Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cá Voi Và Hồ Nước

Cá Voi Và Hồ Nước

Tác giả: Thái Trí Hằng

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341689

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1689 lượt.

ến đây làm gì thế?”
“Ừ nhỉ. Mình đến đây làm gì nhỉ?”
Lần cuối cùng gặp Người đẹp số 6 là hôm trước ngày thi cuối kỳ, giờ đã là tuần thứ hai của học kỳ mới. Hơn một tháng không gặp, vừa trông thấy nàng, tim tôi đã đập nhanh dữ dội.
Thực ra lần nào cũng vậy, khoảnh khắc khi vừa trông thấy Người đẹp số 6, tim tôi đều đập thình thịch thình thịch
Đã hơn một tháng không có cảm giác tim đập dữ dội như vậy rồi, khi cảm giác ấy đột nhiên trở lại, bao nhiêu từ ngữ của tôi đều cạn kiệt hết, thậm chí còn quên cả mình phải nói gì nữa.
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Chúng ta vất vả đến đây để thảo luận xem bạn tới đây làm gì à?”
“Không,” tôi định thần lại, “mình muốn mượn bạn một tiếng đồng hồ.”
“Muộn chút nữa được không?” nàng nói. “Giờ mà mình đi thì hơi ngại với các em.”
Trong Câu lạc bộ còn ba cô bé khóa dưới cũng đang bận tíu tít, tôi bước tới gật đầu chào rồi nói: “Thật xin lỗi. Các em có thể cho anh mượn chị Huệ Đình một tiếng không?”
Ba cô ngơ ngác nhìn nhau, cuối cùng một cô bé xem chừng có vẻ khá bạo dạn lên tiếng: “Dĩ nhiên là được ạ.”
“Cảm ơn,” tôi nói.
Người đẹp số 6 cũng bước lại xin lỗi ba cô gái, đồng thời đảm bảo sẽ trở lại sau một tiếng nữa.
“Chị Huệ Đình, không sao đâu mà.” Cô gái bạo dạn khi nãy nở một nụ cười mờ ám. “Mau đi đi.”
“Tú Cầu,” Người đẹp số 6 ngoảnh lại nói với tôi, “chúng ta đi thôi.”
Tôi lại nói xin lỗi và cảm ơn, sau đó cũng Người đẹp số 6 rời khỏi văn phòng Câu lạc bộ.
Tôi dẫn Người đẹp số 6 ra chỗ để xe máy, dọc đường nàng không mở miệng nói câu nào.
“Bạn không hỏi mình tại sao à?” cuối cùng tôi cũng không kìm được lên tiếng hỏi.
“Mình đi rồi sẽ biết mà.” Nàng cười cười.
Tôi nổ máy, đưa cái mũ bảo hiểm vừa đi mượn được cho nàng. Nàng đội vào, rồi ngồi lên xe.
Tôi đi dọc đường Thắng Lợi về hướng Bắc, đến ngã tư thứ hai, đang chuẩn bị rẽ phải thì chợt nghe nàng reo lên: “Oa! Chỗ này đẹp quá.”
“Vậy à?” Tôi rẽ phải rồi dừng xe lại ven đường. “Vậy chúng ta xuống xe thôi.”
Chỗ này là đường Đông Phong, trong dải phân cách ở giữa, dải phân cách làn đường cho xe đi nhanh và xe đi chậm, và hai bên đường cho người đi bộ, trồng toàn một loại cây nở đầy hoa vàng.
Tôi và Người đẹp số 6 đi dọc theo đường dành cho người đi bộ, con đường dài phủ kín hoa vàng rơi xuống.
Chúng tôi như thể đang bước trên một biển hoa vàng rực.
“Đây là cây phong linh hoa vàng, hoa kia gọi là hoa chuông.” Tôi chỉ vào những thân cây cao năm mét. “Lúc nở hoa trên cây không còn lá nữa, chỉ toàn từng chùm từng chùm hoa vàng, cả con đường vừa đẹp lại vừa hùng vĩ.”
“Hoa chuông?” Người đẹp số 6 nhặt lên một đóa hoa chuông màu vàng kim to như như bàn tay.
“Đóa hoa hình phễu, diềm cánh có nếp nhăn, rất giống cái chuông gió.” Tôi chỉ bông hoa trên tay nàng.
“Đẹp thật đấy.” Người đẹp số 6 dừng chân dưới một gốc cây nở đầy hoa chuông, ngầng đầu lên.
“Hàng năm cứ đến mùa này là hoa lại nở, nhưng chỉ kéo dài khoảng mười ngày thôi.”
“Mười ngày?”
“Ừ,” tôi chỉ biển hoa vàng dưới đất, “giờ chắc đã là những ngày cuối cùng rồi, vì vậy dưới đất đầy những đóa hoa chuông vàng. Khi hoa rụng hết, lá non sẽ lại đâm chồi.”
“Thật xấu hổ quá, mình chưa bao giờ biết gần trường lại có cảnh đẹp thế này đâu đấy.”
Chúng tôi ngồi xuống băng ghế dài bên đường dành cho người đi bộ, lặng lẽ thưởng thức bữa tiệc thịnh soạn của mùa xuân.
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Bạn muốn dẫn mình đi ngắm hoa chuông phải không?”
“Ừ,” tôi nói, “nhưng thật xin lỗi, cứ nằng nặc kéo bạn đi thế này, đừng giận nhé.”
“Mình giận đấy.” Nàng cười cười. “Sao không đưa mình đi sớm hơn mấy ngày chứ?”
“Thực ra…” Tôi ấp úng.
“Mình biết. Mấy ngày trước bạn đã muốn đưa mình đến đây rồi,” Nàng mỉm cười ngắt lời. “Chỉ là mình không biết bạn muốn đưa mình đi ngắm hoa chuông, lại càng không biết hoa chuông chỉ nở có mười ngày.”
“Chỉ có mười ngày thôi…” Người đẹp số 6 ngẩng đầu lên.
“Ừ?”
“Còn ngắn hơn hoa anh đào.”
“Nhưng hoa chuông lớn hơn hoa anh đào.”
“Đúng vậy.” Nàng bật cười.
“Thực ra hoa chuông và hoa anh đào có một đặc điểm rất giống nhau,” tôi nói.
“Đặc điểm gì?”
“Cô độc,” tôi đáp. “Vì chúng đều đợi khi lá rụng hết rồi mới nở hoa.”
“Ừm. Có lẽ hoa chuông và hoa anh đào đều có một ước nguyện, hy vọng có thể nở hoa cho lá xem.”
“Nhưng lá lại muốn rụng sớm hơn một chút, để hoa nở được dài lâu.”
“Hoa và lá…” Người đẹp số 6 tựa hồ như trầm ngâm gì đó.
“Đi thôi.” Tôi nhìn đồng hồ, đoạn đứng dậy.
“Hả?” Nàng định thần lại. “Đi đâu?”
“Đi về thôi. Một tiếng rồi.”
“Phải về thật à?”
“Đã nói với mấy em khóa dưới là một tiếng, bạn cũng hứa với các em ấy còn gì.”
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Bạn có thể giả bộ không nghe thấy những gì mình nói với các em ấy được không.”
“Chuyện này…” tôi ngập ngừng giây lát, “cũng được. Bạn có thể nói với các em ấy rằng vì mình cứ nài nỉ mãi, nước mắt nước mũi chảy tòng long xin bạn đừng đi, vậy là bạn đành phải ở lại thêm một lúc nữa.”
“Bạn không phải dạng người đó. Nếu mình muốn đ