Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341799
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1799 lượt.
ăm năm tám tuổi hòa vào nhau, mẹ cô mặt lạnh lùng và Vi Nhiên mỉm cười cùng lúc xuất hiện…
Lý Vi Nhiên từ xa đã trông thấy một mình Tần Tang ngồi thất thần lạc phách trên xích đu, cánh tay thon mảnh túm lấy sợi dây thừng, bờ vai trần trắng nõn nổi bật trong không khí lạnh buốt, trái tim anh siết chặt lại đau nhói.
An Tiểu Ly cầm gấu váy chạy qua anh, lạnh đến nỗi rụt vai run lẩy bẩy, chạy lúp xúp vào trong nhà.
Lý Vi Nhiên đến gần Tần Tang, cởi áo khoác xuống đắp lên vai cô. Cô vẫn cúi đầu, không nói gì. Vuốt tóc cô, cuối cùng anh nói với cô câu đầu tiên trong đêm nay: “Chúng ta chia tay đi”.
An Tiểu Ly xoa xoa hai vai đã nổi da gà, đi vào trong suýt nữa đâm vào người ta, cô vội dừng ngay lại, người đó lại tiến lên một bước, áp sát cô. Mùi bạc hà thoang thoảng phả lên mặt cô, không cần ngước lên nhìn thì Tiểu Ly cũng biết người đó là ai.
“Bộ đồ đẹp quá”, Trần Ngộ Bạch lạnh lùng khen.
Tiểu Ly cười ngọt ngào, “Cám ơn, anh họ”.
Anh ngửa đầu uống cạn rượu, bỗng cười, cúi xuống phả hơi vào tai cô: “Đẹp đến mức anh muốn tự tay xé nó khỏi người em… xé nát vụn!”.
Hơi thở phảng phất mùi rượu của anh phả lên tai cô, cô lập tức lùi lại một bước. Trần Ngộ Bạch tiếp tục lấn tới, nhốt cô vào giữa bức tường và anh, anh cúi xuống nhìn cô, trong mắt có ngọn lửa dục vọng mãnh liệt.
Sở Hạo Nhiên quan sát rất kỹ, lúc này lập tức bước tới, thong thả kéo Trần Ngộ Bạch ra, lôi An Tiểu Ly vào lòng bảo vệ, “Tổng giám đốc Trần rất có duyên với bạn gái tôi?”.
Trần Ngộ Bạch bị anh ta kéo ra, bỗng cười dịu dàng, Sở Hạo Nhiên chưa từng thấy nụ cười của anh nên nhất thời đờ người.
Chính vào giây đó, Trần Ngộ Bạch bước đến, một tay chụp vai anh ta, tay kia túm lấy cánh tay mới tháo bột không lâu bên kia, đập mạnh vào tường, Sở Hạo Nhiên bị tấn công bất ngờ, đau đến không kêu được, chân mềm nhũn đổ ập về phía trước, đầu gối Trần Ngộ Bạch không hề do dự huých mạnh vào bụng anh ta.
Cả quá trình không tới năm giây, An Tiểu Ly kinh ngạc há hốc miệng, Sở Hạo Nhiên đã dựa vào tường trượt xuống, cánh tay bị thương buông lỏng, cánh tay còn hoạt động được thì ôm bụng, cả người co quắp lại.
Mọi người như sôi sục, mấy tay thuộc hạ của Tiêu Miễn chụp đồ gì đó chạy lại chỗ Trần Ngộ Bạch, Tần Dương, Trình Hạo và Dung Nham đứng giữa ngăn cản, Trần Ngộ Bạch thong thả tránh được mấy người, xắn tay áo lên, cầm ngược chai rượu, người nào đến thì đập người đó, xông lên hai đứa thì đập cả cặp, ra tay càng lúc càng mạnh bạn, trong đại sảnh bỗng rối loạn hẳn.
