Tác giả: Giao Chi
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342036
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2036 lượt.
àng bán?”
“Tiền thuê quá đắt, tôi không thuê nổi phòng trọ.” Ánh mắt Lý Lạc Nhi hiện vẻ mất mát, giây kế tiếp lại trở nên phấn chấn, “Đúng rồi cô Kim có thấy anh Dung không? Mỗi ngày tôi đều đi tìm anh ấy, nhưng… bọn họ không biết anh ấy đi đâu.”
“Cái này…” Mắt Nguyên Bảo lóe lên, “Uất Trì Dung với Dương Dư sang Pháp rồi, có lẽ rất lâu nữa mới có thể quay về.”
“DƯƠNG DƯ? Có phải là người…”
“Đúng vậy, là vợ chưa cưới của anh ấy.” Nguyên Bảo cười cười, xem giờ một chút, “Tôi còn có chuyện, đi trước, hẹn gặp lại.”
“Đợi… đợi một chút…” Lý Lạc Nhi vội kéo tay Nguyên Bảo lại, “Anh Dung… Có phải anh Dung không thích vợ chưa cưới của anh ấy không?”
Nguyên Bảo thoáng hiện vẻ kinh ngạc, “Nếu không yêu sao họ lại ở bên nhau, sao cô lại hỏi như vậy?” Không phải cô bé này thích Uất Trì Dung chứ? Nếu thật sự là cứ dính lấy Uất Trì Dung, cô ấy hoàn toàn là kẻ thứ ba, chuyện này đối với cô ấy mà nói cũng không có lợi. Mặc dù đầu óc và nhân phẩm Vưu Tinh Bân có chút vấn đề nhưng vẫn có thể nhận ra là anh ta thích Lý Lạc Nhi. Một Vương lão ngũ như vậy không muốn lại cứ cố tình dính lấy Uất Trì Dung là thế nào? Nguyên Bảo không thể hiểu nổi.
“Tôi vẫn cho là anh Dung bị ép buộc, dù sao… cô gái kia thoạt nhìn rất mạnh mẽ.” Cô cắn cắn môi dưới, “Tôi thật sự yêu mến anh Dung, tôi muốn… ở bên anh ấy.” Chỉ là một yêu cầu đơn giản mà thôi, chỉ là muốn ở bên người mình yêu. Giống như truyện cổ tích, cô sẽ tìm được một bạch mã Hoàng tử một lòng một dạ đối xử tốt với cô. Mà người đó chính là Uất Trì Dung. Từ lúc anh đẩy cô ra, cứu cô, cô đã không thể khống chế chính mình thích người đàn ông đó.
“Tôi muốn theo đuổi hạnh phúc của mình, tôi nhất định phải hạnh phúc!” Hai mắt nhìn chằm chằm Nguyên Bảo, ánh mắt như vậy không khỏi khiến Nguyên Bảo run cả người.
Cô lui về sau mấy bước, cười ngượng, “Tôi đi về trước đây, hẹn gặp lại.”
“Cám ơn cô, Nguyên Bảo.” Lý Lạc Nhi lập tức sửa lại gọi, “Cô đúng là một cô gái tốt.”
“Hẹn gặp lại.”
Con người bây giờ càng ngày càng kỳ quái, cho nên Nguyên Bảo thật sự không thích phim thần tượng máu chó Đài Loan: tiết mục anh yêu cô, cô thương người khác, người khác lại yêu cô gái khác khiến Nguyên Bảo cảm thấy thật đáng châm chọc, vẫn là cô với BOSS tốt nhất.
