Tác giả: Thái Trí Hằng
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341690
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1690 lượt.
i, dù bạn có lưu luyến thế nào, cũng sẽ lập tức đưa mình đi.”
“Đây lại là dự cảm của bạn đấy à?”
“Không,” Người đẹp số 6 cười cười, “đây là suy luận.”
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Đây là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất.” Nàng ngoảnh đầu lại nhìn tôi chăm chú. “Cảm ơn bạn.”
“Hôm nay là sinh nhật bạn à?” Tôi hết sức kinh ngạc. “Bạn sinh ngày mùng 2 tháng Ba à?”
“Mình không sinh ngày mùng 2 tháng Ba, sinh nhật lịch Âm của mình là ngày Rằm tháng Giêng, tết Nguyên tiêu ấy,” nàng nói. “Hôm nay vừa khéo đúng là tết Nguyên tiêu.”
“Thì ra là thế,” tôi nói. “Chúc mừng sinh nhật”
“Cảm ơn bạn.”
“Người đẹp số 6.”
“Ừ. Tú Cầu.”
“Hoa đăng năm bạn ra đời chắc hẳn là rất đẹp.”
“Cảm ơn.”
“Sinh nhật của Tiểu Thiến nhất định là ngày Xá tội vong nhân.”
Người đẹp số 6 đột nhiên bật cười, tiếng cười vang vọng giữa những đóa hoa chuông, đầy hương vị của mùa xuân.
“Quyết định rồi,” sau khi ngưng cười, nàng nói.
“Quyết định gì thế?”
“Sau này, hằng năm khi chúng ta nhìn thấy hoa chuông nở, thì đó chính là ngày đầu tiên của mùa xuân.”
“Được đấy.”
“Phải cùng thấy mới được tính đấy nhé.”
“Ừ.”
Mùa đông qua rồi, mùa xuân đã đến.
Đối với tôi, Người đẹp số 6 mới là mùa xuân.
Tôi nói muốn đào một con kênh thật dài, vươn xa về phía Bắc.
“Trong con kênh ấy, có nước không?” em hỏi.
“Khi em ra đi, con kênh tự nhiên sẽ chở đầy nước mắt” tôi đáp.
“Con kênh ấy đào tới tận đâu?” em lại hỏi.
“Em đến đâu, kênh sẽ chạy theo đến đó.”
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6”
“Mình ngại lắm. Mình thật sự rất ngại ấy.”
“Thế…”
“Mau mau đưa mình đến đó đi.” Người đẹp số 6 đứng dậy.
Đó là một vườn hoa hình tam giác hẹp dài trên đường Lâm Thâm, bên trong gần như chỉ trồng toàn một loại cây phong linh hoa vàng.
Vì mật độ trồng cây rất dày, thoạt nhìn trông lại có một vẻ đẹp đoàn tụ.
Cây phong linh ở đây khá cao, cành cây vươn thẳng, tuy mùa hoa sắp hết, nhưng hoa chuông trên cây vẫn nguyên một sắc vàng rực rỡ, chỉ có điều chốc chốc lại bị gió lay rụng lả tả mà thôi.
Tôi và Người đẹp số 6 đi băng qua những cành cây, dưới chân là lớp đất mềm mại phủ một tấm thảm hoa màu vàng kim.
Một đóa hoa chuông rơi từ trên tán cây xuống, Người đẹp số 6 lao bắn về phía trước, đón trúng vào tay.
“Giỏi quá!” Tôi lấy làm khâm phục.
“Mình có thể ước một điều rồi.” Người đẹp số 6 cười rất tươi.
“Nhìn thấy sao băng mới ước được chứ nhỉ.”
“Bạn chưa từng nghe nói rằng bắt được một đóa hoa chuông rơi xuống cũng có thể ước à?”
“Có chuyện này sao?” tôi thắc mắc. “Mình chưa nghe bao giờ.”
“Vậy giờ bạn nghe rồi đấy.”
Người đẹp số 6 nâng đóa hoa chuông bằng cả hai tay, cúi đầu, nhắm mắt lại.
“Ước xong rồi.” Nàng mở mắt.
“Bạn ước gì vậy?”
“Ước rằng bạn sống lâu trăm tuổi.”
Đôi mắt nàng trong veo sáng rỡ, tôi nghe tim mình đập tựa những tiếng sấm trầm đục đì đùng.
Mùa xuân đã đến thật rồi, tấm chăn và những cái áo dầy sụ đều được tôi nhét hết vào tủ quần áo.
Đến cả triển lãm điện ảnh của Câu lạc bộ nghe nhìn cũng được đặt tên là Triển lãm điện ảnh Mùa Xuân.
Hoạt động này kéo dài trong một tuần, ngoài việc chiếu phim ra, còn mời cả>ười làm nghề chuyên nghiệp như nhiếp ảnh gia, biên kịch, hoặc phối nhạc đến diễn thuyết, thậm chí còn có cả đạo diễn nữa.
Xuất phát từ tâm lý yêu ai yêu cả đường đi lối về, hoạt động nào tôi cũng tham gia hết. Nhưng dù là đến nghe thuyết trình hay xem phim, tôi thường đều chỉ náu mình trong góc, không muốn làm phiền đến nàng đang bận rộn.
Hoạt động cuối cùng là một buổi thuyết trình, khoảng chín rưỡi tối thì kết thúc.
Tôi rời khỏi hội trường, vừa khéo lại gặp đúng cô bé bạo dạn lần trước ở văn phòng Câu lạc bộ nghe nhìn.
“Chào anh,” cô cười cười nói, “lại đến mượn chị Huệ Đình của bọn em à?”
“Lần trước thật xin lỗi em quá, mượn chị Huệ Đình của em những hơn một tiếng đồng hồ,” tôi nói, “bởi vì…”
Nhất thời không nghĩ ra được cái cớ nào, mặt tôi cơ hồ đỏ bừng lên.
“Chà chà, chuyện nhỏ thôi mà. Anh chớ để trong lòng.” Cô lại cười khúc khích. “Anh với chị Huệ Đình giống nhau thật, chị ấy cũng vừa xin lỗi bởi vì bởi vì… mãi.”
“Thế à?”
“Vâng,” cô nói, “Em bảo với chị ấy, sau này nếu không nghĩ ra lý do gì, hoặc không thể nói ra lý do, thì cứ nói vì ăn no quá, vì con còn nhỏ, vì trời rất đẹp ánh nắng chan hòa…”
“Thực đúng là những lý do rất hay.” Tôi cười, gật đầu chào cô rồi quay người đi.
“Tú Cầu.”
Tôi dừng chân ngoảnh đầu lại, Người đẹp số 6 đang bước về phía tôi.
“Chào bạn.”
“Ủa?” Nàng thoáng ngẩn người.
“Vì biết đâu lại có người quen của bạn.” Tôi chỉ những người đang đi lại xung quanh.
“À,” nàng nói, “mau mau rời khỏi chỗ này đi.”
Chúng tôi rảo bước nhanh chân ra khỏi hội trường rồi dừng lại ở một chỗ vắng vẻ.
“Người đẹp số 6.”
“Ừ. Tú Cầu.”
Sau đó chúng tôi cùng cười.
“Cuối cùng cũng xong việc,” dứt tiếng cười, nàng nói.
“Hoạt động tổ chức thành công lắm,” tôi nói. “Bạn vất vả rồi.”
“Đún