Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342785

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2785 lượt.

Cô vểnh tai nghe tivi nói. Một viên ô mai đưa đến trước miệng, cô bản năng mở miệng, nhấm nuốt viên ô mai chua chua ngọt ngọt. Một lát sau lại có một viên được đưa đến, cô lại mở miệng.
Cứ như vậy, đến khi cô xem xong, quay sang, thấy trong tay hắn còn đang cầm một cây tăm xiên một viên ô mai sẵn sàng tiếp cho cô.
Mặt cô nhất thời đỏ ửng, bối rối cướp lấy ô mai trên tay hắn dí trước miệng hắn “Sao anh không ăn đi chứ, để em ăn hết một mình à?”
Hắn mỉm cười dịu dàng, nắm lấy tay cô “Em thích thì cứ ăn đi, ăn hết anh sẽ mua tiếp.”
“Không cần, anh cũng ăn đi.” Cô chu môi, kiên trì dí miếng ô mai về phía miệng hắn.
Cô hơi sửng sốt, khó hiểu hỏi “Ai chết?”
“Người phụ nữ đó…… Mười mấy năm nay…… Bà ấy chết rồi……” Giọng hắn khàn khàn. Cô nghe xong không hiểu gì cả, im lặng nghĩ một lúc mới chợt nhận ra người hắn nói là ai…
Trong lòng hắn hẳn là đang rất phức tạp. Người thứ ba đã xen vào gia đình hắn… vì người ấy mà cha con hắn vẫn luôn khắc khẩu… mà giờ người đó…..
Cô thở dài vỗ nhè nhẹ vào lưng hắn như đang trấn an một đứa trẻ “Hàn, mọi chuyện đều qua rồi, có lẽ sự ra đi của bà ấy cũng chỉ là một dấu chấm hết cho những mâu thuẫn giữa anh và ba nuôi… Anh hãy bắt đầu lại từ đầu….”
Hắn đột nhiên ôm cô thật chặt, thì thào bên tai cô “Huyên, vì sao anh luôn cảm thấy cuối cùng anh sẽ mất đi em? Anh không biết được em đang nghĩ gì… Anh luôn có cảm giác sẽ có một ngày em bỏ anh mà đi……”
“Anh đừng nghĩ lung tung, không đâu….” Cô run giọng cắt lời hắn. Hắn biết, thì ra hắn thật sự cảm giác được những suy nghĩ trong lòng cô…
Cô lại nhớ ra một chuyện khác “Đúng rồi, ba nuôi thế nào rồi? Những ngày vừa rồi ba nuôi vẫn luôn ở bệnh viện chăm sóc bà ấy……”
“Ông ấy ngất rồi ……”
“Cái gì? Ngất?” Cô kêu sợ hãi một tiếng, nhớ tới gương mặt mệt mỏi của ba nuôi, vội đẩy hắn ra “Mau lên, chúng ta tới bệnh viện!”
Nhưng hiển nhiên là hắn không muốn đi.
“Hàn… bà ấy mất rồi, bây giờ mọi chuyện đúng sai gì cũng không quan trọng nữa, anh đừng cứ ôm thù hận trong lòng mãi như vậy, cũng đừng giận ba nuôi nữa, được không?”
Cô biết hắn đau lòng đến như thế nào, vì vậy càng muốn hắn có thể quên đi tất cả để bắt đầu một cuộc sống mới.
“Mọi chuyện không phải chỉ đơn giản nói quên là quên được.” Gân xanh trên trán hắn nổi lên.
“Được, chúng ta không nói chuyện này nữa.” Cô thỏa hiệp thở dài, sợ hắn tức giận, giọng nói hết sức mềm nhẹ “Ba nuôi dù sao cũng là ba của anh, bây giờ ông ấy ngất xỉu rồi, nói gì thì anh cũng nên đến thăm chứ.”
Hắn trầm mặc không nói, đôi mắt vẫn âm u đầy tâm sự. Cô sốt ruột tức giận đứng lên “Anh thật sự có thể nhẫn tâm nhìn ba nuôi như vậy sao? Được, vậy tôi đi, không phiền anh nữa……”
Cô nhìn bầu trời tối như mực ở bên ngoài, xoay người lên lầu, vào phòng, cầm lấy chiếc chìa khóa màu bạc trên tủ đầu giường – chiếc chìa khóa mà cô vốn nghĩ sẽ không bao giờ động tới.
Đùng đùng đi xuống, lại thấy hắn đang quay lưng về phía cầu thang, đứng bên cửa sổ lớn, cô thẳng chạy ra khỏi biệt thự, vào gara, ngồi vào chiếc xe thể thao màu bạc mới coóng, từ từ tiến ra khỏi gara.
Khi cô chuẩn bị rẽ ra khỏi biệt thự, một thân người cao lớn bỗng đi tới mở cửa xe ra, khuôn mặt vẫn không đổi sắc nhìn cô, trầm giọng nói “Anh đi.”






Xe thể thao dừng lại trước một bệnh viện lớn. Vừa xuống xe, quản gia đã chạy từ xa tới “Thiếu gia, cậu tới rồi.”
Doãn Lạc Hàn vẻ mặt âm trầm, không nói gì. Để xóa đi không khí ngượng ngùng này, Mân Huyên vội nói “Quản gia, ba nuôi của tôi đâu rồi? Ông ấy có sao không?”
Nhắc đến Doãn Lương Kiến, quản gia lắc đầu thở dài “Mấy ngày nay lão gia ngủ rất ít, cả ngày chỉ ngồi cạnh giường bệnh chăm sóc bà Tần, chạng vạng hôm nay đột nhiên bệnh của bà ấy trở nặng, sau đó……”
Nói tới đây, quản gia lại thở dài, dừng một chút rồi nói tiếp “…… Bác sĩ đã cố gắng hết sức, nhưng không kịp….. Lão gia nghe vậy liền ngất đi……”
Nghe quản gia nói nửa ngày vẫn không ra thông tin cần nghe, Doãn Lạc Hàn mất hết kiên nhẫn cắt lời “Người đang ở đâu?”
Cô hiểu ngay ra vấn đê. Ba nuôi đang hôn mê, quản gia lại không dám trực tiếp nói chuyện này với Doãn Lạc Hàn nên mới nhờ cô…
Không thấy cô nói gì, quản gia lo lắng nhìn cô “Lăng tiểu thư…..”
“Chuyện đó đã xử lý xong rồi.” Không biết từ khi nào, Doãn Lạc Hàn đã đẩy cửa vào.
Quản gia và Mân Huyên cùng nhìn hắn, trong mắt không không giấu được sự vui mừng. Xem ra Doãn Lạc Hàn không máu lạnh như cô vẫn tưởng, có lẽ cuộc điện thoại vừa rồi chính là để giải quyết chuyện này.
Gương mặt Doãn Lạc Hàn vẫn âm trầm như cũ, như không có chuyện gì xảy ra. Hắn đi tới cạnh cô, nắm tay cô kéo đi. Cô ngạc nhiên, kêu oai oái “Làm gì vậy? Em muốn ở lại!”
“Ông ấy đang hôn mê, em ở lại làm gì?” Hắn mặc cô giãy dụa, vẫn kiên quyết kéo cô ra.
Sợ hai người cãi vã qua lại sẽ làm phiền đến ba nuôi, cô im lặng để hắn kéo ra ngoài rồi mới giãy ra “Muốn đi thì anh đi đi. Em muốn ở lại chăm sóc cho ba nuôi. Ông ấy lớn tuổi rồi, cần phải có n


Polly po-cket