Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342782
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2782 lượt.
ng ngờ người trong gương lại hai gò má hồng hồng, duyên dáng yểu điệu, lấy tay sờ vào má còn thấy ấm ấm.
Nghĩ tới việc sắp phải rời xa hắn, lồng ngực cô như đã bị vét cạnh, trống rỗng đón lấy từng cơn gió rét lạnh, đau đớn đến tận xương tủy….. Cô không muốn rời xa hắn, không muốn một chút nào… Nhưng cô có thể làm gì khác đây?? Cô phải làm sao đây??
Rửa mặt chải đầu xong, cô đi xuống lầu. Đi qua lầu hai, nhìn căn phòng vẫn đóng chặt cửa của ba nuôi, lại nhớ tới việc hôm qua cô đã bảo người hầu không được làm phiền ông, băn khoăn không biết ba nuôi đã tỉnh chưa…
Cô gọi một nữ hầu gần đó lại hỏi “Ba nuôi tôi đã dậy chưa?”
“Chiều hôm qua lão gia đã dậy, mang theo vài thang thuốc bổ đi cùng quản gia rồi ạ.”
Cô lo lắng hỏi tiếp “Vậy ông ấy với thiếu gia đã gặp nhau chưa?”
Nữ hầu gãi gãi đầu “Xin lỗi, Lăng tiểu thư, tôi cũng không để ý lắm….”
“Ừ… cám ơn cô, cô làm tiếp đi.” Xem ra hôm qua cha con họ không cãi nhau. Cô ngẩng đầu nhìn thang lầu, nỗi đau trong lòng lại dâng lên, vội thay giày, chạy ra ngoài.
Cô vừa lên xe bus, điện thoại trong túi bắt đầu reo ầm ĩ, không cần xem cũng biết là điện thoại của ai. Cô tắt máy. Cô cần yên tĩnh một chút, cẩn thận nghĩ lại xem rốt cục cô nên làm gì…
Đến đại sảnh của tòa soạn, cách thời gian đi làm còn nhiều, quanh thang máy không một bóng người. Cô đang chờ thang máy, đằng sau lại có tiếng bước chân vang lên.
Cô quay đầu lại, mắt sáng ngời, vui vẻ gọi “Trác, hôm nay anh đi làm à?”
Hai tay Trịnh Trác cắm trong túi, gương mặt ủ rũ nở nụ cười “Mân Mân, ăn sáng chưa?”
“Vẫn chưa.” Hắn thoạt nhìn có vẻ như là đã mất ngủ một đêm. Cô không khỏi trồi lên một ít nghi hoặc. Gần đây rốt cục là hắn bận cái gì mà lại như vậy?
“Hay lắm, anh cũng chưa ăn.” Hắn gật đầu, quay về phía cửa đại sảnh “Nào, anh mời em bữa sáng.”
“Ok.” Cô sảng khoái đồng ý. Dù sao hiện tại cách giờ đi làm còn gần năm mươi phút nữa, ăn một bữa sáng cũng không mất bao nhiêu lâu.
Hai người nhanh chóng ra khỏi tòa soạn. Trịnh Trác đưa cô tới một nhà hàng chuyên dành cho nhân viên văn phòng khá nổi tiếng. Hắn đi trước mở cửa cho cô, sau đó bảo cô đi chọn chỗ ngồi, còn hắn đi lấy đồ ăn.
Cô mím môi, tự biết mình đã nói đến chuyện không nên nói. Dù sao cô cũng không rõ người đó có quan hệ gì với hắn… có thể là kẻ thù, cũng có thể là người đã phản bội hắn… Nói chung đều không nên hỏi.
Hắn dường như tưởng mình đã làm cho cô sợ, lại ôn nhu nói “Chuyện này cũng không phải bí mật gì cả, sau này nếu có cơ hội anh sẽ kể cho em nghe.”
“Vâng.” Cô gật đầu thật mạnh. Cô biết Trịnh Trác cũng chỉ muốn tốt cho cô.
Hắn cười véo má cô vài cái “Mân Mân, em phải tập làm quen với một môi trường và một công việc khắc nghiệt hơn đi nhé….”
Cô sửng sốt, có dự cảm không lành “Môi trường và một công việc khắc nghiệt hơn? Anh nói gì vậy?”
“Chắc Hạo Ngôn cũng nói với em rồi, vài ngày nữa anh sẽ rời khỏi Thuần Mỹ. Anh cũng đã đề cử em lên chức Chủ biên, nếu không có gì thay đổi, chắc là phòng nhân sự cũng sắp gửi công văn xuống rồi đó.”
Cô trợn mắt, hoàn toàn không ngờ hắn lại rời tòa soạn sớm như vậy, cũng không kịp suy nghĩ đến chuyện của mình nữa, kéo tay hắn “Trác, sao anh không làm nữa? Tại sao?”
Hắn lẳng lặng nhìn cô, bỗng nhiên thở dài một tiếng “Em đã nghe đến tập đoàn Tần Thị chưa?”
Cô gật gật đầu đầu. Tập đoàn Tần Thị là một tập đoàn toàn cầu lớn, mỗi lần tung ra một sản phẩm mới đều thu hút được sự quan tâm rất lớn của dư luận. Cô đương nhiên biết.
Hắn khoanh tay, thản nhiên nói tiếp “Có lẽ cuối tuần sau anh sẽ công tác ở Tần Thị, cho nên trước khi đi, anh sẽ phải bàn giao công việc lại cho em.”
“Vâng.” Cô hiểu chuyện trả lời. Với năng lực của hắn mà chỉ làm chủ biên của một tòa soạn thì quả thực là uổng phí rồi. Tập đoàn Tần Thị là ước mơ của rất nhiều người, cô phải mừng thay cho hắn mới đúng.
Khi cô đi vào trong văn phòng, trong đầu chỉ tràn ngập chuyện thăng chức. Nếu cô thăng nhiệm chủ biên, cô cũng sẽ phải chọn một người thay cô lên làm Phó chủ biên. Vậy cô nên chọn ai đây?
Trên bàn làm việc của cô đã đặt sẵn một quyển tạp chí vừa mới in xong của tòa soạn, vẫn còn thơm nức mùi giấy và mực in.
Cô khẩn cấp cầm lên, vội vàng giở đến phần mà cô quan tâm, sau đó lướt đến phần cuối. Tuy rằng cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng vẫn không khỏi chấn động khi một lần nữa lại nhìn thấy dòng chữ “……Cô ấy giữ chức phó chủ biên tòa soạn……”.
Cuốn tạp chí này ngày mai sẽ chính thức được phát hành. Đến lúc đó đoạn phỏng vấn này khẳng định sẽ được dư luận quan tâm vô cùng, đương nhiên sẽ có rất nhiều người tò mò về thân phận của “người còn gái may mắn” được nhắc đến trong bài… Nếu có người điều tra thì cô tiêu chắc rồi!
Cô đóng tờ tạp chí lại, thở dài ngồi xuống ghế. Cô vẫn chưa biết cuộc đàm phán giữa Doãn Lạc Hàn và Giản Quân Dịch ngày hôm qua thế nào rồi…
Nếu Giản gia không công bố chuyện từ hôn trước khi tạp chí phát hành, tất cả cố gắng của cô sẽ uổng phí, không chỉ làm Chỉ Dao bị tổn