Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341806
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1806 lượt.
Vi Nhiên, hãy đợi em nhé. Tần Tang thầm thở dài.
Lý Vi Nhiên đợi mười phút mà dài như thể một năm, cô vẫn không nói gì nữa. Vuốt tóc cô, ánh mắt anh dần dần lạnh hẳn.
Được thôi, mùng Ba, Tang Tang, anh sẽ không đợi nữa.
Mùng một Tết.
An Tiểu Ly gục đầu ủ rũ nói chuyện với bố, đợi mãi sau cô Trần mới ra, ngồi xuống gọi đến ăn cơm, “Ăn củ cải, một năm mới đầy của cải!”.
Bà gắp cho chồng và con gái mỗi người một củ cải to.
An Tiểu Ly nhịn hồi lâu, giả vờ như sực nhớ ra, hỏi: “Trần Ngộ Bạch đâu ạ?”.
Cô Trần lại gắp miếng củ cải cho cô, “Đi rồi”.
“Đi rồi?!”, đũa trong tay An Tiểu Ly rơi “cách” xuống bàn, “Đi đâu chứ?”.
“Nói là đi dỗ dành bạn gái”, cô Trần cười khà khà, “Sáng sớm đã đi”.
An Tiểu Ly nghẹn cơm, lên không được xuống không xong, nước mắt đã trào ra.
Cơm Tết ăn không nổi nữa, cô gắp vài đũa cho có rồi trốn về phòng gọi điện cho Tần Tang.
Đẩy cửa vào, trong không khí vẫn còn mùi bạc hà thoang thoảng của anh, An Tiểu Ly buồn bực mở cửa thông gió, đẩy hết chăn gối xuống đất, ngồi trên giường trống trơn gọi điện cho Tần Tang.
Lý Vi Nhiên đã về chỗ bố mẹ ăn Tết, Tần Tang cũng về chung cư của mình. An Tiểu Ly gọi đến thì cô nàng đang ngâm mình trong bồn tắm, dung nước nóng và tinh dầu để xoa dịu cơn đau nhức ở eo và chân khi “vận động kịch liệt” mấy hôm nay.
“Hối hận rồi à?”, cô nàng uể oải hỏi.
An Tiểu Ly cảm th á n, hiểu lòng mình chỉ có Tang Tang.
“Vậy, trở về?”.
“Không”, Tiểu Ly nhìn bức tường ố vàng, “Thành vương bại khấu, bây giờ tớ mà về thì đừng mơ tới chuyện vùng lên nữa”.
“An Tiểu Ly, cậu thật là… nói mà không diễn tả được ý”. Tần Tang than thở vì trình độ lạm dụng thành ngữ của cô, “Vậy cậu muốn sao? Buông không được, mà yêu cũng không xong! Haizzz! Bây giờ có phải cậu rất thương xót Tiểu Bạch nhà cậu không? Nghĩ đến anh ta cô đơn một mình, mùng Một Tết một mình bôn ba trên đường…”
“Tần Tiểu Tang! Cậu có phải người không?”.
“Ưm… phải?”.
“Không phải!”.
“Ờ… vậy tớ cúp máy”.
“Đừng mà!”, Tiểu Ly cuống lên, “Cậu chưa nói cậu thế nào mà, bỗng dưng hành động như thể đi bắt quả tang anh ấy ăn vụng vậy?”.
“Đương nhiên không phải, tớ không cần cho anh ấy ăn quá no”.
An Tiểu Ly lườm một cái, không nghĩ cũng biết cô nàng kia đã phát huy hết đám tri thức lý luận của mình vào người Lý Vi Nhiên rồi, có gì mà đắc ý, Tiểu Bạch nhà cô…
Những đêm vắng khiến người ta mặt đỏ tim đập đó, những tiếng gầm nho nhỏ khiến cô nổi da gà, trong tích tắc ập đến, An Tiểu Ly lại thấy buồn bã, “Tang Tang, cậu nói xem anh ấy dễ dàng chấp nhận chia tay như vậy, liệu có phải là không còn thích tớ nữa?”.