Đúng lúc đó cô nhìn thấy một tấm áp phích lớn: tư thế của người trong áp phích rất hiên ngang, hai mắt thâm thúy mang theo sát khí sắc bén. Đây là áp phích tuyên truyền của “Đồ Đằng sát”, một tháng nữa sẽ chiếu phim. Nguyên Bảo không thể không quan tâm, bởi vì ‘Chân tử’ và ‘Đồ Đằng sát’ sẽ chiếu phim trong cùng một tháng, cộng thêm điểm khác công ty điện ảnh và truyền hình, đến lúc đó không biết phòng bán vé có đảm đương nổi hay không. Cô xem đến mức nhập thần, không nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đội mũ đứng sau.
“Nghĩ gì vậy?” Bên tai nóng lên, đôi tay thon dài ôm chặt người cô.
Cả người Nguyên Bảo cứng đờ, “Chung Ly…”
“Thật khó để được tiểu bảo bối nhớ đến tôi.”
Giọng nói buồn nôn đáng ghét hù dọa Nguyên Bảo không nhẹ, cô dùng sức đẩy Chung Ly, “Này, trước mặt mọi người anh làm gì ở đây, đừng quên anh là người của công chúng, nhanh buông tôi ra.”
“Cô cũng là nhân vật của công chúng mà. Nghe nói cô đi quay phim kinh dị rồi, không tệ, có muốn nghĩ đến chuyện đá bay Ngôn Sóc, ở cùng với tôi. So với hắn tôi cũng không kém cạnh gì, cũng không nghèo so với hắn, đến lúc đó vợ chồng chúng ta có thể tung hoành làng giải trí.”
“Anh chỉ cần tung hoành trong vòng chăn heo là được rồi, nhanh buông tôi ra!” Nguyên Bảo nhìn xung quanh, đã có không ít người đưa mắt nhìn tới đây. Người đàn ông cao lớn ôm cô gái nhỏ bé, anh ta đang nói nhỏ bên tai cô nàng. Mặc dù không nhìn rõ mặt nhưng có thể nhìn thấy nụ cười dịu dàng, nhìn thế nào cũng là hình ảnh tình cảm lãng mạn.
“Ừm… có lẽ xong rồi.” Giọng Chung Ly đột nhiên cao lên, chỉ nghe thấy mấy tiếng tách tách, một bóng đen cầm máy ảnh lái xe chạy đi!
Đám chó săn!
Nguyên Bảo trợn to hai mắt, hung hăng đạp Chung Ly, “Khốn kiếp! Anh cố ý!”
“Là tôi cố ý!” Chung Ly dần dần cách xa cô, phất tay với cô, “Gặp lại sau, Nguyên Bảo.”
“Chung Ly đáng chết…” Nguyên Bảo giận dữ trở về nhà, trong lòng hơi thấp thỏm: ngày mai nhất định sẽ lên báo, không chắc sẽ lên trang đầu nhưng nếu BOSS nhìn thấy nhất định sẽ rất tức giận. Bây giờ phải giải quyết thế nào? BOSS nhất định sẽ giết cô!
“Anh đã trở về.”
“BOSS…” Nguyên Bảo thoát khỏi suy nghĩ của mình, cẩn thận nhìn Ngôn Sóc đang đổi giày.
“Ăn cơm chưa?”
“Ăn ở bên ngoài rồi.”
“Không phải đã nói chờ anh sao? Đồ ăn bên ngoài không đảm bảo vệ sinh.” BOSS lôi cô vào trong ngực hôn một cái. “Có nhớ anh không?”
“Có.” Rất nghiêm túc gật đầu, “BOSS, hôm nay em…”
“Hả? Lại gây sự?” Nhẹ nhàng nhíu mày, đưa tay nhéo má Nguyên Bảo, “Nói, thế nào?”
“Em… tình cờ gặp Lý Lạc Nhi và Chung Ly.”
“Sau đó…” Sắc mặt anh thật bình tĩnh, không nhìn ra biểu hiện gì.
“Em bị đám chó săn chụp được ảnh… với Chung Ly.” Tự động bỏ đi đoạn giữa, giống như đứa bé mắc lỗi đứng trước mặt anh, chờ đợi Ngôn Sóc nói câu ‘n