Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342007

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2007 lượt.

ến thành phố H vậy?
- À, hôm nay đúng dịp sinh nhật em họ tôi, tôi đến tặng quà sinh nhật cho cậu ấy.
Lam Sam kinh ngạc nhìn anh;
- Anh… em họ?
Anh gật đầu:
- Đúng vậy, nó là con út của dì tôi, dì là em ruột của mẹ tôi. – Đây là lí do mà anh phải vất vả lắm mới tìm được. Thật ra em họ anh đã học đại học rồi nên mấy vụ sinh nhật vân vân này đâu cần đến ông anh họ như anh đây đến giúp vui.
Lam Sam gật đầu:
- Hóa ra là như vậy. – Ngoài mặt vui vẻ nhưng trong lòng lại chua xót.
Lại nói, tâm trạng Lam Sam không tốt nên đuổi luôn Kiều Phong về.
…..****….
Ngày hôm sau, Kiều Phong mang quà đến tặng em họ anh còn Lam Sam cần đến đại hội, hai bên cuối cùng phân công nhau mà đi, Tống Tử Thành rất hài lòng.
Đại hội đó thật ra chẳng có gì hay ho hết, chỉ vài ông già lão thành thao thao bất tuyệt, rồi mọi người cùng tham khảo các đề án chuyên về ô tô, Lam Sam chỉ có thể ngồi dưới lắng nghe. Càng là những chỗ cao cao tại thượng hư vô mờ mịt như thế này, độ nhạy cảm với thị trường của Lam Sam lại càng thiếu thốn cộng thêm khiếm quyết khả năng giác ngộ nên cực kỳ mất hứng. Tống Tử Thành trái lại rất chăm chú lắng nghe, nhưng khi nhìn thấy vẻ nhàm chán của Lam Sam anh cũng sẽ chẳng nghe nữa mà hỏi Lam Sam:
- Muốn đi đâu không?
- Hả?
- Không thích ở đây , cô muốn đi đâu không?
Lam Sam cười ha hả:
- À không, vất vả lắm mới có một dịp thế này, ở đây cực kỳ tốt mà.
- Tôi thấy chán quá, cô cùng tôi đi dạo một vòng đi.
Cứ như vậy, hai người chạy ra ngoài. Tống Tử Thành chẳng biết nơi nào hay nên Lam Sam đề nghị đến Linh Ẩn tự. Trước khi tới đây cô đã tham khảo rất nhiều sách hướng dẫn du lịch, lúc đó thật ra cũng không dám ôm nhiều hi vọng, chỉ nghĩ nhiều lắm là được đi dạo một vòng quanh Tây Hồ thôi, dù sao đây cũng là một chuyến công tác chứ không phải đi du lịch.
Trước khi đến Linh Ẩn Tự, họ tới cây cổ thụ trước đó để ngắm phong cảnh. Cây cổ tụ không cao lắm, gốc cây lâu năm nên rất to, bên ngoài được sơn trắng như một bộ xương khổng lồ không đầu. Vừa đến Linh Ẩn Tự, họ….
Lại gặp Kiều Phong.
Lam Sam khá ngạc nhiên:
- Không phải anh đến tham dự sinh nhật cảu em họ à?
- Trưa nay em họ muốn chúc mừng sinh nhật với các bạn học nên tôi định tối sẽ đi, nên trước đó đến đây thăm quan. Không phải hai người đến dự đại hội à, vì sao lại trùng hợp gặp nhau tại đây?
Hiện tại Tống Tử Thành không muốn nghe nhắc đến cái chữ “khéo” này một chút nào hết. Anh vô cùng không hề khách sáo mà nhìn Kiều Phong:
- Anh rốt cuộc muốn theo dõi chúng tôi đến khi nào?
Kiều Phong nhìn anh ta đầy thắc mắc:
- Sếp Tống, anh hiểu lầm rồi.
- Xin đừng gọi tôi là “Sếp Tống”
- Tiểu Tống, anh hiểu lầm rồi.
- Biến. – Chữ này từ kẽ răng chen ra ngoài.
Kiều Phong chỉ vào một camera gắn ngay cạnh đó:
- Không tin xin mời anh xem lại camera, tôi đến sớm hơn hai người khoảng nửa tiếng rồi.
- Camera theo dõi anh cứ muốn xem là xem được à?
- Đúng vậy.
- ….
Lam Sam nghĩ có khả năng cô và Kiều Phong sống cạnh nhau lâu nên não cũng có sự đồng bộ hóa, cũng có thể đây là suy nghĩ của đại bộ phận du khách khi đến đây: tới thành phố H, đầu tiên phải đến Tây Hồ, sau đó là Linh Ẩn tự, nếu đủ thời gian có thể đến hồ Ngàn Đảo hay Ô Trấn v.v. dù sao cũng có rất nhiều điểm như vậy nên đây cũng không phải là ngẫu nhiên.
Ba người không còn cách nào khác là cùng vào Linh Ẩn Tự. Sắc mặt Tống Tử Thành âm tình bất định, Lam Sam có phần ngoài ý muốn vì sao lại anh lại trở nên mạnh bạo như vậy, chẳng lẽ là vì Kiều Phong đáng ghét kia ư? Lại nói giữa hai người này trước kia hẳn phải có ân oán rất sâu nặng nhé… Lam Sam đột nhiên nghĩ đến Tô Lạc.
A, tốt nhất cô không cần phải biết cái gì không nên biết…
Nơi chùa miếu chính là để dâng hương bái phật, để cúng bái, cầu nguyện… Họ cùng vào gặp vị chủ trì chùa, thấy bên trong bày rất nhiều các thẻ bài bằng gỗ, một bên kê một cái bàn, có một tiểu hòa thượng đang ngồi thu lệ phí bên bàn. Du khách có thể mua thẻ bài, viết tâm nguyện của mình lên đó rồi để lại trong điện, chờ Phật Tổ hiển linh giúp họ thực hiện nguyện vọng này. Người viết không nhất định cần phải tin, dù sao có viết cũng hơn không, những thứ như tín ngưỡng thế này luôn chỉ để cho người ta đi từ hi vọng này sang hi vọng khác.
Lam Sam cực kỳ vui vẻ mua một cái, Kiều Phong và Tống Tử Thành cũng mua theo. Kiều Phong xem trộm của cô. Cô đang e thẹn viết một cái điều ước bí mật của riêng mình, trên tấm thẻ bài chỉ có chữ “ salon ô tô 4S” – bán ô tô, đương nhiên là hi vọng sẽ có một salon của riêng mình rồi.
Kiều Phong viết trên tấm thẻ đỏ dòng chữ “Sóng hàm số lùi” , Lam Sam tỏ ra hiểu ý nhưng ngay cả một chữ cũng chẳng thể hiểu được đó là cái gì.
Lam Sam lại quay lại lén nhìn boss, nhận ra anh chỉ viết hai chữ “Mạnh khỏe”.
Phần lớn họ đều giống nhau đến đây chỉ để mang tính chất vui chơi, không coi đó là thật, họ treo thẻ bài của mình rồi lên lại đi tham quan một vài tượng phật khác trong điện, sau khi xong thì ra về.
Cả ba người sau khi xuống núi thì đều r