Phúc Hắc Tổng Tài, Đừng Ăn Tôi
Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341788
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1788 lượt.
rong nhà, từ việc học đến chuyện cưới xin, không cần người lớn lên tiếng là cô có thể biết nên làm gì để bố mẹ vui lòng. Thi tốt nghiệp xong, bố nói con gái cần học cái gì đó thực tế thì tốt hơn, Tần Tang lặng lẽ thu lại mọi thông tin giới thiệu về các học viện nghệ thuật ở nước ngoài mà cô đang chọn, đăng ký vào đại học C không xa nhà lắm, yên ôn học hết bốn năm. Năm thứ hai, một bữa tiệc chọn đối tượng cho hai chị em tổ chức ở nhà họ Tần, Tần Liễu lớn hơn một tuổi chỉ xem là trò đùa, còn không lâu sau đó Tần Tang đã mỉn cười nắm tay Trình Hạo đến nhà ăn cơm.
Hình như từ năm tám tuổi Tần Tang đến đây, bố chưa từng cau mày phiền lòng vì cô, tuy bố thực sự là người nghiêm khắc, soi mói.
Nhưng thuận buồm xuôi gió như Tần Tang vẫn không chọn được lương nhân. Tần Liễu thầm tính toán, hình như Dung Nham còn mang tiếng đào hoa hơn Trình Hạo… Nhưng ai bảo cô thích nụ cười xấu xa của anh làm chi?
Trình Hạo hơn mười một giờ đã tới, rất thuần thục tìm thấy phòng Tần Tang, cô đang dặm lại son phấn chuẩn bị xuống dưới.
“Wow wow!”, Trình Hạo đi nửa vòng quanh cô vẻ khoa trương, “Tang Tang, anh hối hận rồi! Một cô vợ đẹp thế này mà nhường cho người khác, không can tâm!”.
Tần Tang lườm anh ta qua gương, rồi nói, “Mấy hôm nay em tìm lúc nói chuyện với bố về Lý Vi Nhiên. Bên nhà anh có gì cần chú ý không?”.
Trình Hạo sờ cằm suy nghĩ, lắc đầu, Tần Tang cười tươi, “Đi thôi, xuống dưới. Màn diễn cuối cùng, chúng ta chia tay vui vẻ!”.
Trình Hạo cười rất thờ ơ, “Ừ, đi thôi”.
Khách dần dần đến khá đông đủ, Tần Uy và Vương Di đi khắp nơi chào hỏi.
“Còn thiếu ai không? Mới sáng sớm đã tới, cũng chưa ăn sáng, tôi đói chết mất”, Tiêu Miễn bao giờ cũng tỏ ra uể oải, “Tần Dương, ông già nhà cậu đúng là xấu bụng thật!”.
Tần Tang ngồi ngoài cùng, dặn người làm mang đến một đĩa hoành thánh nho nhỏ cho Tiêu Miễn, Trình Hạo lại cau mày đẩy đĩa thức ăn vặt ra trước mặt anh ta, “Chỉ có cậu phiền phức”.
Tần Dương cười, “Chú em của tôi xót vợ rồi!”.
Trong tiếng cười ồn ào, Trình Hạo thuận thế ôm Tần Tang đang mỉm cười vào lòng.
Tần Liễu bỗng nhiên huých nhẹ Tần Tang, trong giọng nói cố hạ thấp là vẻ hưng phấn, “Tần Tang, nhìn kìa, anh ấy tới rồi!”.
Tần Tang vẫn đang cười, ngước lên thì nhìn thấy Dung Nham đang bắt tay trò chuyện với Tần Dương, bên cạnh có Trần Ngộ Bạch và cả… Lý Vi Nhiên, anh đang lặng lẽ nhìn cô, cảnh lúc nãy hẳn nhiên đã bị anh nhìn thấy.
