Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Boss, Nơi Đó Không Thể Cắm

Boss, Nơi Đó Không Thể Cắm

Tác giả: Giao Chi

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342078

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2078 lượt.

ện gì đã xảy ra, Lý Lạc Nhi nhào vào lòng Uất Trì Dung khóc lóc thật to, nhưng sắc mặt Uất Trì Dung trước sau vân lạnh lùng, anh không đẩy Lý Lạc Nhi ra, nhưng cũng không nói câu gì, rõ ràng cô ta cho thấy mình đang bị uất ức không nhỏ, khóc đến nổi không còn hình thù gì nữa. Và cái cảnh trước mắt này hình như hơi quen thuộc, hình như Lý Lạc Nhi bị Vưu Tinh Bân cưỡng hôn, sau đó Lý Lạc Nhi chạy đến tìm BOSS để cần sự an ủi, BOSS thì đau lòng thay cho Lý Lạc Nhi, và từ lúc này trở đi, BOSS cũng biết vị trí của Lý Lạc Nhi trong lòng của mình có sự khác biệt như thế nào rồi, cũng chính vào lúc này, Vưu Tinh Bân xông vào phòng, cuộc chiến giữa hai người họ mới chính thức bắt đầu.
Nguyên Bảo nhìn khuôn mặt đẹp trai của BOSS, cô nâng cánh tay anh lên, sau đó khoát lên vai mình: bây giờ, người đàn ông này là của Nguyên Bảo.
"Khóc đủ rồi thì đứng lên đi" Uất Trì Dung khôn giống như bề ngoài vô hại của anh, anh so với BOSS vẫn được tính là người hiền lành , chỉ cần không chạm đến ranh giới cuối cùng của anh thì anh đều có thể dễ dàng tha thứ, huống chi đối mặt với một cô gái trói ga không chặt như thế nào, nhưng mỗi người đều có tính cách riêng của mình, huống chi, Uất Trì Dung cũng không muốn mới bắt đầu thì đã bị hạn chế nhứ thế này.
"Anh câm mồm!" Không đợi Uất Trì Dung lên tiếng, Lý Lạc Nhi ngược lại kích động: "Xin mời lập tức rời khỏi đây ngay, Dung công tử phải nghỉ ngơi cho khỏe, anh như vậy là ảnh hưởng đến anh ấy!"
"Dung công tử?" Vưu Tình Bân hừ lạnh một tiếng" Em cho rằng Dung công tử sẽ để ý tới em à, lập tức đi cùng tôi, em không cần quên, nợ của anh trai em là do tôi trả, tôi hiện tại mới là chủ nợ của em!"
Lý Lạc Nhi cắn môi dưới, thân thể gầy gò lảo đảo như muốn ngã, trong đáy mắt Vưu Tinh Bân thoáng qua tia yêu thương, ánh mắt của anh trong nháy mắt dịu lại: "Lạc Nhi, trở về cùng tôi đi, tôi sẽ đối xử với em thật tốt, tôi xin thề!"
Nguyên Bảo âm thầm tặc lưỡi, đây quả thực là một vở kịch đẳng cấp, với tên gọi: "Công tử bột nhà giàu bình tĩnh gỡ bỏ vướng mắc yêu hận của cô gái thôn quê." Cuối cùng Uất Trì Dung công tử trúng đạn.
"Tôi. . . . . . Tôi không thể về cùng anh được, tiền của anh tôi sẽ trả hết, tôi đã nói phải chăm sóc anh ấy thật tốt rồi mà, vết thương của anh ấy giờ còn chưa lành , tiền của anh tôi sẽ nghĩ biện pháp để trả."
Lý Lạc Nhi bây giờ vẫn cố chấp như cũ, nếu như tiến hành theo kịch bản phim truyền hình, BOSS đã sớm thay Lý Lạc Nhi trả món nợ này rồi, đáng tiếc, đây cũng không phải là phim truyền hình, nằm ở trên giường trước mặt cũng không phải là Ngôn Sóc.
truyện mới nhất chỉ có tại
"Em có thể trả nổi sao? Lập tức đi về cùng tôi! Nếu không em xem tôi xử lý em như thế nào!" Vưu Tinh Bân nói xong thì muốn tiến lên đang cô, trong ánh mắt Lý Lạc Nhi thoáng một tia hoang mang, cô trốn thật nhanh bên người Uất Trì Dung, đưa tay nắm lấy mép áo của anh "Dung công tử, cứu cứu tôi với. . . . . . Van anh đấy. . . . . ."
Hiện tại tuồng vui này có thể gọi là "Công tử nhà giàu ngang ngược cưỡng ép, công tử chính nghiã ra tay cứu giúp" a ~ sai rồi, không có cái câu phía sau kia đâu.
Uất Trì Dung nhếch miệng: “Cửa ở bên kia, đi thong thả không tiễn!"
". . . . . ."
"Dung công tử." Lý Lạc Nhi rơi nước mắt lần nữa: “Anh nhẫn tâm như vậy sao? Lòng em chỉ nghĩ đến anh mà thôi, ngày hôm đó. . . . . ." Cô ngượng ngùng cúi đầu"Ngày hôm đó công tử xả thân cứu giúp, em liền. . . . . . Liền. . . . . ."
"Ngôn Sóc." Không đợi cô ấy nói hết lời, Uất Trì Dung ngẩng đầu nhìn Ngôn Sóc "Trong đoàn diễn có thiếu người không? Mình thấy cô Lý đây đóng vai nữ hát rong đáng thương cũng không tệ lắm đâu, tư cách cô ấy rất chi là phù hợp.."
"Bên đó của mình là diễn cổ trang huyền huyễn, không có vai nữ hát rong đâu, chỉ là. . . . . . Chỉ là thiếu một nữ múa vui cho khách đấy." Hai đôi mắt anh mang theo ý cười, phối hợp cùng Uất Trì Dung không chê vào đâu được .
"Nghe không?" Uất Trì Dung nhẹ nhàng đẩy tay cô ra "Để Uất Trì Dung này giới thiệu cô vào đoàn diễn đi, đến lúc đó nhất định sẽ kiếm được ít tiền mà trả nợ, nếu bất đắc dĩ thì cô lấy thân báo đáp cũng được mà, tôi thấy tổng giám đốc Vưu đối với cô cũng có ý có tình đấy!"
"Mấy người có ý gì?" Sắc mặt Vưu Tinh Bân lập tức đen thui, đôi mắt anh rơi lên người Ngôn Sóc "Ý của anh là Vưu Tinh Bân tôi chỉ xứng với một vũ nữ?"
". . . . . ."
Vưu Tinh Bân chuyển sang tình tiết trong kịch bản thật là nhanh, đoàn người Nguyên Bảo có chút không theo kịp tiết tấu của anh ta, rồi Nguyên Bảo nhích lại gần ngực Ngôn Sóc, nhìn Vưu Tinh Bân một cách vô tôi: "Anh có bệnh tình dục thì đi Bắc Kinh cũng không tệ đâu, ngài chỉ xứng đến Bắc Kinh, có bệnh tình dục thì đến Bắc Kinh đi, ở Bắc Kinh có bênh viện chuyên chữa bệnh tình dục đấy."
". . . . . ."
"Này! Đã bảo không được nói mấy thứ này mà." BOSS có chút bất mãn, cong lên ngón tay rồi dùng sức búng trán cô một cái, sau đó bảo vệ Nguyên Bảo trong lòng ngực của mình, cản trở ánh mắt của Vưu Tinh Bân.
"Đúng là kiểu đàn ông như thế nào thì thích cái loại phụ nữ như