Bảo Bối Trong Lòng Tổng Giám Đốc Phúc Hắc
Tác giả: Nhã Mông
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341202
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1202 lượt.
ươi năm rồi đấy. Cuộc sống của cô và Lý Bối Lỗi hiện tại đều có quá nhiều thay đổi, chẳng biết có bao nhiêu người xuất hiện rồi lại ra đi trong cuộc đời họ nhưng chỉ có tình cảm giữa họ là mãi luôn ấm áp. Cô rất cảm động bởi mỗi khi cô đau khổ trong tình yêu, anh lại đem tình thân xua đi nỗi buồn chán trong lòng cô, hóa giải thù hận trong cô. Anh dùng sự quan tâm của mình để nói với cô rằng, chỉ có yêu thật sự thì mới có thể có được tình yêu, chỉ có niềm tin vào hạnh phúc thì mới có được hạnh phúc.
- Bối Nhĩ... - Một người phụ nữ trung niên mặc chiếc váy đen, nở nụ cười rạng rỡ và bước tới bên họ.
Lý Bối Lỗi dùng tay mình huých vào tay Bối Nhĩ:
- Em còn đứng ngây ra đó là gì? Nói gì đi chứ.
- Mẹ... - Từ cổ họng cô phát ra một tiếng khô khan.
- Con ngoan! - Bà Hách Huệ Tử vui mừng bước đến ôm cô, - Mau cho mẹ xem công chúa của mẹ nào.
Cô muốn né khỏi bà nhưng cuối cũng cô cũng không thể tránh được cái ôm bất ngờ đó.
- Mẹ đừng như vậy. - Cô gắng gượng vùng ra khỏi vòng tay của bà, - Con không còn là trẻ con nữa.
Bà Bách Huệ Tử cười lớn:
- Trong mắt mẹ, con vẫn luôn là trẻ con.
- Có chuyện gì mà vui thế? - Hai người phụ nữ trung niên phía đối diện bước tới.
Bà Bách Huệ Tử vui mừng giới thiệu cô với họ:
- Nào nào, Bối Nhĩ, con mau đến làm quen với hai người bạn thân nhất của mẹ nào.
Lý Bối Nhĩ nhẹ nhàng cúi đầu cười chào hai người phụ nữ đối diện và cùng lúc đó, cô phát hiện ra Âu Dương San San đứng sau một trong hai người phụ nữ đó.
- Ðây là cô Hà, Giám đốc Ðài. Cô là bạn học thời đại học của mẹ và cũng là lãnh đạo hiện nay của anh trai con. - Bà Hách Huệ Tử chỉ vào người phụ nữ trung niên mặc bộ váy xám rồi nói với cô.
Cô chợt nhìn sang phía anh Lý Bối Lỗi và dường như anh cũng hiểu được ý của cô nên anh ghé sát tai thì thầm một câu:
- Đây chính là “bà cô”.
- À! Cháu chào cô. - Cô lại cúi đầu cung kính chào người phụ nữ đó.
- Chào cháu! - Người phụ nữ trả lời ngắn gọn.
- Đây là chị học khóa trên hồi đại học của mẹ và giám đốc Hà. Bà ấy là người mà mẹ rất kính trọng đấy. Bà Hách Huệ Tử tiếp tục giới thiệu.
- Cháu chào bác. - Cô lễ phép chào, ánh mắt cô nhìn về phía Âu Dương San San đứng sau bà.
- À! Đây là con gái bác. - Dường như cảm nhận được ánh mắt của cô nên người phụ nữ đó mỉm cười giới thiệu.
- Là San San phải không? Cháu lớn thế này rồi cơ à? Còn nhớ hồi cháu vừa chào đời, cô đã đưa Bối Lỗi đến thăm cháu đấy. Loáng một cái, các con đều lớn cả, còn chúng ta cũng già hết rồi. - Bà Bách Huệ Tử thở dài.
- Khi chị sinh tụi nhỏ thì chị cũng đã già rồi mà. - Người phụ nữ đó xen vào.
- Năm đó, chị mải mê cống hiến cho sự nghiệp mà. - “Bà cô” nói.
- Nhưng sự nghiệp của chị còn xa mới bằng các cô. - Người phụ nữ đó thở dài, nhìn hai người phụ nữ thành đạt trước mặt với ánh mắt ngưỡng mộ.
- Chị đào tạo nên những nhân tài, còn chúng em thì mãi mãi không bao giờ làm được điều đó. - Bà Hách Huệ Tử khuyên giải.
- Cũng phải. - Người phụ nữ đó cười nghiêng ngả như một đứa trẻ đang thỏa mãn.
- San San xinh đẹp thật đấy! - Bà Hách Huệ Tử nhìn Âu Dương San San, mỉm cười nói: - Hôm nay, cháu ăn mặc khá “môn đăng hộ đối” với Bối Lỗi đấy.
- Mẹ… nói gì thế? - Lý Bối Lỗi chau mày phản đối bà.
Bà cười:
- Mẹ đùa chút có sao đâu.
- Cháu chào cô Hách ạ. - Âu Dương San San lộ rõ sự vui mừng và phấn khởi hơn bất cứ ai ở đây. Cô không biết gia đình cô và gia đình Lý Bối Lỗi lại thân thiết với nhau như vậy, dường như có một sợi dây vô hình đang rút ngắn khoảng cách giữa họ. Mẹ anh ấy nói anh và cô rất môn đăng hộ đối mà, điều đó càng làm tăng thêm lòng kiên định trong niềm tin về tình yêu mà cô dành cho anh.
Lúc này, Đặng Bành dắt Kim Na đi tới:
- Tổng giám đốc Hách, Giám đốc Hà - Anh cười rồi nâng ly với hai người phụ nữ này.
- Phó tổng giám đốc Đặng cũng đến rồi. - Bà Hách Huệ Tử tao nhã chạm ly với anh.
- Phó tổng giám đốc Đặng tuổi trẻ tài cao, thật hiếm người sánh bằng. - “Bà cô” giới thiệu, - Công ty quảng cáo JS và Đài truyền hình chúng ta luôn có mối quan hệ hợp tác rất tốt đẹp.
Bà Hách Huệ Tử cười cười, thực ra trong lòng bà hiểu rất rõ cái gọi là mối quan hệ hợp tác chẳng qua là một chút tài trợ mà thôi chứ cũng chẳng có gì hay ho cả. Nhiều năm qua, thương trường đã sớm dạy bà nhìn đời và cả tình cảm của con người nữa. Bất cứ người nào mời bà về chẳng qua cũng chỉ là dựa vào mối quan hệ mà nhờ bà giúp đỡ gì đó thôi, còn bà cũng thừa biết họ quen nhau bao nhiêu năm thì cũng bấy nhiều năm họ cạnh tranh với nhau. Giờ đây, họ đều đã thành đạt ở các lĩnh vực khác nhau, cả bà cũng vậy, nhưng bà luôn cảm thấy mệt mỏi, cũng như sự sắc sảo của bà khi xưa đều trượt dốc theo năm tháng. Hai người phụ nữ trước mặt và bà đều bước sang tuổi trung niên, trong số họ chỉ bà là có hạnh phúc nhưng nó cũng sớm phai nhạt rồi.
Trong tiếng vỗ tay cổ vũ của mọi người, Lý Bối Lỗi bước đến bên đàn dương cầm giữa phòng tiệc chơi bài Giấc mơ. Trong thoáng chốc tiếng vỗ tay cổ vũ anh đã chuyển thành âm thanh của những nốt nhạc thâm trầm, anh