Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341832

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1832 lượt.

Đợi sau đi, qua Tết đã. Buổi tối anh muốn ăn gì?”, cô quả nhiên đánh trống lảng.
Lý Vi Nhiên dựa người ra sau: “Tùy”.
Tần Tang muốn xoa dịu anh nhưng thần sắc của anh khiến cô không thể mở miệng, lấp liếm, phải, cô biết Lý Vi Nhiên đang cảm thấy cô lấp liếm.
Lúc bật bếp nấu cơm, Lý Vi Nhiên im lặng đứng sau lưng phụ giúp, Tần Tang thấy rất khó chịu như dầu bị đun sôi.
“Vi Nhiên, anh giận à?”, cô quay lại ôm anh.
Lý Vi Nhiên mím môi, lắc đầu.
“Anh giận rồi”, cô nói chắc chắn.
Lý Vi Nhiên nhìn cô, “Tang Tang, anh cảm thấy hơi mệt mỏi”.
Trái tim cô bỗng như bị tảng đá đè nặng.
“Em cứ như có rất nhiều chuyện che giấu anh, đương nhiên anh tôn trọng đời tư của em, nhưng có phải là em cũng nên tôn trọng anh không? Anh thật sự muốn cưới em, em cũng nên có thành ý như vậy chứ?”, anh thì thầm.
Tần Tang siết chặt anh hơn, mãi sau mới đáp: “Vi Nhiên, em cũng thật lòng muốn gả cho anh. Anh… cho em thời gian, được không?”.
Lại là thời gian.
Lý Vi Nhiên thở dài, bất lực.
Hình như cứ như thế, hình như không cãi nhau. Nhưng trong lòng hai người đều hiểu rõ bóng đen đó đã phủ xuống tình yêu của họ.

Điện thoại của bố già thật giống như sét đánh, làm An Tiểu Ly đờ cả người.
Bố già nhà cô tên là “An Bất Tri”, câu cửa miệng “cái gọi là…”, tiếp đó sẽ là một đống từ ngữ cổ điển lạc hậu khiến người nghe phải choáng váng, người ta tặng ông biệt hiệu là “không biết cái gọi là”. Thầy An Bất Tri là tổ trưởng tổ ngữ văn cấp ba của trường trung học cấp 2–3R, à một học giả chính thống nổi tiếng, rất có thành tựu trong nghiên cứu lịch sự đời Tống, nhưng bản chất thanh cao, cứ ở lại nơi nhỏ bé này mà chuyên cần dạy học, chức vụ hay bằng cấp gì đó đều không thèm, những nơi nổi tiếng lương bổng cao mời ông đều không lọt vào mắt ông nổi.
Đối với sự giáo dục con gái một, An Bất Tri xưa nay tuy nghiêm khắc nhưng vẫn dịu dàng, trong những vấn đề kiến thức cơ bản đều có yêu cầu khá cao, phê bình và động viên luôn song hành, tin tưởng và quản nghiêm cùng thực hiện
Đương nhiên, mọi tiền đề đều là – sự tán thành của cô Trần.
Nói cách khác, An Bất Tri sợ vợ.
Nên An Tiểu Ly sau khi bị bố dùng “liệt nữ truyền” để giáo huấn hơn nửa tiếng đồng hồ, đã cực lực yêu cầu được đối thoại trực tiếp với cô Trần
Cô Trần vốn tính hung bạo, bước tới quát cô: “Đừng mơ tao giúp mày! Sáng sớm mai ngoan mà cút về đây! Xem tao xử lý mày thế nào!”.
Tiểu Ly vội cười nịnh nọt, “Cô Trần, giọng nói du dương của mẹ, gầm như sư tử trước mặt chồng như vậy là không ổn lắm nhỉ?”.
Ai đó đang cúi đầu xem văn kiện, nghe đến đây khóe môi bất giác nhướng lên.
Cô Trần quả nhiên kìm nén lại, dằn vặt một lúc sau mới hỏi An Tiểu Ly: “Mày có người yêu rồi à?”.
An Tiểu Ly liếc nhìn ai đó cách cô không tới mấy mét, lúng túng ấp úng: “Ưm… dạ”.
“Đến giai đoạn nào rồi?”.
“Ưm… hả?”.
“Gặp cha mẹ chưa?”.
“Ưm… rồi”.
“Tết thì dẫn nó về!”.
“Ưm… dạ…”.
“Có nghe chưa?!”.
“Dạ!”.
Tiếng gầm sư tử của cô Trần lại tái hiện, cách xa như vậy mà An Tiểu Ly bị dọa chết khiếp, ngồi thẳng lưng lại trên sofa. Trần Ngộ Bạch như bị cô làm cho giật mình, ngước lên nhìn.
An Tiểu Ly cúp máy, ngượng ngùng cười với anh.
Buổi tối trước khi đi ngủ, Trần Ngộ Bạch bất ngờ không chui vào phòng cô. An Tiểu Ly đợi mãi, buồn ngủ tới mức mí mắt như dán lại vào nhau mà anh vẫn không tới. Cô đành tự ra ngoài xem xét, thư phòng không có đèn, mở cửa phòng ngủ thì anh lại đang ngủ trên giường!
An Tiểu Ly do dự rồi len lén khép cửa lại, định về, mai tìm cơ hội nói sau.
“Chuyện gì?”, trong bóng đêm, một cái bóng cao ráo ngồi dậy.
Tiểu Ly cảm giác như mình cố ý quan sát trộm anh vậy, thế là cô đứng ở cửa không lên tiếng, hy vọng trong phòng tối quá, Tiểu Bạch sẽ tưởng chỉ là Seven Up đi ngang.
Ai ngờ anh bật ngọn đèn bàn “cách” một cái, cô không kịp núp, đành ngốc nghếch đứng cười ngô nghê với anh đang cau mày.
“… Anh chưa ngủ hả?”’, cô miễn cưỡng thốt ra một câu.
Trần Ngộ Bạch nhìn giường mình, hỏi lại, “Em nghĩ sao?”.
An Tiểu Ly nghẹn lời, không nói gì được, rồi từ bỏ, “Ha ha… chúc ngủ ngon!”. Nói xong tự cô thấy mình mất mặt quá, lùi ra sau đóng cửa định chuồn đi.
“Tiểu Ly”, anh gọi sau lưng, cô ngần ngừ quay lại, nhìn anh, anh đang cười, “Tới đây”.
An Tiểu Ly lặng lẽ đi vào, lặng lẽ đóng cửa, lặng lẽ lên giường, lặng lẽ chui vào chăn, nằm dựa vào anh.
Trên chăn anh có mùi bạc hà cô quen thuộc, tuy là mùa đông nhưng mùi hương thanh tân tràn ngập trong mũi đó lại rất ấm áp. Trần Ngộ Bạch tắt đèn nằm xuống, nhẹ nhàng vòng tay kéo cô vào lòng.
Trước kia anh ngủ không ngon, rèm cửa trong phòng vừa dày lại nhiều lớp, lúc kéo lại thì trong phòng không chút ánh sáng. Thậm chí cô không nhìn rõ mày mắt anh gần trong gang tấc, chỉ cảm thấy hơi thở ấm áp của anh nhẹ nhàng phả lên hàng lông mi của mình, dịu dàng như cánh bướm xao động.
Anh chỉ ôm lấy cô, nhẹ nhàng hít thở, hình như đã ngủ thiếp đi vậy. Tiểu Ly trong lòng có tâm sự lại không dám mở miệng. Mãi sau cô khó chịu quá, muốn trở mình, vừa nhúc nhíc


XtGem Forum catalog