Trong tích tắc đó, kéo vù vù tới là những lớp vải đen tầng tầng lớp lớp của số phận, ập lên che cả mắt mũi cô khiến cô nghẹt thở, tim như ngừng đập. Nếu thời gian có thể dừng lại trước đó, thậm chí cô có thể chấp nhận chết đi. Nhưng kim đồng hồ tích tắc, đám đông vẫn cười nói vui vẻ, mọi thứ không vì nỗi bi thương trong lòng cô mà ngừng lại.
“Tang Tang?”, Trình Hạo cúi xuống thân mật thì thầm bên tai cô, “Sao vậy?”.
Tần Tang không nói nổi một chữ.
Tần Dương dẫn bọn Dung Nham tới, lần lượt giới thiệu: “Em thứ hai Tần Liễu, em thứ ba Tần Tang, em trai nhỏ nhất Tần Hòe. Vị này là tổng giám đốc Trình Hạo vừa nhậm chức của “công ty kiến trúc Thành Thực”, vị hôn phu của Tần Tang”.
Trình Hạo mỉm cười với Lý Vi Nhiên, cánh tay ôm Tần Tang siết chặt, ép cơ thể cứng nhắc của cô dựa vào anh ta.
Ánh mắt Lý Vi Nhiên rất tự nhiên lướt qua mặt Tần Tang, giống như không nhìn thấy Tang Tang của anh đang cười nói vui vẻ dựa vào lòng một người đàn ông khác.
Như thể họ chưa từng yêu nhau.
Như thể, anh chưa từng quen cô gái nào tên Tần Tang.
An Tiểu Ly đứng trước cổng tiểu khu, đang định vẫy taxi đến nhà Trần Ngộ Bạch lấy đồ đạc, theo lời Cầm thú báo thì mấy người họ hôm nay phải đi ăn tiệc, có thể tránh được anh.
Chắc vì Tết nên xe cộ trên đường rất ít, đợi mãi cũng không thấy chiếc nào. An Tiểu Ly chán nản chuyển tin nhắn chúc Tết, bỗng trước mặt chầm chậm dừng lại một chiếc xe Ferrari màu bạc.
Sở Hạo Nhiên ngồi trong xe cười với cô, cầm điện thoại lên gọi vào số cô, An Tiểu Ly nhìn anh ra rồi nhìn điện thoại, lạ lùng nghe máy.
“Làm gì thế?”.
“Hôm nay anh phải dự một buổi tiệc, em đi với anh được không?”.
“Không được”.
“Là tiệc nhà Tang Tang đó!”.
“Không đi”.
“Lý Vi Nhiên cũng đang trên đường tới đó”.
“Cái gì?!”, An Tiểu Ly nhảy nhổm lên, lao đến mở cửa xe ngồi vào, cuống quýt hỏi, “Lý Vi Nhiên đi dự tiệc nhà Tang Tang?”.
“Ừ” Sở Hạo Nhiên gật đầu.
An Tiểu Ly cuống lên, “Tại sao anh không báo Tang Tang?”, cô vội móc điện thoại gọi cho Tần Tang, nhưng mãi không ai nghe máy.
Sở Hạo Nhiên nhún vai vẻ vô tội, “Anh Cả của Tang Tang và vị hôn phu của cô ấy bắt tay, xin hỏi anh phải dùng lý do gì để vạch mặt họ?”.
“Vị hôn phu?”, Tiểu Ly sửng sốt, sao cô chưa từng biết Tần Tang có vị hôn phu!
“Trình Hạo đó, chính là người trước kia hay đi chơi với anh và Tiêu Miễn. Họ còn chưa chính thức đính hôn, nhưng hai bên gia đình đều ngầm chấp nhận, chỉ đợi Trình Hạo ổn đi là tổ chức ngay”. Tay Sở Hạo Nhiên bị cô túm lấy, tâm trạng vui vẻ, ánh mắt nhìn cô đắm đuối.
An Tiểu Ly ngớ người, Trình Hạo cô từng gặp… Như