Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341797
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1797 lượt.
ủa con xưa nay con làm chủ”.
“Ồ?”, cô Trần hào hứng, “Tức là có bạn gái rồi hả? Con gái nhà ai? Tính tình thế nào? Bao giờ kết hôn?”.
“Vốn là định sang năm kết hôn, nhưng…”, Trần Ngộ Bạch khựng lại, ánh mắt liếc qua An Tiểu Ly đang cúi đầu chùi nước mũi, “Cô ấy đang giận hờn, lần sau sẽ giới thiệu cho cô biết. Có hơi ngốc, tính tình… gần đây con mới phát hiện ra cô ấy có chút vô lý”.
An Tiểu Ly nghe tới đây, ném khăn giấy chùi mũi lên bàn, trừng mắt giận dữ: “Là ai vô lý hả?!”.
An Bất Tri cau mày, “Tiểu Ly! Có lịch sự không vậy?”.
Trần Ngộ Bạch lặng lẽ mỉn cười, An Tiểu Ly trừng mắt nhìn anh, rồi quay phắt đi, chạm ngay vào đôi mắt có vẻ suy tư của cô Trần, ngượng ngùng đến nỗi mặt đỏ bừng.
Ăn tối xong, trường tổ chức đến sân thể thao ngắm pháo hoa. Cả nhà cô Trần đến đó thì đã rất đông, các thầy cô chào hỏi nhau, bọn trẻ luồn lách chạy nhảy, la hét vui đùa. Có một cậu bé mập mạp đụng vào An Tiểu Ly đang lơ đãng, làm mặt kề cười hi hi rồi chạy mất.
Trần Ngộ Bạch đi sau, lúc này đi nhanh đến, cúi xuống ôm lấy cô nhấc bổng lên.
An Tiểu Ly đẩy ra, phủi tuyến trên người, lạnh lùng không thèm nhìn anh, “Cám ơn”.
“Đừng khách sáo”, nếu so về lạnh lùng thì ai có thể qua mặt Núi Băng.
Hai người đều đứng im ở đó, lát sau pháo hoa bắt đầu bắn lên thật sôi động. Đó là tiết mục mừng năm mới mà An Tiểu Ly mong chờ nhất, lúc này sánh vai anh ngắm pháo hoa, nhất thời cảm thấy hối hận, nếu anh vẫn là Tiểu Bạch của cô thì hay biết mấy, cảnh đẹp ngắm cùng người trong mộng.
“Hôm qua anh hơi nóng nảy, xin lỗi”, Trần Ngộ Bạch bỗng nói nhanh.
“Hả?”.
“Không có gì”.
Anh mặc áo khoác lông cừu màu đen, gương mặt nhìn nghiêng với những đường nét rõ ràng hơi ngửa lên như đang ngắm pháo hoa, nhưng ánh mắt lại xa vời lạnh lẽo.
Trong tiếng hoan hô của mọi người, đài phát thanh trường đang phát những ca khúc mừng năm mới, trong không khí tràn ngập niềm vui và lời chúc.
“Mỗi năm em đều ăn tết thế này à?”, tối nay hình như anh rất muốn nói chuyện.
“Không thì sao? Anh ăn tết thế nào?”, An Tiểu Ly trả lời vẻ không tình nguyện.
“Làm việc”
“Tết nhất mà cũng làm việc?”.
“Đối với anh thì đều là thời gian, chẳng có gì khác”.
“Máu lạnh”.
“Ừ”, anh đặc biệt bình tĩnh, vẻ mặt thậm chí có thể hình dung bằng từ “hòa nhã”, “Trước kia anh cứ ngỡ, anh không cần hơi ấm”.
