Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh
Tác giả: Thái Trí Hằng
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341669
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1669 lượt.
chỉ cần ghé mặt lại gần bát mì, mắt kính liền mờ đi.
“Đeo kính phiền phức thế đấy.” Người đẹp số 6 cười cười.
“Vì vậy mà bạn chuyển sang đeo kính áp tròng à?”
“Ừ,” nàng cười cười, “vì mình nhất thiết phải xem rõ bên trong bát mì có con ruồi nào hay không
“Còn bạn?” nàng hỏi. “Có lúc nào cũng muốn không đeo kính mà nhìn thế giới này không?”
“Ừm…” tôi nghĩ ngợi giây lát, “lúc nào thiếu tiền thì có.”
“Lúc thiếu tiền?”
“Vì mắt mình bị hoa, không đeo kính, một tờ sẽ thành hai tờ.”
“Lại nói nhảm.” Người đẹp số 6 bật cười khúc khích.
Có lẽ vì Người đẹp số 6 ở ngay trước mắt, tôi cảm thấy bát mì này có mùi vị của hạnh phúc.
“Bạn thích mùa mưa không?” nàng hỏi.
“Không nói được là thích hay không thích,” tôi đáp, “nhưng cứ mưa mãi thế này, cả người đều uể oải hết cả ra.”
“Ngày hè dễ khiến người ta nóng nảy khó chịu, vì vậy ông trời mới tạo ra mùa mưa để con người được dịp làm biếng.”
“Bạn thích mùa mưa à?” tôi hỏi.
“Ừ,” nàng đáp. “Những ngày mưa, mình thích nhất là vừa lắng nghe tiếng mưa rả rích bên ngoài cửa sổ, vừa rúc vào chăn xem truyện tranh, rất có không khí, mà cũng rất hạnh phúc.”
“Vì vậy mấy ngày nay bạn đều rúc mình trong chăn xem truyện tranh?”
“Ừ.” Nàng gật gật đầu.
“Người đẹp số 6.”
“Ừ. Tú Cầu.”
“Bạn vĩ đại quá.”
“Bạn lại trêu mình rồi.” Nàng cười cười.
Người đẹp số 6 nói chẳng sai, giữa mùa hè dài dằng dặc của miền Nam Đài Loan, có một khoảng thời gian mưa dầm dề, khiến thời tiết không còn nóng bức oi ả, khiến con người trở nên uể oải lười nhác, cũng coi như là một ân huệ của ông Trời rồi.
Mùa mưa hoàn toàn chấm dứt vào khoảng đầu tháng Sáu, ông trời lại trở nên nghiêm khắc, thời tiết nóng nực oi bức.
Lúc này, không hiểu sao lại bắt đầu nhớ nhung mùa mưa.
Ở thành phố mãi, thì sẽ muốn ra ngoại ô leo núi; leo núi chán chê, lại thấy nhớ nhung con đường nhựa trong thành phố.
Có điều, trời chỉ nóng được ba ngày, trận bão đầu tiên của năm nay đã xuất hiện.
Trận bão này tên là Maggie, ngày nó tiến vào Đài Loan trùng với ngày của cuộc đổ bộ Normandy, đều là ngày mùng 6 tháng Sáu.
Hôm đó là Chủ nhật, vì vậy có nghỉ bão hay không cũng chẳng khác nhau gì hết.
Tuy rằng trận bão có thể khiến tôi đường đường chính chính hẹn hò với Người đẹp số 6, nhưng trong lòng cứ thấy nôn nao bất an thế nào đó.
Một là như vậy sẽ khiến tôi mong chờ có bão, nhưng mà bão sẽ mang đến tai họa, làm sao mà mong chờ được?
Hai là nếu trận bão nào cũng ra ngoài hóng gió, chẳng may có gì bất trắc, Người đẹp số 6 sẽ không thể sống lâu trăm tuổi được nữa rồi.
“Nếu cậu và Ông Huệ Đình là một cặp, thì có cái hẹn bão táp ấy hay không cũng chẳng khác gì,” Lại Đức Nhân nói.
“Thế là ý gì?”
“Ngu,” cậu ta mắng một tiếng. “Nếu các cậu là một cặp, muốn thế nào thì cứ thế ấy, ngày bão muốn hẹn hò thì cứ hẹn hò, không muốn hẹn hò thì thôi, căn bản không phải chờ đợi bão đến làm gì.”
“Nhưng chúng tớ vẫn chưa phải là một cặp.”
“Vì vậy phải nhanh chóng trở thành một cặp đi thôi!” cậu ta kêu toáng lên.
“Hiện giờ vẫn chưa được.”
“Hả?”
“Hả cái gì. Nếu muốn ở bên nàng, tớ phải trở nên lớn hơn, sâu hơn mới được.”
“Hả?”
“Hả cái gì. Tớ chỉ là một cái hồ nước mà thôi, tớ muốn trở thành biển lớn.”
“Hả?”
“Đừng có mà hả nữa!”
“Tại sao cậu lại muốn thành biển lớn?” Lại Đức Nhân hỏi.
“Vì nàng là cá voi.”
“Là cái loài động vật có vú sống ở biển, to đùng ngã ngửa ấy à?”
“Ừ.”
“Nếu cậu cho rằng cô nàng rất to lớn, thì nên tỷ dụ cô nàng thành khủng long, rồi quyết tâm gia nhập vào đội Cứu hộ khủng long ấy.”
“Này.”
“Này cái gì mà này,” cậu ta nói. “Cậu có biết mình đang nói tiếng khỉ không hả?”
“Cậu không hiểu đâu,” tôi nói.
“Sao tớ lại không hiểu?” cậu ta lại kêu lên. “Nếu Tiểu Thiến là tuyết, thì tớ cũng chẳng phải vì vậy mà muốn trở thành núi Himalaya đâu!!!”
“Cậu so sánh chẳng hay gì cả,” tôi nói. “Tiểu Thiến không phải là tuyết, Tiểu Thiến là ma.”
“Vì vậy tớ phải trở thành đạo sĩ chắc?”
“Ừ. Trở thành cao tăng đắc đạo cũng được.”
“Nhưng hòa thượng không được lấy vợ.”
“Cậu nói phải. Cậu vẫn cứ trở thành đạo sĩ thì hơn.”
“Phải cái đầu cậu ấy!” cậu ta kêu toáng lên lần thứ ba.
“Nếu cậu thích cô nàng, mà cô nàng cũng thích lại cậu, thì yêu nhau đi!” cậu ta kêu toáng lên lần thứ tư.
“Cậu có nghe câu chuyện về cá voi và hồ nước chưa?”
“Việc quái gì tớ phải nghe?”
“Vì vậy cậu không hiểu được đâu.”
“Việc quái gì tớ phải hiểu?”
“Vì vậy cậu mới chưa nghe.”
“Này!” cậu ta kêu toáng lên lần thứ năm.
Có thể vì Lại Đức Nhân cảm thấy tôi không thể hiểu nổi, hoặc tại nhiều quá đâm ra đau họng, nên dứt khoát chẳng thèm để ý đến tôi nữa.
Tôi cũng lấy làm vui vì không phải giải thích tâm trạng của mình với cậu ta, bởi ngay chính bản thân tôi cũng còn không hiểu cho lắm.
Tôi chỉ biết rằng, mình muốn trở thành biển lớn.
“Cậu đã bao giờ nghe nói đến một thứ gọi là tàu săn cá voi chưa?” sau khi im lặng một lúc lâu, Lại Đức Nhân lại mở miệng.
“Cậu vẫn chưa chán hả?” Tôi cười cười. “Vẫn muốn nó