Ông Xã Ngốc Nghếch Rất Điên Cuồng
Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1343181
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3181 lượt.
úc này trông quyến rũ đến thế nào, chỉ có thể nói đủ khiến cho người người bị mê muội, không chống đỡ nổi sức hút, mất hết bình tĩnh.
Cô run run, trong đầu nổ đoàng một cái. Hiểu được hắn đang chuẩn bị làm gì, cô nuốt nước miếng, lẩy bẩy nói “Hàn, đừng, đừng như vậy…… Em còn chưa tắm…….. Anh…. Anh…. Đừng dựa sát vào người em như vậy……”
Đôi mắt hắn lúc này đã trở thành hai ngọn lửa. Hắn ghé vào tai cô thì thầm “Không sao, anh không ngại. Nhớ lúc chiều anh nói không? Anh thật không chờ được đến lúc được ăn em.”
Cô thở gấp, cả người nóng lên. Đầu lưỡi ẩm ướt của hắn vừa lướt qua gáy cô, sau đó lại vòng lên cắn nhẹ lên vành tai nhạy cảm của cô.
“A……” Cô không tự chủ được kêu nhẹ một tiếng, trong đầu vô cùng hỗn loạn, mất hết lý trí.
Ánh mắt cô lúc này vô cùng mê mang, dường như đã bị một màn sương mù vẩn trước mắt, chỉ cảm giác thân mình bỗng bay lên không. Hắn mạnh mẽ bế cô lên lầu, còn cô chỉ vô lực ôm lấy cổ hắn.
Bước qua bốn tầng, nụ hôn của hắn bất chợt tràn xuống, bàn tay mạnh mẽ xông xáo vào trong áo cô, đè ép xoa miết đôi gò bồng đảo mê người, dần dần từ chậm chạp trở thành bão tố, châm lửa nóng dục vọng trên từng centimet trên cơ thể cô.
Áo ngoài của cô tuột xuống, sau đó là váy, sau đó là nội y……
Khi hắn và cô ngã xuống giường, hai người đã hoàn toàn trần trụi dán vào nhau. Đôi môi nóng bỏng của hắn in dấu trên khắp cơ thể cô. Cô hơi vặn vẹo người, không chịu được run rẩy. Hắn hôn đến đâu là cô bốc cháy đến đó, đôi môi nhỏ nhắn của cô phát ra những âm thanh kiều mị.
“Huyên, em rất đẹp……” Hắn mê luyến hôn lên cổ cô, giữ chặt lấy thắt lưng cô, nháy mắt đâm vào sâu trong cơ thể cô. Cô nhịn không được lại kêu lên những tràng âm thanh kích thích.
“Huyên, anh yêu em, rất yêu em! Anh yêu em nhiều lắm!” Hắn khàn khàn thủ thỉ bên tai cô. Hắn càng cuồng dã chuyển động, càng làm càn chiếm lấy, càng khiến cô không thể khắc chế cảm giác sung sướng đang dâng lên…
Cô nắm chặt lấy bờ vai của hắn, lên đến đỉnh điểm của sự hạnh phúc……
Đôi môi cô không ngừng tràn ra những tiếng hổn hển, không thể nói được đầy đủ một câu, chỉ có thể tự nói trong lòng…. Hàn, em cũng yêu anh, rất yêu, rất yêu…………
Tỉnh dậy, xỏ chân vào dép đi trong nhà, cô vươn vai một cái thật thoải mái, chậm chạp đi xuống lầu.
Khi cô tỉnh dậy đã hơn chín giờ, trên giường chỉ còn mình cô, không cần nói cũng biết hắn lại đến công ty. Hắn không phải là ông chủ sao, như thế nào ngay cả thời giờ nghỉ ngơi cũng không có vậy? Cô bất mãn nói thầm.
Xuống tầng dưới, một người hầu nữ từ trong phòng ló đầu ra sau đó lại rụt trở về. Cô chưa ngồi vào bàn ăn mà vài cô hầu đã nhanh nhẹn bày ra một bàn thức ăn thơm lừng.
Vừa ngồi xuống, một chén thuốc bổ nóng hổi đã được bưng lên. Cô làm bộ như không thấy, vươn người lấy cốc sữa, một người hầu bèn tiến đến, kính cẩn nói “Đây là thuốc bổ mà thiếu gia đặc biệt dành cho tiểu thư, mỗi buổi sáng cô đều phải uống ạ.”
Mân Huyên nhấp một ngụm sữa rồi nói “Tôi sẽ uống mà, các cô cứ yên tâm đi.”
Mọi ngày có hắn trực tiếp bắt uống thì cô đành miễn cưỡng uống, hôm nay thật may không có hắn ở đây, cô dại gì lại uống chén thuốc bổ đen sì kia chứ… Sự thật là cô rất khỏe, căn bản không cần tẩm bổ làm gì cả!
Ai vậy? Là hắn sao? Cô vội vàng chạy thẳng xuống lầu. Đến đầu lầu hai, nghe thấy có tiếng nói chuyện ở phòng khách, cô càng bước nhanh hơn.
“… Thời gian không còn nhiều lắm… Bác sĩ nói có thể về nhà vài ngày… Không biết thiếu gia có nhà không…”
“Bảo nhà bếp làm chút đồ ăn mà bà ấy thích cho ta…”
“Nhưng mà…… lão gia, bây giờ bà ấy đâu có ăn được gì…”
“Không cần lo, ông cứ kêu người làm đi, có thể cô ấy sẽ ăn được một chút…”
“Lão gia đừng nóng, tôi đi ngay…”
Cô chạy xuống lầu, thấy quản gia đang bước nhanh đi hướng phòng bếp. Ba nuôi loạng choạng vịn tay vào vách tường gần cửa lớn, thân thể bỗng nhiên run lẩy bẩy. Cô chạy như bay tới đỡ lấy ông.
“Ba nuôi, ba làm sao vậy? Ba không thấy thoải mái chỗ nào?”
Doãn Lương Kiến mở to mắt, sắc mặt đỡ căng thẳng cúi xuống “Mân Huyên đó à con, ba không sao, chỉ là tối hôm qua không ngủ nên hôm nay hơi mệt thôi. Lạc Hàn có nhà không?”
“Dạ không, sáng sớm anh ấy đã đến công ty rồi ạ. Để con dìu ba ngồi, ba ăn sáng chưa ạ?”
Ba nuôi hỏi Doãn Lạc Hàn đầu tiên có lẽ vì sợ hắn biết được chuyện ông đi bệnh viện chăm dì Phương. Nhìn vẻ run rẩy của ba nuôi, vẻ mặt và bộ dáng suy yếu, cô đoán ông chưa ăn sáng.
Quả nhiên, Doãn Lương Kiến khoát tay áo “Ba chưa ăn, ba không muốn ăn.”
Cô ngồi xuống, nhẹ giọng thuyết phục ông “Ba nuôi, dù thế nào thì ba cũng phải ăn một chút. Nếu cứ thế này ba sẽ gục đó, rồi lấy đâu ra sức mà đi chăm người bệnh nữa chứ?”
Lời nói của cô tựa hồ có chút tác dụng, ông cúi đầu thở dài, chỉ tay hướng nhà ăn “Ba nghe lời con, sẽ ăn một chút rồi đi ngủ, buổi chiều lại vào bệnh viện.”
“Vâng ạ.” Cô dìu ông chậm rãi đi hướng nhà ăn.Một lát sau, cô và quản gia cùng dìu ba nuôi lên lầu. Rời khỏi phòng ba nuôi, cô nói chuyện