Suy nghĩ đầu tiên của An Tiểu Ly là – viên mãn rồi, cuối cùng cũng có đàn ông đánh nhau vì cô, mà lại còn một đám đẹp trai và hoành tráng nữa. Suy nghĩ thứ hai là – dạ dày của Tiểu Bạch!
Nhưng đám đàn ông vây đánh nhau, cô không chen vào được, chỉ có thể đứng bên nhìn Trần Ngộ Bạch một mình không chọi lại số đông, từ từ yếu dần. Trong lúc cấp bách, liếc thấy Sở Hạo Nhiên bị người ta khiêng sang một bên, cô nảy ra suy nghĩ, lập tức nhào lại, nằm bò trên người anh ta khóc lớn: “Sở Hạo Nhiên! Sao anh không thở nữa?! Anh đừng chết mà!”.
Trước mặt rõ ràng vẫn là người đó, vẫn tuấn tú, cao ráo đẹp trai, nhưng sao lại như cách cả trăm sông ngàn núi? Thâm tình trong mắt anh đâu rồi?
Vi Nhiên… anh không cần em nữa đúng không?
“Em…”, Tần Tang cuối cùng thốt ra một chữ, mới phát hiện ra giọng mình khô và khàn, rất khó nghe. Cô nuốt xuống, dần dần ôm mặt, khóc không thành tiếng.
“Anh đã hỏi em, hỏi rất nhiều lần. Anh cho em bao nhiêu cơ hội, anh muốn cưới em đến nhường nào, nhưng Tần Tang, đối với mối tình này em đã chuyên tâm chưa? Ngay cả niềm vui và sự thành thật cơ bản nhất cũng không chịu cho anh. Tần Tang, em không cần anh. Chúng ta không cần phải ở bên nhau nữa, chia tay đi”.
Anh lạnh lùng bình tĩnh như đang bàn chuyện làm ăn. Tần Tang không nói nổi một chữ.
Tiếng huyên náo trong phòng khách vẳng tới, Lý Vi Nhiên nhìn vào trong, sải bước vào trong, không quay đầu lại.
Đêm khuya lạnh lẽo lúc nào cũng có gió, ngọn gió như lớp băng mỏng đâm vào cơ thể. Người đàn ông sải bước bỏ đi mặc áo sơ mi phong phanh, sắc mặt dửng dưng, cô gái phía sau ngồi trên thảm cỏ, lúc này rơi xuống địa ngục.
Giọng nữ lanh lảnh vút qua phòng khách ồn ào, mọi người đều ngừng lại. An Tiểu Ly thấy chiêu có tác dụng, trong lòng rất đắc ý, nhìn về phía Trần Ngộ Bạch, nhưng lại thấy sắc mặt anh chưa bao giờ phức tạp như vậy – kỳ lạ, phẫn nộ, đau lòng, cuối cùng bị che giấu bởi sự lạnh nhạt, anh quay mặt đi không nhìn cô.
Bọn Tiêu Miễn, Trình Hạo khiêng Sở Hạo Nhiên đi bệnh viện ngay, Tần Dương ở lại xoa dịu khách khứa. Dung Nham bước tới, đấm Trần Ngộ Bạch một cú thật mạnh.
“Mẹ kiếp, chú không thể ra khỏi đây rồi hãy động thủ hả!”, anh ta hạ giọng mắng nhiếc.
Trần Ngộ Bạch vẩy vẩy tay sưng đỏ, đáp gọn: “Không đợi được!”.
Dung Nham liếc nhìn Tiểu Ly đang đứng đờ đẫn, ngập ngừng định nói gì, lúc đó Lý Vi Nhiên đi vào, anh ta bèn mượn cớ bỏ đi.
An Tiểu Ly dè dặt đến gần, kéo tay áo Trần Ngộ Bạch, “Anh không sao chứ?”.
“Chưa chết”, giọng anh cứng nhắc.
Vừa lê