Tác giả: Thái Trí Hằng
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341692
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.
h vở của môn thi ngày hôm sau thì đã gần 3 giờ sáng.
Lên mạng cho thư giãn đầu óc một chút, cuối cùng cũng gặp được Người đẹp số 6.
“Lâu lắm không gặp bạn rồi, dạo này ổn không?
Cùng một câu hỏi ấy, nhưng do Người đẹp số 6 nói ra, thực đúng là khác hẳn.
“Dạo này cũng ổn. Chỉ là phải chuẩn bị thi cuối kỳ nên ngủ rất muộn thôi.”
“Mình cũng thế.”
“Vậy chúng ta cùng cố lên nhé, trời sáng là thi rồi.”
“Ừ. Bạn chuẩn bị đi ngủ chưa?”
“Cũng phải ngủ rồi, bạn cũng thế. Chúc ngủ ngon.”
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Có thể đừng chúc ngủ ngon vội được không?”
“Được chứ. Nhưng mình vừa nói mất rồi.”
“Thì mình giả bộ như chưa nhìn thấy.”
“Người đẹp số 6.”
“Ừ. Tú Cầu.”
“Có chuyện gì thế?”
“Mình muốn ra cửa hàng tiện lợi ở đầu ngõ mua ít đồ.”
“Nếu bạn không ngại, mười phút sau gặp dưới chân nhà bạn nhé?”
“Mình ngại đấy.”
“Thế…”
“Vì bạn lại dùng nếu.”
“Ồ.”
“Mình chuẩn bị đếm ngược đây.”
Tôi chẳng kịp thoát khỏi mạng, lao thẳng ra cửa vào thang máy xuống nhà lấy xe phóng đi, đến chỗ nàng thuê trọ, đã thấy Người đẹp số 6 đứng đợi ngoài cổng.
“Mình đến muộn rồi à?” tôi dừng xe hỏi.
“Bạn lợi hại thật đấy, chỉ sai lệch có 20 giây.” Người đẹp số 6 cười cười.
“Vậy thì tỷ lệ đúng sai là 20/600, chưa đến 4%, chắc là vẫn chấp nhận được.”
“Xin lỗi nhé, muộn thế này còn bắt bạn chạy ra đây.”
“Đừng bao giờ nói vậy.”
Người đẹp số 6 mặc áo khoác ngoài dày có mũ trùm đầu, hai tay nhét vào túi áo.
Đầu nàng trùm kín, gương mặt rụt sâu trong mũ, chỉ để lộ ra mũi và đôi mắt.
“Lạnh không?” tôi không nén được, hỏi.
“Hơi hơi.”
“Vậy thì nhanh nhanh vào trong nhà, sẽ ấm hơn đấy.”
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Chúng ta vất vả ra đây để thảo luận xem có nên vào trong nhà không à?”
“Xin lỗi nhé,” tôi vỗ vỗ trán, “chúng ta đi thôi.”
Nếu đi bộ chầm chậm, mất khoảng chừng năm phút là có thể đến cửa hàng tiện lợi mở 24/24 ở đầu ngõ.
Người đẹp số 6 mua ít đồ ăn nóng, tôi tiện thể cũng mua ít mì gói, tuần thi cuối kỳ sẽ rất cần đến chúng.
Ra khỏi cửa hàng tiện lợi, Người đẹp số 6 đột nhiên hỏi:
“Cảm giác lúc canh ba nửa đêm nhìn thấy cửa hàng tiện lợi trên phố như thế nào?
“Ừm…” tôi thoáng nghĩ ngợi trong giây lát, “có lẽ là cảm giác an tâm.”
“Mình cũng cảm thấy yên tâm.”
Con ngõ rất tĩnh lặng, chúng tôi lặng lẽ thả bộ trở về dưới chân nhà nàng.
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Đối với mình, gặp bạn cũng giống như lúc nửa đêm khuya khoắt ở một thành phố xa lạ, trên một con phố xa lạ, nhìn thấy cửa hàng tiện lợi vậy.”
Người đẹp số 6 quay lại nhìn tôi, trong mắt lấp lánh những tia nhìn ấm áp.
Tôi không nói nên lời, một dòng chảy ấm áp lan tỏa toàn thân.
“Người đẹp số 6.”
“Ừ. Tú Cầu.”
“Bạn nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi.”
“Chỉ cần cửa hàng tiện lợi không đóng cửa là được.”
Người đẹp số 6 nhoẻn cười, chúc ngủ ngon rồi quay người lên gác.
Một tuần thi cuối kỳ tuy rất khó nhằn, nhưng chỉ cần nghĩ đến Người đẹp số 6, tôi lại có cảm giác rất an tâm.
Thi xong là nghỉ đông luôn, các sinh viên bắt đầu lục tục rời trường về nhà.
Sau hôm thi cuối cùng, Người đẹp số 6 liền về Đài Bắc, trước lúc về nhà nàng gửi một bức thư chúc tôi nghỉ đông vui vẻ.
Tôi ở lại thêm ba ngày nữa, sau khi chắc chắn các môn đều qua hết mới thu dọn hành lý về nhà.
Trở về nhà, hôm nào tôi cũng ngủ dậy rất muộn, đằng nào cũng không có việc gì làm, trong nhà lại chẳng có máy tính. Tôi thường ngồi đần thối mặt trước ti vi, thỉnh thoảng ra ngoài tìm mấy bạn học cũ nói chuyện. Những ngày hoàn toàn lìa xa Người đẹp số 6 này, có lúc làm tôi cảm thấy như mình đang lãng phí tuổi xuân.
Không biết liệu trên đời này có một thứ gọi là “ngân hàng thời gian” hay không nữa? Như vậy tôi có thể gửi tạm khoảng thời gian nhạt như nước ốc này vào, đợi lần sau khi gặp lại Người đẹp số 6 sẽ rút ra sử dụng.
Kỳ nghỉ đông kéo dài gần bốn tuần, trong đó bao gồm cả Tết Nguyên Đán nữa.
Mùng bảy Tết đi học lại, vậy nên mùng sáu là tôi trở lại tr.
Tiết trời vẫn hơi lành lạnh, có điều đã đỡ rét hơn hồi tết nhiều.
Vừa vào học kỳ mới, vẫn còn rất thoải mái, tôi bèn có ý muốn hẹn với Người đẹp số 6, nhưng lại không biết nên làm gì?
Mãi đến một buổi chiều lúc phóng xe ngang qua đường Đông Phong, tôi mới nảy ra một ý tưởng.
Đáng tiếc, Câu lạc bộ nghe nhìn lại muốn nhân lúc vừa vào học kỳ mới, tổ chức một cuộc triển lãm điện ảnh trong trường, Người đẹp số 6 rất bận bịu.
“Chỉ cần chiều nào không có giờ học, mình đều bận túi bụi ở Câu lạc bộ,” nàng gửi tin nhắn cho tôi qua diễn đàn.
Nhưng việc tôi muốn hẹn Người đẹp số 6 cùng làm, buổi sáng tuy cũng được, nhưng buổi chiều mới là tốt nhất.
Nếu buổi tối mới đi, thì thành ra chẳng còn ý nghĩa gì hết.
Tôi đã đợi năm ngày rồi, cứ tiếp tục đợi thế này, dù có hẹn được Người đẹp số 6 cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Chiều ngày thứ sáu, tôi đột nhiên có một cảm giác thôi thúc, chay đến Câu lạc bộ nghe nhìn tìm Người đẹp số 6.
“Tú Cầu,” Người đẹp số 6 hết sức ngạc nhiên, “bạn đ