XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342149

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2149 lượt.

" Lữ Yên rủ lông mày, cung kính đáp.
Vốn cô còn cho đó là một tin tức tốt, nhưng không ngờ người đàn ông đối diện lại thẳm lặng thở dài một tiếng.
Lữ Yên nghi ngờ, cho là đối phương trách cứ mình chưa có toàn tâm chữa trị cho ***** tử cung của Miên Miên, không khỏi giải thích: "Diệp tiên sinh, dục tốc tắc bất đạt, ***** tử cung bể tan tành thật sự là quá nghiêm trọng, còn cần tiến thêm một bước điều trị mới có thể từ từ khang phục, xin Diệp tiên sinh không cần quá lo lắng."
Diệp Hiên Viên nhẹ nhàng thở ra một tiếng, không có trả lời. Đang trong lúc Lữ Yên suy tính xem mình có nên rời đi trước hay không, Diệp Hiên Viên lại nói bay tới một câu, "Nếu như anh em ruột sinh con tỷ lệ đứa bé sinh ra được bình thường có lớn không ?"
"Cái này. . . . . . Di truyền học có nói: mỗi người ước chừng có 5 vạn gen trở lên, những thứ gen này một nửa đến từ phụ thân, một nửa kia đến từ mẹ, nói đúng là, mỗi đứa con cái cùng cha mẹ có gen . . . . . . /2 có thể giống nhau, cho nên, anh em chị em có gen. . . . . . /2 có thể giống nhau. Mà ông cháu, chú cháu, cậu cháu là có. . . . . . /4 gen có thể giống nhau. Giống như vậy, anh em họ là có. . . . . . /8 gen có thể giống nhau. Có chút di truyền gen lặng mang bệnh, dồn bệnh, cũng như ba mẹ nếu chỉ một người chứa loại gen bệnh này, còn bên kia không có, là có thể làm cho gen bệnh bị che dấu, cho nên đời sau không phát bệnh. Chỉ có khi cả hai vợ chồng đều mang theo loại gen ẩn này, vả lại còn gặp gỡ thì đời sau mới phát bệnh rõ ràng." Lữ Yên thận trọng đáp trả, nhìn mặt người đàn ông đối diện càng ngày càng đen thì có chút do dự mà mở miệng nói tiếp: "Nhưng là, đây chỉ là trên lý thuyết, trên thực tế mà nói, nước ngoài có một hạng mục nghiên cứu bí mật. Em bé do hai người có họ hàng gần sinh ra bị dị dạng vô cùng ít, ước chừng chỉ có cơ hội một phần ngàn, hơn nữa đứa bé sinh ra, phần lớn đều là những đứa bé có IQ cao ."
Diệp Hiên Viên cười như không cười quan sát Lữ Yên một cái, "Cô nói thật chứ, không phải là bởi vì đồng tình mà cố ý nói láo chứ."
Lữ Yên cười khẽ, "Có lúc chính phủ công bố gì đó không nhất định chính là chân thật, lại nói bất kể tôi có lừa hay không lừa ngài, Diệp tiên sinh trong lòng một khi đã có quyết định đều là không thể thay đổi, phải không?" Nghiêng đầu liếc nhìn cô gái ngoài cửa sổ cười đến thật rực rỡ, "Lại nói, tiểu thư rất hạnh phúc, không cần sự đồng tình của tôi ."
Hai người nhất thời không nói lời nào, đưa mắt nhìn cô gái đáng yêu ngoài cửa sổ, giống như khi cô, cảm thấy thế giới cũng tràn đầy hi vọng.






Cứu thục
Đến giữa trưa, cô ở trong hoa viên lười biếng nằm phơi nắn. Ngày xuân mới vừa đến gần, cây cối cũng nhanh chóng thay cho mình một màu xanh mướt, thêm chút ít màu xanh lá pha chút vàng, càng cho thấy được sức sống mãnh liệt ngoan cường của chúng .
"Má Lâm, đây là cái gì?" Má Lâm đang bưng một khay đồ ăn từ hành lang đi qua.
Má Lâm nhìn vào gì đó ở trong ngực, cười cười: "Nước trái cây, Lăng thiếu gia tới, đang ở thư phòng cùng thiếu gia."
"Nhưng mà, tại sao lại là nước trái cây?" Cô nghi ngờ nói.
Lúc nào thì Kiều Hỷ có em bé với anh hai rồi! Rõ ràng anh hai nói chẳng qua chỉ là diễn trò, rõ ràng anh hai nói không có đụng đến cô ta, nhưng tại sao Lăng Thịnh lại nói mẹ của đứa bé là Kiều Hỷ vậy. Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ. . . . . .
Cô đứng ở tại chỗ, trong nháy mắt, mọi thứ không ngừng đảo lộn xoay tròn .
Nếu như là một năm trước, cô nhất định sẽ cố chấp tin tưởng ba đứa bé nhất định là anh hai, cũng nhất định sẽ thương tâm lau nước mắt rời đi, nhưng mà sau khi được Dương Chi Hồng ân cần dạy dỗ, cô sao có thể tin tưởng lời nói phiến diện của người khác mà không tin tưởng anh hai yêu cô thương cô, nhưng mà. . . . . . đứa nhỏ, đứa nhỏ đáng yêu đó, nó sẽ là nỗi đau cả đời của cô.
Trong lòng đột nhiên đau xót, nước mắt cũng không không chế được rơi xuống. Mặc dù cô đã quyết định cùng anh hai ở chung một chỗ. Nhưng mà đối với chuyện tương lai không có con, điều này cũng là đau đớn cùng bất đắc dĩ cả đời này của cô, vốn là cô cho rằng có thể đối mặt với sự thật tàn khốc này trễ một chút, nhưng không ngờ hạnh phúc luôn tới nhanh mà đi cũng nhanh.
Hai mắt cô đẫm lệ, cửa chợt mở ra. Anh hai đứng ở cửa, sắc mặt âm chí nhìn chằm chằm cô.
Cô uất ức vạn phần, cũng thương tâm vạn phần, tiếng nói không khỏi nức nở nghẹn ngào, "Anh hai, em. . . . . ."
Anh hai không nói gì, chỉ đưa tay ra kéo cô vào trong ngực, thật lâu mới thấp giọng mở miệng, "Miên Miên, em tin tưởng anh hai a, anh không có đụng tới cô ta."
Cô gật đầu một cái, cô làm sao có thể không tin, anh hai mặc dù có lúc hơi nghiêm túc lạnh lùng một chút, nhưng mà đối với cô lại chưa từng cố ý lừa gạt, coi như là trước kia cùng Kiều Hỷ đính hôn cũng chỉ là bất đắc dĩ mới nghĩ biện pháp gạt cô, cho nên anh hai nói không có đụng kiều Hỷ, anh sẽ nhất định không có đụng.
Thanh âm sâu kín của anh hai vang trên đỉnh đầu, "Vậy mà còn khóc đến thương tâm như vậy