XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342844

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2844 lượt.

g có chỗ nương thân cho một người nhỏ bé như mình…
“Lão gia, tôi đỡ ngài.” Quản gia cùng một người hầu nữ đỡ hai bên Doãn Lương Kiến, dìu ông lên phòng, cô cũng từ từ theo lên.
Ba nuôi được đỡ lên giường, trong lúc người hầu cởi giày cho ông, quản gia quay lại thở dài nói với cô “Lăng tiểu thư, lão gia chúng tôi lo được rồi. Tiểu thư đi khuyên thiếu gi đi, mấy năm nay lão gia vẫn luôn hối hận, tự trách bản thân về chuyện đó. Bọn họ dù sao cũng là bố con, chẳng lẽ lại định cả đời cứ như vậy sao…..”
Cô biết chuyện ngày hôm nay xảy ra có hơn nửa trách nhiệm là do mình. Nếu không phải vì buổi phỏng vấn sáng hôm nay gợi lại nỗi đau của Doãn Lạc Hàn, cha con bọn họ hẳn cũng không cãi nhau đến kịch liệt như vậy.
Đầu óc có chút mê muội, lần đầu tiên ngồi trong lòng hắn thân thiết như vậy, dựa vào hắn gần như vậy, cô thậm chí còn có thể nghe được tiếng đập mạnh mẽ của trái tim hắn và tiếng hít thở nhè nhẹ trong khoang ngực hắn.
Cô xấu hổ muốn giãy dụa, vừa ngẩng đầu lại thấy ngay đôi mắt sâu thẳm của hắn ẩn ẩn có chút đau xót, lại ngồi yên không cựa quậy nữa.
“Buổi phỏng vấn ngày hôm nay……” Cô cúi đầu, vừa mấp máy môi, hắn đã giơ hai ngón tay nhẹ nhàng chặn môi cô lại, thì thào bên tai cô “Không cần nhắc lại, anh đã quên rồi.”
Cô mở lớn mắt nhìn hắn, hắn thật sự không nổi giận với cô sao? Trước đây chỉ cần cô nói câu gì không đúng một chút thôi là hắn đã nổi giận đùng đùng rồi, lần này là chạm vào vết thương sâu nhất trong lòng hắn, khiến hắn mất mặt giữa chỗ đông người mà hắn lại có thể bình thản nói câu đã quên rồi sao?
Tay hắn chỉ mới hơi buông nhẹ, cô liền nói tiếp “Anh và ba nuôi đừng như vậy nữa được không? Hai người dù sao cũng là……”
Cô còn chưa dứt lời, hắn đột nhiên ôm lấy thắt lưng của cô, nhấc cô ngồi sang sofa, đứng dậy.
Hắn quay lưng về phía cô, hai tay cắm túi quần, hơi nghiêng đầu quay lại không nóng không lạnh nói “Muộn rồi, em về phòng nghỉ ngơi đi.”
Tim vẫn đang đập loạn nhịp, cô có thể nghe ra là hắn muốn cô đi, hắn không còn quấn quýt cô nữa… Rõ ràng như vậy cô phải vui mới đúng… nhưng không hiểu sao trong lòng lại có một cảm giác hụt hẫng, mất mát khó tả, khiến cô trong phút chốc đờ đẫn rối bời……..
Mặc dù hắn quay lưng lại phía cô, nhưng cô cảm nhận được, gương mặt hắn hiện tại nhất định là rất ưu thương… Chưa bao giờ cô lại biết… Doãn Lạc Hàn lạnh lùng là thế mà lại có một vẻ ưu tư , yếu ớt đến như vậy…
Ánh mắt của cô chuyển dời đến một ngăn trên giá sách, có một khung hình… Một cô gái trẻ tuôi đang mỉm cười, trông rất dịu dàng xinh đẹp, mà lại có vẻ quen quen…Là mẹ hắn… Hắn vẫn luôn nhớ thương bà…
Hắn từ từ đi đến phía cửa phòng. Nhìn bóng dáng của hắn, cô khống chế không được chính mình, chạy vội theo ôm chặt lấy hắn từ phía sau, tựa hồ như sợ chỉ chậm một chút thôi, hắn sẽ biến mất mãi mãi….
Cô nhắm mắt lại, vội vàng nói “Quên đi… Quên đi…… Được không? Quên hết quá khứ đi… anh nhìn xem… tương lai của anh không phải đang rất tốt đẹp đó sao? Anh có một người cha yêu thương anh hết mực, có một tập đoàn lớn nhất Trung Quốc này…… Tương lai……”
Nói đến hai chữ này, cô khựng lại, đột nhiên cảm thấy vô cùng đau đớn. Tương lai của hắn… nhất định không có cô… Cô hít sâu vào một hơi, tiếp tục nói “Tương lai…… Tương lai của anh sẽ rất tốt đẹp…… Chỉ cần anh quên hết mọi chuyện trong quá khứ, mọi thứ sẽ đều rất tốt… tin tôi đi……”
Hắn gỡ tay cô ra, xoay người không hề chớp mắt nhìn thẳng cô, khuôn mặt tuấn tú lạnh như băng, lạnh đến thấu xương, khiến cô rùng mình. Không lẽ cô nói sai điều gì rồi sao?
Hắn gắt gao nhìn cô, nói rõ ràng từng chữ “Tại sao không nói gì đến tên em?”






Cô trốn tránh ánh mắt bức người của hắn, vội đổi chủ đề “Ba nuôi cũng đã lớn tuổi rồi, anh không nên chấp ông ấy làm gì……”
“Mân Mân, trả lời câu hỏi của anh.” Hắn căn bản không nghe cô nói, vẫn tiếp tục truy vấn cô “Em sẽ không tham dự vào tương lai của tôi sao? Em đã sớm dự tính hết rồi sao?”
“Tôi……” Cô mấp máy môi, không biết phải giải thích như thế nào. Cái tên chết tiệt này, không phải cô đã nói đi nói lại rằng cô và hắn không có tương lai rồi hay sao?
Hắn nheo mắt, thẳng ngoắc nhìn chằm chằm cô “Em khuyên anh nên quên hết mọi chuyện trong quá khứ, chỉ hướng đến tương lai. Vậy còn em thì sao? Lẽ nào em vẫn luôn bận tâm tới chuyện đó sao?”
Cô bị tiếng nói khàn khàn của hắn nhằm trúng vào vết thương lòng, bỗng dưng cảm thấy khóe mắt cay cay, cúi đầu lùi dần từng bước…
Run run mở ngăn kéo ra, tim cô đập rất nhanh trong lồng ngực, cầm lấy chiếc cặp tài liệu dày cộp trong tay, cảm giác vô cùng hồi hộp như sắp mở ra cả một bí mật to lớn…
Rốt cục trong chiếc túi này là cái gì? Là thứ sẽ khiến cô nhoẻn miệng cười vui vẻ, hay là thứ sẽ khiến cô đau khổ, khiến cô và hắn từ nay sẽ vĩnh viễn không thể có quan hệ gì nữa??
Cô có nên mở ra? Hay cứ giữ lấy cục diện hiện tại, duy trì mối quan hệ anh em nuôi này cùng hắn…
Đôi tay nắm tập tài liệu ngày càng run hơn… Cô sợ cái gì chứ? Cô sợ đọc xong