Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Buông Tay Để Yêu

Buông Tay Để Yêu

Tác giả: Nhã Mông

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341323

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1323 lượt.

ng kìm nén được cảm xúc của mình mà nói ra những câu khiến người khác bị tổn thương. Còn Âu Dưong San San lại giống một con chim hỷ tước vừa bay ra khỏi lồng, vui mừng nhảy nhót. Cuối cùng anh cũng đã hẹn cô đi ăn, đây chẳng phải là anh đang bắt đầu học cách tiếp nhận cô rồi sao? Nghĩ vậy, mọi sợ hãi trong lòng cô đều bị xoá sạch. Cô cho rằng, đây một bữa cơm làm thay đổi mối quan hệ của họ, nhưng cô không ngờ, cũng chính ngày đó lại càng khiến anh kiên định quyết tâm chờ đợi người con gái kia.
- Xin lỗi San San... - Khi cô đang vui mừng hớn hở kể chuyện cười cho nghe, anh bỗng ngắt lời. - Tôi cảm thấy không được khoẻ lắm. Ý tôi là, tôi đưa em về sớm hơn một chút được không?
- Anh sao thế? - Cô lo lắng nhìn anh.
- Tôi xin lỗi. - Anh tiếp tục nói. - Tôi nghĩ tôi không nên mời em đi ăn bữa cơm này. Tôi xin lỗi. Ý tôi là... tôi...
- Anh đừng nói nữa. - Cô ngắt lời anh. - Tôi hiểu rồi.
- Tôi xin lỗi.
- Anh không cần xin lỗi. - Cô nhẹ nhàng đứng lên. - Chúng ta đi thôi.
- Đừng, không cần phải vội như vậy đâu. Em cứ ăn xong đi đã. - Anh nói.
- Anh nghĩ rằng tôi vẫn còn tâm trạng để tiếp tục thưởng thức bữa ăn này sao? - Cô cười lạnh lùng nhìn anh, một nụ cười mỉa mại nhưng cũng thật đáng thương. Chàng trai trước mặt cô mới ngốc nghếch làm sao. Năm năm qua, anh luôn nhớ đến những chuyện trong quá khứ, nhớ về người con gái đã đi xa, nhưng anh lại không hề để ý đến người con gái cam tâm tình nguyện dâng hiến tình yêu cho anh. Rốt cuộc là do anh quá ngốc hay do cô quá si tình?
Sau khi về nhà, cô đã cắt nát chiếc váy màu đỏ đó. Cô nghĩ lần này chắc chắn nó sẽ đem lại may mắn, nhưng kết quả lại hoàn toàn không như cô mong muốn. Cô đã cố ý chọn chiếc váy giống với chiếc váy của Khả Lam để đến buổi hẹn với anh. Cô khát khao biến thành người con gái trong trái tim anh nhưng cô đâu biết rằng điều anh để ý không phải là bộ quần áo, cũng không phải là đồ dùng mà chính là con người. Cô nằm cuộn tròn trên ghế sô pha trong khi trên người không có một mảnh vải, cô cố tưởng tượng ra mình đang được anh ôm, nước mắt cô dâng đầy trên khoé mắt. Khi cô nhắm mắt lại, nước mắt lại lăn xuống ướt đẫm hai gò má. Bao năm qua, cô vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ, vui vẻ giống như khi anh đang ở bên cô. Nhưng đêm nay, cảm giác mà cô hằng mong muốn bỗng trở nên đau khổ, bi thương vô hạn. Cuối cùng cô đã hiểu: Cô không thể thắng nổi người con gái có tên Khả Lam đó. Cô không thua có ấy về vẻ xinh đẹp hay trí thông minh, mà là tình yêu anh dành cho cô ấy không gì có thể thay thế được.
Bối Lỗi về đến nhà, mệt mỏi nằm vật ra giường. Anh hối hận vì đã hẹn Âu Dương San San. Phải chăng anh đang lợi dụng tình yêu của một cô gái dành cho anh để tìm cách giải thoát cho chính mình, nhưng kết quả anh lại làm cho cô gái đáng thương đó càng thêm đau khổ. Bối Nhĩ đã từng nói với anh:
- Yêu một người, ta cần phải có trái tim biết cảm động. - Ðúng là Âu Dương San San đã làm anh cảm động, nhưng anh lại không thể yêu cô được.
Lý Bối Nhĩ gõ cửa phòng anh:
- Sao anh về sớm thế? - Cô hỏi anh.
- Anh không thể quên được cô ấy. - Anh bỗng nói, đôi mắt to u sầu đẫm lệ.
Năm năm nay, cô chưa từng thấy anh như vậy. Anh luôn cố kìm nén tình cảm của mình, vờ như không để ý đến. Nhưng tối nay, một chiếc váy đỏ xinh đẹp và một cuộc hẹn tan xỡ đã khiến anh suy sụp, anh không thể che giấu nỗi cô đơn trong lòng mình thêm nữa.
Cô bước đến, quỳ xuống nền nhà, nắm chặt lấy tay anh rồi bước ra khỏi phòng. Khi cánh cửa phòng đóng lại, cô đã nghe thấy tiếng khóc đau khổ của một chàng trai, tiếng khóc đó chua xót và đầy tuyệt vọng.
Lý Bối Nhĩ vội chạy về phòng, lén gọi điện cho chị Khả Lam. Cô thực sự không muốn thấy anh Bối Lỗi như vậy. Anh không đáng phải chịu nỗi khổ chia ly này nữa. Nhưng người bạn ở cùng phòng với Khả Lam nói với Bối Nhĩ rằng, vài ngày trước Khả Lam đã về nước.
- Nghe tin người thân qua đời nên cô ấy đã vội về ngay. - Bạn Khả Lam nói.
- Vậy ạ? Cảm ơn cô.
- Không có gì. Nếu cô gặp cô ấy thì cho tôi gửi lời hỏi thăm cô ấy nhé. Tôi rất nhớ cô ấy. - Bạn cũng phòng Khả Lam nhờ cô.
- Ðược ạ. Chắc chắn rồi.
Sau khi gác điện thoại, tâm trạng của Bối Nhĩ thật sự hỗn loạn. Cô mặc áo khoác rồi đi ra cửa. Không hiểu tại sao gần đây, mỗi lần thấy buồn cô đều muốn đến quán mỳ đó. Tối nay, cô lại tình cờ gặp Đặng Bành ở đó.
- Thật trùng hợp. - Cô nói.
- Không phải đâu. - Tôi chủ động đến đây xem mình có được gặp cô hay không thôi? - Anh cười trêu đùa cô.
- Có bao giờ anh muốn quên một ai đó nhưng lại không thể quên không? - Khi ngồi xuống, cô bỗng hỏi anh.
- Trong lòng mỗi người đều có một người như vậy. - Anh đáp.
- Anh không giống với một người đang nhớ một người khác. - Cô nói thẳng.
- Ồ! Vậy rốt cuộc trong mắt cô, tôi là người như thế nào? - Anh hỏi cô.
- Anh giống như người được người ta nhớ hơn.
Anh cười lớn:
- Nhưng tôi làm gì có cơ hội được người khác nhớ nhung chứ. Thường là tôi nhớ người khác thì đúng hơn.
Lý Bối Nhĩ cười:
- Anh cứ đùa.
- Vậy còn cô? - Anh hỏi. - Cô có bao giờ muốn