Tác giả: Cố Mạn
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341243
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1243 lượt.
“Con gái ngoan hiền hiểu biết chẳng phải rất nhiều hay sao? Anh chia tay với bạn gái trước cũng lâu lắm rồi, tại sao đến giờ mới chọn ở bên cô Tiết?”.
“Thế nên cô ấy là đặc biệt”.
Phong Nguyệt lập tức truy hỏi: “Cô ấy đặc biệt chỗ nào?”.
Phong Đằng không trả lời ngay, anh nâng ly rượu lên nhấp một ngụm một cách tao nhã, sau đó mới thong thả nói: “Cô ấy đặc biệt, dễ ăn”.
“Hả?”. Phong đại tiểu thư nghi ngờ tai mình có vấn đề, chớp chớp mắt, sững sờ.
Cuộc trò chuyện đã kết thúc trong sự bàng hoàng của cô Phong, khi nhân vật nữ chính trong câu chuyện của họ xuất hiện ở phòng ăn, cô Phong đã tạm thời phục hồi lại nguyên trạng.
Cô tươi cười chào Sam Sam: “Sam Sam, mau đến ăn sáng”.
“Cô Phong”.
“Ôi trời, tôi gọi cô là Sam Sam, cô lại gọi tôi là cô Phong, đau lòng quá đi mất”.
“A?”. Sam Sam rõ ràng không ứng phó nổi sự thân mật đột ngột đó, bất giác nhìn Phong Đằng. Phong Đằng nói: “Ngồi xuống ăn đi, ăn sáng lúc bảy giờ, sau này đừng đến trễ”.
“Vâng”.
Sam Sam ngồi xuống ăn cơm, nhất thời không chú ý đến hai chữ “sau này”, cô Phong hôm nay đặc biệt nhạy cảm, lập tức cười mờ ám với ông anh.
Phong Đằng vờ như không nhìn thấy.
Lúc này bác Vương cùng người giúp việc mang thức ăn lên, báo cáo với Phong Đằng: “Cậu chủ, vé máy bay đến tỉnh G hôm nay đã không đặt được nữa, chỉ có vé tám rưỡi sáng mai”.
Phong Đằng nhìn Sam Sam.
Tuy Sam Sam thất vọng, nhưng cũng là việc trong dự tính nên cô vội gật đầu tỏ ý cảm ơn.
Phong Đằng gật đầu với bác Vương.
“Khoan đã…”. Phong Nguyệt định nói cô có thể giúp đặt vé, nhưng vừa lên tiếng đã thấy ánh nhìn của Phong Đằng phóng tới.
Cô lập tức nín thinh, thầm mắng mình là heo! Chẳng lẽ cô đặt được mà anh cô không đặt được hay sao? Ông anh rõ ràng là có dụng ý mà.
Cô Phong bất giác thấy kỳ thị. Thì ra người ta vốn không muốn ở lại ăn Tết! Đàn ông muốn vô sỉ thì đúng là vô sỉ, ông anh cô thì càng là cao thủ. Chưa có danh phận gì cả mà đã không cho người ta về quê ăn Tết rồi.
Tiếp theo đó khi dùng bữa, Sam Sam cứ thấy mất tự nhiên, đương nhiên không phải vì cùng ăn với Đại boss. Thật sự thì cô cũng quen ăn cơm với Đại boss từ lâu rồi. Mà nguyên nhân là, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn cô của cô Phong.
Ánh mắt đó vô cùng kỳ lạ, giống như… đang nhìn một miếng ăn vậy…
Hừm, chắc là ảo giác thôi.
Chắc là do trong đầu cô Phong đang nghĩ đến thức ăn, lại trùng hợp nhìn cô mà thôi. Quả nhiên, Sam Sam nghe thấy cô Phong nói: “Sam Sam, lát nữa chúng ta đến nông trại chọn rau đi”.
Hả? Sam Sam sững người, cô đã có phản xạ có điều kiện với hai chữ “chọn rau”, trong đầu tích tắc nhớ đến bóng dáng đen tối của Đại boss… Lẽ nào cô Phong cũng có thói quen xấu đó?!!!
Nhưng tại sao lại phải đến nông trại? Sam Sam ấp úng hỏi Phong Nguyệt: “Chọn rau gì cơ?”.
Phong Nguyệt cười hì hì: “Nhà chúng tôi có truyền thống là rau trên bàn ăn vào đêm giao thừa là phải đến nông trại của gia đình để chọn. Lát nữa cô đi với hai anh em tôi nhé”.
“Người nhà chúng tôi ấy mà, ai cũng kén chọn thức ăn hết, tôi được xem là người dễ tính nhất rồi đấy.
Nông trại này là do ông tôi lập ra. Ông chê thức ăn bây giờ phun thuốc nhiều quá, không an toàn, nên tự mua một mảnh đất, tìm vài người đến trồng”.
Ăn sáng xong nghỉ ngơi một chút, đợi Ngôn Thanh đến rồi mọi người cùng kéo nhau đến nông trại. Cô Phong kéo Sam Sam đi riêng một xe, nói là muốn tâm sự vài chuyện.
Cô vừa lái xe vừa cười giải thích cho Sam Sam nghe lai lịch của nông trại nhà họ Phong. “Lúc ông còn sống thường nói là, có nông trại rồi thì nhà chúng tôi đã chiếm hết bốn chữ “sĩ nông công thương””.
Sam Sam tò mò “ủa” một tiếng, nông và thương thì hiểu, còn “công” ấy mà, thì nhà boss đã lấn sân vào rất nhiều công trình, cũng có thể nói được, nhưng “sĩ” thì giải thích thế nào?
Xuống xe rồi, một cô gái mảnh dẻ cao ráo, tóc ngắn rất xinh cười tươi rói: “A Nguyệt”.
Phong Nguyệt hỏi: “Lệ Trữ, sao cậu cũng đến đây?”.
Nguyên Lệ Trữ cười hi hi: “A Nguyệt cậu nói gì thế, rau cho đêm giao thừa của nhà tớ năm nào cũng từ vườn rau nhà cậu mà ra, sao năm nay cậu lại nỡ không cho?”.
Phong Nguyệt tỏ vẻ thắc mắc: “Để tớ đi hỏi, làm gì có chuyện không nỡ. Mấy năm trước chẳng phải đều cho đưa đến nhà cậu đó thôi, sao năm nay chưa nhỉ?”.
Nông trại này của nhà họ Phong ngoài cung cấp thức ăn cho họ ra thì khi Tết đến còn tặng sản vật cho bạn bè thân thiết.
Lệ Trữ cười nói: “Không cho tớ ăn hết rồi đến nữa hả? Nếu cậu tiếc thì tớ đành xin xỏ ông anh cậu vậy”.
Ánh mắt cô đã nhìn về phía Phong Đằng đang bước xuống xe, chớp mắt mấy cái rồi tỏ vẻ tự nhiên: “Anh Phong, lâu quá không gặp”.
Phong Đằng gật đầu: “Lệ Trữ”.
Sam Sam đứng cạnh trong tích tắc đã nhận ra chân tướng một cách nhanh nhạy vô cùng: Oa, hóa ra là “fan” của Đại boss!
Nguyên Lệ Trữ rõ ràng là một người rất biết ăn nói, khéo léo tâng bốc Phong Đằng một lượt, nào là đầu tư ở phía tây là rất biết nhìn xa trông rộng, ngay cả Phong Đằng là người khó “hầu hạ”