Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cá Voi Và Hồ Nước

Cá Voi Và Hồ Nước

Tác giả: Thái Trí Hằng

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341853

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1853 lượt.

Nàng đáp một tiếng, vuốt vuốt tóc, chỉnh lại quần áo.
“Bạn ướt hết rồi kìa.” Tôi lấy làm ngượng ngùng. “Xin lỗi nhé.”
“Người phải nói xin lỗi là mình mới đúng chứ.” Nàng cười cười. “Chúng ta cứ yên tâm trú mưa đi.”
“Lạnh không?” tôi hỏi.
“Hơi hơi,” nàng đáp, “không hiểu có bị cảm không nữa?”
“Mình có thể bị cảm, nhưng bạn thì không đâu,” tôi nói. “Bạn
“Cầu vồng?”
“Trên người bạn lúc này toàn là nước, khi mặt trời xuất hiện trở lại, chiếu lên người bạn, bạn sẽ biến thành cầu vồng rực rỡ sắc màu.”
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Cầu vồng đẹp lắm đấy nhé.”
“Ừ,” tôi nói, “vì vậy bạn mới biến thành cầu vồng.”
Tôi chăm chú nhìn Người đẹp số 6, đợi chờ khi mưa tạnh trời xanh, được thấy cầu vồng xuất hiện.
Trận mưa rào kéo dài khoảng nửa tiếng thì dừng, sau đó mây đen nhanh chóng tan đi, ánh nắng chan hòa.
Cứ như thể ông trời đang đùa cợt người ta, chỉ có điều trò đùa này vừa nhạt nhẽo lại chẳng buồn cười gì cả.
Về nhà phải mất 50 phút, còn đến Diêm Sơn thì chỉ mất 10 phút.
Nhưng người ướt sũng phóng xe thì rất dễ bị cảm, mà cứ ở mãi trong căn lán nhỏ này cũng không phải là cách hay.
“Tiếp tục đi thôi,” Người đẹp số 6 nhoẻn miệng cười.
Quả nhiên đi thêm 10 phút nữa, liền thấy núi muối trăng muốt, trông chẳng khác nào một ngọn núi tuyết.
Toàn bộ ngọn núi muối này do sáu mươi nghìn tấn muối dồn tích thành, cao hai mươi mét, chừng khoảng bằng tòa nhà sáu tầng. Vì chồng chất ở đây nhiều năm đã kết thành khối, cứng rắn như đá
Để tiện việc lên núi, người ta đã đẽo ra những bậc thang dài dẫn lên tận đỉnh, hai bên còn có dây xích sắt bảo vệ.
Người đẹp số 6 chạy lên các bậc thang, đến đỉnh núi mới dừng chân lại.
Bầu trời xanh nhàn nhạt, ánh dương chiếu xeo xéo, bốn bề đều là ruộng muối và hồ cá, đằng xa là biển.
Người đẹp số 6 ngẩng đầu lên, hơi ngả người về phía sau, hai tay cũng dang rộng ra, nối dây từ ngón tay trái sang ngón trỏ tay phải, sẽ thành một đường vòng cung rất đẹp.
Khi mặt trời chiếu lên Người đẹp số 6, có một khoảnh khắc, tôi thật sự cảm thấy mình nhìn thấy cầu vồng.






Đêm trận gió mùa Đông Bắc đầu tiên của năm nay ùa về, chúng mình gặp nhau qua điện thoại di động.
“Đài Bắc lạnh quá.” Trong tiếng tạp âm loẹt xoẹt, tôi loáng thoáng nghe thấy giọng mũi của em.
“Em bị cảm rồi à?”
“Không. Chỉ tại gió bên ngoài lớn quá, thấy lạnh thôi.”
“Mau về nhà đi.”
“Vậy em bắt đầu bay đây.”
Tôi nghe tiếng em giang rộng đôi cánh.
Gió mùa Đông Bắc cứ thổi mãi, tôi sắp gặp được.
***
“Thấy cầu vồng chưa?” Người đẹp số 6 ngoảnh đầu lại hỏi.
“Bạn đang nói tiếng màu gì thế?”
“Gì cơ?”
“Cầu vồng biết nói bảy thứ tiếng, màu đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím.”
“Thế bạn nghe hiểu thứ tiếng màu nào?”
“Màu vàng.”
Người đẹp số 6 bật cười, khẽ gõ lên đầu tôi một cái.
Chúng tôi chơi trên núi muối khoảng nửa tiếng, dưới ánh mặt trời rực rỡ, quần áo nhanh chóng khô cong.
Người đẹp số 6 nói trên người nàng không còn nước nữa, cầu vồng đã biến mất, có thể trở về được rồi.
Chúng tôi phóng xe trở về, dọc đường ánh nắng chan hòa rực rỡ, đến tận dưới chân nhà nàng.
“Ngày mai đến hội trường Thành Công xem phim đi,” nàng xuống xe, đoạn nói.
“Ừ,” tôi nói, “Buổi chiều lúc 1 giờ à?”
“Ừ.”
Tôi dặn dò nàng nhất định phải tắm nước nóng, sau đóổ máy, vẫy vẫy tay đi về.
“Tú Cầu!”
Nàng đột nhiên gọi giật, tôi lập tức đạp phanh, chiếc xe kêu “két” một tiếng rồi dừng phắt lại.
Trọng tâm tôi không được vững, xe máy suýt chút nữa thì đổ vật ra, cũng may chân phải chống kịp xuống đất, nhưng tư thế trông cũng hơi thảm hại.
“Xin lỗi.” Người đẹp số 6 vội chạy đến.
“Không sao,” tôi nói, “Có chuyện gì vậy?”
“Nếu bạn bị dính cảm, ngày mai vẫn phải đi xem phim đấy nhé,” nàng nói.
“Ừ. Dù thất khiếu chảy máu, có bò mình cũng nhất định phải bò đến nơi.” Tôi lấy làm thắc mắc: “Nhưng bộ phim ngày mai thật đáng xem đến mức ấy cơ à?”
“Không phải vấn đề phim ảnh,” nàng nói.
“Thế tại sao cho dù bị cảm mình cũng phải đi xem bộ phim ấy?”
“Vì bạn phải lây cho mình,” nàng nói, “có bị cảm thì cùng bị chứ.”
“Hả?” Tôi giật mình ngạc nhiên. “Vậy không ổn lắm đâu.”
“Không. Thế mới ổn chứ.” Nàng cười cười.
“Thế nếu bạn bị cảm thì sao?” tôi hỏi.
“Bạn muốn bị mình lây cho không?”
“Việc này…”
“Thế nếu mình bị cảm, thì mình sẽ ở nhà vậy.”
“Không” tôi buột miệng kêu lên, “lây cho mình đi. Lây cả sắc đẹp của bạn cho mình nữa.”
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Ngày mai không gặp không về.”
“Ừ.”
Nàng bật cười, vẫy vẫy tay rồi quay người bước đi.
1 giờ chiều hôm sau, tôi và Người đẹp số 6 cùng lúc xuất hiện.
“Bạn có bị cảm không?” tôi hỏi.
“Không,” nàng lắc đầu đáp.
“Chúc mừng chúc mừng.”
“Thế bạn có bị cảm không?” nàng hỏi.
“Không,” tôi đáp
“Chúc mừng chúc mừng.”
“Người đẹp số 6.”
“Ừ, Tú Cầu.”
“Chúng ta cất công đến đây để chúc mừng năm mới à?”
“Không,” nàng bật cười, “chúng ta đến xem phim mà.”


Old school Swatch Watches