Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341815
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1815 lượt.
h là anh đã thì thầm hỏi: “Sao thế?”.
Tiểu Ly tưởng quấy rầy anh đang nghỉ ngơi nên lẩm bẩm: “Không có gì”, rồi nhích sang bên để ngủ xa anh hơn.
Trần Ngộ Bạch lại bật đèn lên, kéo cô vào lòng. Trong mắt anh như có nụ cười, giơ ngón tay nâng cằm cô lên, “Bình thường nằm xuống chỉ cần ba phút là ngáy khò khò rồi, còn nói không có gì?”.
An Tiểu Ly cúi xuống cắn lên ngón trỏ của anh, anh cười khẽ, hừ một tiếng, ngón tay đùa nghịch lưỡi cô.
“Tiểu Bạch, hiện giờ chúng ta là gì nhỉ?”, An Tiểu Ly hỏi nhỏ, tim đập thình thịch.
“Em nói thử xem?”.
“Sống thử?”, cô hỏi, có vẻ không chắc chắn.
“Ừ”, anh khép mắt lại, cằm gác lên trán cô, dụi dụi nhè nhẹ.
“Bố mẹ em nói nghỉ Tết bảo em đưa bạn trai về nhà”, Tiểu Ly cong người lại, đầu dụi vào ngực anh, nghe nhịp tim đập mạnh mẽ trong đó, đợi đáp án rất quan trọng này của anh.
Trần Ngộ Bạch sửa lại chăn sau lưng cô, giọng nói lạnh lùng vẫn không đổi: “Công ty bắt đầu nghỉ từ 28 Tết, trưa 30 chúng ta cùng về, ăn Tết ở nhà em. Mùng 2 đến nhà anh”.
An Tiểu Ly co lại ở đó một lúc, dần dần buồn ngủ, sự sắp xếp của anh nghe cũng khá hay, cô “ưm” một tiếng rồi mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Trần Ngộ Bạch đợi tới khi hơi thở cô đều đều, lại một lúc sau mới nhẹ nhàng kéo cô ra khỏi chăn, ôm vào lòng, anh chỉ cảm thấy trên thế giới này không có người nào ngốc hơn cô nàng này, chẳng phải muốn có danh phận hay sao, anh còn đang đợi câu hỏi tiếp theo của cô, muốn… nói những lời cô luôn muốn nghe, mà cô lại ngủ mất rồi?.
“An Tiểu Ly, qua năm sau, anh sẽ cưới em”, anh nói nhỏ vào tai cô.
Nghe tiếng chìa khóa xoay chuyển, Lý Vi Nhiên vội chạy tới. Diệp Thụ vừa vào nhà đã thấy ông con rể ngoan hiền của mình đang đứng cười tươi, đưa dép lê ra.
“Tang Tang làm món gì ngon thế? Thơm quá!”, Diệp Thụ vỗ vai Lý Vi Nhiên, vui vẻ nói.
Lý Vi Nhiên thân mật choàng nhẹ tay qua vai bà vào trong, có cảm giác con trai đang làm nũng với mẹ, “Gà hầm nấm, sắp xong rồi ạ”.
Anh cười tủm tỉm, mày mắt thanh tú rất dịu dàng, ôn hòa dưới ánh đèn. Diệp Thụ bỗng hiểu ra Tần Tang lúc đó vì sao lại muốn “quên đi”- một người như vậy, e rằng một khi đã yêu thật sự thì cả đời cũng không quên được.
Mà cả đời không quên, là một chuyện đáng sợ và đau khổ biết chừng nào.
“Vi Nhiên, mang ra này!”, Tần Tang ra khỏi bếp, gọi anh.
Diệp Thụ ngồi xuống bàn, mỉn cười gật đầu với con gái, “Khá lắm”.
Tần Tang cười bẽn lẽn.
Hai tám Tết, Trần Ngộ Bạch lái xe đưa An Tiểu Ly về thành phố R. Tần Tang và Lý Vi Nhiên rảnh rỗi, tay nắm tay ra ngoài tản bộ, tiện thể đi đón họ.
Trên mặt đất vừa được quét tuyết, một nam một nữ nắm tay nhau thả bộ chầm chậm, cùng một kiểu áo khoác dày, một màu đen một màu đỏ. An Tiểu Ly nhìn thấy là ghen tỵ, xúi Tiểu Bạch đạp ga, vứt lại đôi kim đồng ngọc nữ đang nhiệt tình vẫy tay chào ra sau xe.
Tình cảm thắm thiết như vậy, hai người họ tự đi về đi!
Trần Ngộ Bạch hoàn toàn không hiểu tâm trạng phụ nữ của An Tiểu Ly, nhưng anh vẫn nghe theo lời cô, lát nữa đi gặp cô Trần, không biết cô còn nhe nanh giơ vuốt thế nào đây.
Tần Tang và Lý Vi Nhiên đuổi theo xe một đoạn, đều cảm thấy khó hiểu, hai người nhìn nhau, đành quay lại đi bộ một đoạn đường dài.
Chung cư giáo viên của trường R còn chưa có thang máy, nhà Tiểu Ly ở tầng 5, Trần Ngộ Bạch xách quà đi trước, cô theo sau, thở hồng hộc leo cầu thang.
Đến cửa nhà, Tiểu Ly hứng chí gõ cửa, cô Trần có lẽ đã sớm nghe thấy tiếng bước chân mà đợi sau cửa rồi, sau một giây là cửa mở ra ngay, cô Trần mập mạp mặc áo len dày giang rộng hai tay, cười đến nỗi nếp nhăn nơi khóe mắt biến thành hình cánh cung, “Con bé chết tiệt này cuối cùng cũng về rồi – Ngộ Bạch?”.
Khung cảnh đứng hình, bên trong là cô Trần hai tay giang ra, miệng há to, kinh ngạc quá độ, bên ngoài là An Tiểu Ly quay quắt sang nhìn bên phải, bên phải là Trần Ngộ Bạch đang mỉn cười, anh lên tiếng phá vỡ sự đứng hình đó: “Cô, lâu quá không gặp”.
Phải, Trần Ngộ Bạch lần đầu trong đời có cảm giác kinh hoảng. Mà cuộc đời của Trần Ngộ Bạch không bao giờ còn gặp người thứ hai có ánh mắt khiến anh vừa thương xót vừa kinh hoảng như vậy nữa.
Party giới kinh doanh mỗi năm một lần ở thành phố C, sau vài lượt luân lưu giữa các tập đoàn lớn, năm nay lại chuyển sang Lương Thị.
Trước Tết do Cố Yên bệnh vì bị dị ứng lông chó, Lương Phi Phàm không có tâm trạng quan tâm chuyện gì khác, nên giao hết chuyện tổ chức tiệc tùng cho Dung Nham. Thế là hội trưởng công bố tên người đứng đầu lo liệu là do cậu Hai Dung Nham thân ra tay, nên buổi tiệc năm nay đã thu hút mọi ánh mắt trong giới kinh doanh.
Tần Tống gầy hơn một chút, cùng Kỷ Nam đi khắp nơi tiếp khách, Lương Phi Phàm đang ngồi cùng Cố Yên ăn tiệc, Dung Nham cầm ly rượu ung dung bước tới, hạ giọng oán thán: “Sao cả buổi tối không có mỹ nữ nào độc thân hết vậy? Em rõ ràng đã ghi trong thiệp mời là đưa người thân theo mà”.
Cố Yên và Lương Phi Phàm nhìn nhau, rất ăn ý mà không ai đếm xỉa đến anh ta. Dung Nham nhìn quanh