếm thấy, “Huống hồ ông già nhà chú sẽ không thích cô gái có hoàn cảnh gia đình như Tần Tang đâu”.
Lý Vi Nhiên tỏ ra không cảm xúc, “Cô ấy là người của em, chuyện gì xảy ra em cũng sẽ chịu trách nhiệm, các anh không cần nhúng tay, em biết cách”.
Đêm là phương thuốc an thần dịu dàng nhất trên thế giới.
Ba giờ sáng, An Tiểu Ly thở dài thườn thượt, Tần Tang cũng thở dài một tiếng.
“Tớ muốn chia tay với anh ấy”.
“Tớ muốn khai thật với anh ấy”.
“Gì cơ?”, cả hai cùng hỏi đối phương.
Tần Tang trở mình, ngồi thẳng dậy trong chăn, “Tiểu Ly, cậu nói nghiêm túc hả?”.
“Ừ… tớ thích anh ấy, nhưng anh ấy không hợp với tớ. Tớ và anh ấy không bình đẳng, có lẽ anh ấy cũng thích tớ, nhưng rất có khả năng cả đời cũng không làm được một việc là yêu tớ. Ngay cả chuyện quan trọng cô Trần là cô của anh ấy mà cũng giấu tớ, thực ra anh ấy chắc cảm thấy không xác định, Tang Tang, tớ chỉ có thể sống mấy chục năm, hà tất phải chịu ấm ức chứ? Tớ phải tìm một người đối xử tốt với tớ”.
Tần Tang im lặng nghe, thò tay ra khỏi chăn ôm vai cô, “Hóa ra cậu đã hiểu được như vậy”.
“Tang Tang, tớ muốn chia tay. Như ban đầu cậu nói, thà rằng Sở Hạo Nhiên nhớ tớ cả đời, tớ cũng muốn Tiểu Bạch nhớ tớ cả đời”.
Tần Tang nghe mà buồn cười, Sở Hạo Nhiên làm sao cùng đẳng cấp với Trần Ngộ Bạch, muốn chia tay với anh ta thì đơn giản, Trần Ngộ Bạch thì… thật sự là hơi khó.
“Tang Tang”, An Tiểu Ly gọi khẽ tên bạn, “Trần Ngộ Bạch khó đối phó, cậu phải giúp tớ”.
“Nếu cậu thật sự không thích anh ta nữa, chia tay không khó. Trong tình yêu, điều khó kh