“Cậu hy vọng anh ta bám riết cậu không buông? Làm ầm lên để cả bố mẹ cậu biết?”.
“Đương nhiên là không!”.
“Vậy bây giờ chẳng phải là rất tốt hay sao?”.
“Nhưng … sao tớ cảm thấy… buồn quá”, Tiểu Ly ai oán.
Phụ nữ bẩm sinh đều có khuyết điểm lặp đi lặp lại khi gặp chuyện, đặc biệt là đối với đàn ông, lý trí mách bản bạn đừng lằng nhằng, sâu thẳm con tim lại hy vọng người ấy tốt nhất là vẫn đeo bám mình, nói rằng vẫn yêu mình.
“Cô Trần sắp xếp cho tớ đi xem mắt, cậu bảo tớ có nên đi không?”.
“Không đi. Vừa chia tay Trần Ngộ Bạch đã đi xem mắt, làm tổn thương sĩ diện anh ta, cũng không tôn trọng đối tượng xem mắt của cậu”.
“Ừ, đúng! Nhưng cô Trần sẽ đánh chết tớ!”.
“Ngày mai về C đi, tớ cần cậu ủng hộ tớ!”.
“Hả? Tang Tang, cậu muốn nói với Lý Vi Nhiên chuyện cậu là tiểu thư nhà họ Tần à?”.
“Ừ. Nhưng trước đó, tớ phải khai thật với bố về chuyện Lý Vi Nhiên đã”, Tần Tang nói dửng dưng, nhưng lại rất kiên định.
Sau buổi tiệc mùng Ba sẽ nói với bố, Tần Tang thầm hạ quyết tâm, làm con gái ngoan hiền bao năm rồi, cuối cùng cô phải buông thả một lần.
Mùng Ba, nhà họ Tần.
Tần Liễu bốn giờ đã dậy, đi qua lại giữa phòng mình và Tần Tang, thay không dưới mười bộ đồ.
“Tần Liễu, chị mặc bộ nào cũng đẹp, thật mà”, Tần Tang thoa phấn hồng, nhìn qua gương trang điểm thấy Tiểu Liễu chỉ mặc đồ lót đang chọn quần áo. “Thực ra đối với đàn ông, quan trọng là không phải chị mặc quần áo gì, mà là chị khi không mặc đồ sẽ như thế nào”.
“Tần Tang, em hư hỏng quá!”, Tiểu Liễu e thẹn trách móc, cuống quýt so sánh ba bộ một đen một trắng một hồng trên tay, “Em thấy là màu đen chín chắn khác lạ thì tốt hơn, hay là màu trắng ngây thơ tao nhã đẹp hơn? Hoặc màu hồng, hoạt bát thanh lịch, tràn trề tuổi xuân?”.
“Là kiểu đàn ông thế nào?”, Tần Tang bước đến chọn đồ cho chị, cười hỏi.
Tần Liễu cắn môi cười, “Một.. người đàn ông hư”.
“Đàn ông không hư phụ nữ không yêu, nhưng nếu hư quá thì chị sẽ tổn thương. Nên mức độ ở giữa đó, chị phải nắm cho chắc”. Tần Tang chọn một bộ váy ngắn màu hồng xanh, tôn da, trông cao ráo thon thả.
Tần Liễu mặc xong soi gương, quả nhiên cảm thấy rất đẹp, vui vẻ thử đồ trang sức rồi hỏi Tần Tang: “Trình Hạo nhà em thì không hư chắc? Anh ta gần đây lại lên báo đó thôi? Với ngôi sao ngọc nữa gì đó, người ta mới mười sáu tuổi, mà anh ta cũng tán tỉnh được”.
Tần Tang từ nhỏ đã hiểu chuyện hơn mọi đứa trẻ khác t