“Lúc nhỏ, nhà anh mừng năm mới cũng đốt pháo, đẹp hơn thế này. Nhưng anh chưa từng ngắm. Trần Thế Nhàn lúc còn ở nhà thì anh và cô cùng ăn tết, lúc đó cô không biết nấu ăn, nên pha mì gói cho anh, bữa cơm đêm giao thừa năm nào cũng thế, anh và cô đều không thích trong những ngày cả gia đình đoàn tụ mà phải đối diện với quá nhiều người không quen biết”. Lúc Trần Ngộ Bạch nói chậm rãi, thở ra hơi lạnh, toát lên vẻ cô đơn khác lạ trong không khí náo nhiệt xung quanh. Mày mắt anh vẫn lạnh lùng, nhưng Tiểu Ly lại cảm thấy anh lúc này hình như đang mở ra cái vỏ vẫn bảo vệ bấy lâu, để lộ nội tâm mềm yếu nhất.
Thực ra vỏ sò sở dĩ có vẻ ngoài cứng nhắc, chính là vì bên trong thực sự quá yếu mềm, sợ bị tổn thương.
“Lần đầu anh gặp em, cảm thấy Trần Thế Nhàn thật ngốc nghếch, em có phải thiên thần như cô hình dung đâu? Quê mùa, nhát gan, anh còn chưa hù dọa gì mà đã khóc nước mắt nước mũi đầm đìa, thật phiền phức”.
Anh nói đến đây, bỗng quay sang cười tủm tỉm, trong ánh đèn đường u ám, anh đẹp trai đến nghẹt thở.
Tiểu Ly đã không còn nhớ bộ dạng mình lúc gặp anh như thế nào, buổi chiều xa vời đó, cô Trần vừa kết hôn đưa cô và chồng về nhà mình, An Bất Tri chặn bên ngoài, cô Trần đưa An Tiểu Ly vào, đến phòng Trần Ngộ Bạch, còn bà lao xuống dưới lầu cãi nhau một trận tưng bừng với bố mẹ. Sau đó cô Trần tâm nguội ý lạnh, từ đó không còn nhắc tới bất kỳ ai hoặc chuyện gì liên quan đến nhà họ Trần trước mặt cô và bố nữa.
“An Tiểu Ly, nếu lúc đó anh có thể dự đoán tương lai, anh sẽ không ức hiếp em. Nếu anh dự đoán được hôm nay, anh sẽ không … làm quá nhiều chuyện khiến em ghét như vậy”.
Giọng anh càng lúc càng thấp, nước mắt An Tiểu Ly trào ra, anh đưa tay sang chậm rãi lau cho cô, dịu dàng nâng mặt cô lên, “Thật xin lỗi, khiến em buồn như vậy. Xin lỗi”.
Pháo hoa đang rực rỡ nhất, nửa bầu trời nhuộm sáng rực rỡ, trên sân tiếng hoan hô không ngớt, trong tiếng ồn ào vui vẻ đó, mỗi người đều ngẩng lên nhìn trời, chỉ có An Tiểu Ly bịt miệng khóc nức nở, chỉ có Trần Ngộ Bạch cúi đầu lặng lẽ xuyên qua dòng người, rời xa cô.
Đêm giao thừa ở C cũng đốt pháo hoa rực rỡ, còn ở nhà Lý Vi Nhiên, mọi huyên náo bên ngoài đều cách biệt khỏi căn phòng ngủ nho nhỏ bên trong.
“Tang Tang, em đang sợ hãi điều gì?”, Lý Vi Nhiên ôm cả cô và chăn vào lòng, nhẹ nhàng hỏi.
Tang Tang, cơ hội cuối cùng, xin em, đừng lừa dối anh nữa.
Tần Tang im lặng hồi lâu, “Thật sự không có gì”. Cô vẫn nói thế.
Trên đường về thành phố C, cô gọi điện cho Trình Hạo, nói mình không thể gắng gượng được nữa. Trình Hạo nói: Tang Tang, dù là qua mùng Ba cũng được, lần cuối cùng làm bạn gái của anh, chúng ta chia tay vui vẻ.
Được thôi, mùng Ba.